Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 442: Cứu một người

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:04:50
Lượt xem: 200

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ba ngày , trận hỏa hoạn ở Tầm Phương Các thiêu c.h.ế.t ít . Vương phi Ninh vương vốn là hiền lành, nên đưa con gái lên Tây Sơn lễ Phật.

Ninh vương nghĩ kinh thành dạo gần đây rối ren, cũng quyết định theo.

Ninh vương với trụ trì bế quan tịnh tu ba ngày. Ba ngày , trụ trì đến giảng kinh thì nơi đó vắng bóng .

“Người ?” Thịnh Nhị hỏi.

Cố Dịch lắc đầu: “Ai mà ! Giờ tin tức truyền tới trong cung, cấm quân bao vây vương phủ và cả ngôi chùa . Nghe cả Cẩm Y Vệ các ngươi cũng xuất động.”

Thịnh Nhị nhíu chặt mày: “Đang yên đang lành mất tích? Có khi nào xảy chuyện gì ?”

Cố Trường Bình im lặng một lúc: “Nếu đoán sai... chắc là trốn về phong địa .”

“Trốn?”

Giọng Thịnh Nhị cao vút, sắc đến nhức tai, khiến Cố Dịch bên cạnh cũng liếc một cái. Thịnh Nhị vội vàng ho nhẹ để che giấu: “Ta lập tức về kinh, Cố tiến sĩ, một bước.”

“Nhị gia xin dừng bước!”

Khóe môi Cố Trường Bình cong lên một nụ nhạt: “Ta mấy lời riêng với Nhị gia.”

“Lúc ...”

“Nhị gia, mời!”

Cố Trường Bình để từ chối, ánh mắt về chiếc xe ngựa ẩn trong màn đêm, một động tác mời.

Thịnh Nhị nghi ngờ một cái, bước tới .

Cố Trường Bình ngoái dặn: “Trong vòng trăm trượng, cho ai gần!”

Cố Dịch gật đầu: “Vâng!”

...

Xe ngựa rộng, bên trong treo minh châu, rèm buông xuống, tối đen như mực.

Trong bóng tối, đáy mắt Thịnh Nhị đổi sắc.

Không ảo giác , nhưng y cảm thấy chuyện mà đàn ông sắp , hoặc sắp , chắc chắn chẳng chuyện gì ho.

“Thịnh Vọng họ thật là họ Tôn. năm xưa gia cảnh bần hàn, bất đắc dĩ mới bán cho một thái giám già.”

Cố Trường Bình nghiêng mặt sang, ánh mắt rũ xuống, sống lưng vì đau mà giữ thẳng tắp.

“Sau bái sư học võ, bắt đầu tiểu sử ở Cẩm Y Vệ. Cẩm Y Vệ là nơi tụ hội tài, leo lên thì vô cùng khó. Cái gọi là cha nuôi con nuôi, sư phụ đồ đều là giả, lên cao, chỉ một nguyên tắc: giẫm lên xác khác mà trèo.”

Cố Trường Bình ngẩng cằm: “Giẫm càng nhiều xác, leo càng cao càng dễ nát thây. Thịnh Vọng trèo quá nhanh, uy h.i.ế.p đến lợi ích của một , cản đường nhiều , nên kẻ nhằm nhà họ Tôn.”

Nghe đến đây, mặt mày trắng trẻo của Thịnh Nhị chợt co giật.

“Một đêm tối trời gió lớn, hai mươi ba nhà họ Tôn hạ độc c.h.ế.t, chỉ còn một đôi hiểu vì vẫn còn thoi thóp.”

Cố Trường Bình khẽ thở dài: “Thịnh Vọng chuyện, bèn đưa cả hai về nuôi dưỡng, đổi tên đổi họ, dạy họ sách, dạy họ g.i.ế.c . Để dòng họ Tôn tuyệt hậu, thậm chí để tịnh .”

Thịnh Nhị lạnh lùng Cố Trường Bình, bàn tay giấu bên hông lặng lẽ đặt lên chuôi đao cong.

Cố Trường Bình như thấy, cứ tiếp tục : “Cứ thế nuôi vài năm. Người một đêm dùng tay thẩm du, phát hiện, sợ liên lụy đến Thịnh Vọng và đứa nhỏ, bèn tự tử bằng t.h.u.ố.c độc.

Thịnh Vọng vô cùng hoảng loạn, để giữ lấy huyết mạch duy nhất của nhà họ Tôn, bèn đưa đứa nhỏ xa. Nhiều năm , đứa nhỏ đột nhiên trở về.”

Nói đến đây, lời dừng .

Không gian trong xe ngựa c.h.ế.t lặng, đến đáng sợ.

Tay Thịnh Nhị nắm chắc chuôi đao.

Nàng âm thầm tính toán tốc độ rút đao, lực tay, liệu thể một đao g.i.ế.c c.h.ế.t đàn ông đáng sợ mặt .

“Thịnh Nhị!”

Đôi mắt đen thẳm của Cố Trường Bình bỗng lóe lên ánh sáng: “Ta mặt dày dùng bí mật để uy hiếp, nhờ ngươi cứu một .”

“Ngươi cũng hổ hả?” Thịnh Nhị nghiến răng: “Ngươi sợ g.i.ế.c ngươi ?”

“Ngươi g.i.ế.c .”

Cố Trường Bình khổ: “Cẩm Y Vệ việc, chỉ giỏi , thích lưỡng bại câu thương. Chuyện khó. Nếu một ngày gặp chuyện, còn sống nổi, chỉ cầu xin ngươi giữ cho nàng một mạng là . Hơn nữa...”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-442-cuu-mot-nguoi.html.]

Hắn hít sâu một , thật sâu: “Ta cũng để ngươi trả giá vô ích. Trước khi chuyện đó xảy , nếu phận của ngươi lộ, nguyện vì ngươi mà g.i.ế.c bịt miệng. Ngươi suy nghĩ cho kỹ.”

Bên trong xe ngựa chìm tĩnh lặng như c.h.ế.t.

Rất lâu .

Thịnh Nhị cúi đầu mỉm : “Chuyện về thế , là do ông cho ngươi ?”

“Không .”

“Vậy thì là ai?”

“Đừng hỏi! Cá đường của cá, tôm đường của tôm. Ngươi chỉ cần chúng là đồng minh, là bằng hữu, sẽ hại ngươi.”

Thịnh Nhị lặng lẽ quan sát Cố Trường Bình, đàn ông tuấn tú vẻ vô hại, lễ độ nho nhã, giống hệt một thư sinh, nhưng...

Hắn khiến cảm giác sâu lường .

Nếu như trở thành đối thủ, thì đúng là điều đáng sợ nhất.

“Nói , ngươi cứu ai?” Thịnh Nhị cuối cùng chọn thỏa hiệp.

Cha nuôi từng , sống lâu trong Cẩm Y Vệ, tiên học cách thỏa hiệp, mới tìm cơ hội.

Hơn nữa, nàng còn đang nhiệm vụ, hai bên cùng tổn thất là cách ngu ngốc nhất.

Cố Trường Bình rõ ràng từng chữ: “Thám hoa lang, Tĩnh Thất gia!”

...

Bầu trời âm u nặng trĩu, chẳng mấy chốc mưa lớn sẽ trút xuống.

Cố Dịch đ.á.n.h xe, ngoái : “Gia, nếu lưng còn chịu thì cho xe chạy nhanh một chút, trời thế chắc mưa to đấy.”

“Không cần, cứ thong thả thế !”

Cố Trường Bình sấp đệm, hai tay gối cằm, mắt đầy suy tư.

Ninh vương bỏ trốn, thật là tránh hai , một là hoàng đế, hai là Hạo vương.

Y tạo phản, cũng tước quyền phong vương, bất đắc dĩ mới chọn cách chạy trốn.

Quả nhiên là nhát gan, cũng quả nhiên thông minh.

Việc chẳng khác gì công khai mâu thuẫn giữa hoàng đế và các phiên vương, và chỉ chực bùng phát.

Phía hoàng đế hết đến khác nhường nhịn, thậm chí xử lý cả nhà họ Vương, mà đổi chỉ là sự trốn chạy của Ninh vương Lý Quân Quyền, hẳn là giận để cho hết.

Từ giờ trở , việc tước quyền chắc chắn sẽ đẫm máu, bầu khí trong thành Tứ Cửu sẽ ngập tràn sát khí.

Còn , đưa cô mẫu mà lo lắng nhất, cũng giao Tĩnh Bảo cho Thịnh Nhị, còn gánh nặng gì nữa.

Hắn giờ thể đường đường chính chính tiếp cận cô gái , cũng thể thực sự thúc đẩy chuyện tạo phản.

Cố Trường Bình cảm thấy một niềm phấn khích từng .

A Bảo!

Hắn thầm gọi trong lòng.

Đợi mở cho nàng một thời đại mới, đến lúc , dù nàng mang phận nữ nhi, giữa triều đình, cũng chẳng ai dám vô lễ với nàng!

Một tia sét xé ngang trời, tiếng sấm ầm ầm vang dội, ngay đó là cơn mưa như trút nước.

Cố Trường Bình tiếng mưa nặng như đá rơi xuống mái xe, lẩm bẩm: “Nếu thất bại thì ?”

Trong lòng một giọng trả lời:

Nếu thất bại... thì thất bại thôi, cùng lắm để nàng chôn xác cho một nữa.

Cũng tệ!

Cố Trường Bình trong xe ngựa tối đen, khẽ bật .

...

Hết quyển 2

Quyển hai đến đây là một nửa chặng đường. Quyển tiếp theo, tất cả các tuyến tình cảm sẽ mở rộng , mâu thuẫn cũng gay gắt hơn. Có thể đoán rằng... sắp hói đầu .

 

Loading...