Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 441: Tự do đến thế
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:04:49
Lượt xem: 200
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tĩnh Bảo đang đến mấy kỹ nữ và tiểu quan c.h.ế.t cháy trong trận hỏa hoạn, và vài thế mạng khác.
“Trước đây, tay dính bao nhiêu m.á.u cũng sợ.”
“Vậy giờ sợ?”
“Sợ nàng.”
Cố Trường Bình chậm rãi nhắm mắt .
Sợ hình tượng của trong lòng nàng sụp đổ, sợ nàng thấy độc ác, sợ nàng sẽ thu tất cả chân tình dành cho ...
Tĩnh Bảo ngẩn ngơ khuôn mặt tái nhợt của Cố Trường Bình, chẳng một lời, chỉ lấy khăn tay nhẹ nhàng lau lớp mồ hôi lạnh chảy trán .
Cố Trường Bình cảm nhận , rõ cô gái đang dùng hành động để trả lời , nhếch môi, yên tâm mà chìm giấc ngủ sâu.
Tĩnh Bảo cứ thế bất động bên giường, lúc thì mặt , lúc lưng , phía lưng bôi một lớp t.h.u.ố.c đen sì, tương phản rõ rệt với làn da cánh tay.
Nàng đưa tay chạm nhẹ cánh tay , thấy phần lành lạnh.
Nàng bèn dậy đóng cửa sổ .
Lúc về cạnh giường, chợt khẽ thì thầm: “Cẩm cô, đau...”
Một giọt nước mắt men theo sống mũi lặng lẽ lăn xuống, khiến tim Tĩnh Bảo như thắt .
Nàng mặt , dùng khăn tay lau khoé mắt , hít sâu một lấy luôn chiếc khăn , lau vệt nước gò má .
Lúc , Tề Lâm ló đầu .
Tĩnh Bảo buông rèm xuống bước ngoài: “Sao ?”
Tề Lâm chỉ cổng viện: “Tô đại gia và Tạ cô nương tới, Tô đại gia Tạ cô nương t.h.u.ố.c cao trị ngoại thương gia truyền.”
Tĩnh Bảo suy nghĩ một chút : “Tiên sinh khó khăn lắm mới ngủ, ngươi dẫn họ viện nghỉ, dùng chút nước, đợi ngủ nửa canh giờ hãy .”
Đàn ông cũng thể chu đáo như ?
Tề Lâm định lời, chợt Tĩnh Bảo tiếp: “Nhớ thêm một câu: khi ngủ còn mong gặp Tô đại gia, giờ cuối cùng cũng như ý!”
Không chỉ chu đáo, mà còn khéo ăn khéo !
Tề Lâm Tĩnh Bảo, ánh mắt đầu hiện rõ vẻ khâm phục.
Quả nhiên là mà gia chọn trúng!
...
Bên , tang sự ở Cố phủ lạnh lẽo vắng vẻ;
Bên , Thịnh Nhị hóa thành ch.ó điên, liều mạng điều tra nguyên nhân thật sự cái c.h.ế.t của Thịnh Vọng và lai lịch đám áo đen.
Mấy ngày , dâng sớ lên thiên tử, cáo buộc hung thủ giật dây việc phóng hỏa và ám sát là Tô Lục Vương Phác Vân Sơn.
Hắn liệt kê ba lý do:
Thứ nhất: Phác Vân Sơn từng thù oán với Cố Ấu Hoa.
Thứ hai: Cố Ấu Hoa từng mắng y trạm dịch, y là loại đáng g.i.ế.c.
Thứ ba: Trong thành Tứ Cửu, thể cùng lúc điều động nhiều cao thủ ám vệ như , vẹn rút lui, chỉ y.
Tấu chương đến tay hoàng đế Lý Tòng Hậu, lập tức triệu Thịnh Nhị cung, yêu cầu xuất trình chứng cứ xác thực.
Thịnh Nhị chứng cứ, chỉ là suy đoán.
Lý Tòng Hậu giận đến ném thẳng tấu chương mặt : “Không chứng cứ mà cũng dám đòi châm ngòi chiến sự giữa hai nước, ngươi điên chắc!”
Thịnh Nhị lập tức quỳ xuống, lớn tiếng : “Chỉ cần hoàng thượng hạ chỉ khám xét trạm dịch của Tô Lục vương là thể tìm chứng cứ!”
Ngay lúc đó, Tô Lục vương tin thì lập tức nhập cung, thề thốt tuyệt đối , cũng dám chuyện điên rồ như thế.
Thịnh Nhị nhạt, dùng một câu khiến Tô Lục Vương suýt ngất: “Cha nào con nấy! Con ngài còn g.i.ế.c cả cha, còn chuyện gì dám !”
Tô Lục Vương bất đắc dĩ, chủ động cho cấm quân khám xét nơi trú.
Lý Tòng Hậu nghĩ tra một cũng , bèn phái Quách Trường Thành .
Quách Trường Thành dẫn theo cấm vệ lục soát kỹ lưỡng suốt nửa ngày, tìm bất kỳ nghi điểm nào, về cung báo cáo. lúc , Phác Vân Sơn như chim sợ cành cong, bất an.
Chuyến y đến là để chúc mừng tân đế Đại Tần, thắt chặt bang giao, chẳng ngờ chuyện nối chuyện, xui tận mạng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-441-tu-do-den-the.html.]
Hoàng đế Đại Tần sẽ y thế nào?
Có giam y trong thành Tứ Cửu ?
Thịnh Nhị bám riết như ch.ó dại, liệu bày mưu g.i.ế.c y để báo thù cho Thịnh lão đại ?
Người khiến y thật sự sợ hãi, là Cố Trường Bình.
Thiếu niên tuấn tú mảnh khảnh , đôi mắt đen thẳm gợn sóng, đầu gì đặc biệt, nhưng càng kỹ càng toát sát khí.
Người duy nhất của , Cố Ấu Hoa thiêu sống, thế nào cũng sẽ nghĩ cách báo thù.
Việc tay chỉ vì hậu sự còn xong.
Một khi xong, e rằng sẽ cùng lúc tính cả mối thù xưa lẫn hận mới.
Phác Vân Sơn cảm nhận rõ nỗi sợ từng .
Tựa như trở cái đêm hai mươi năm , đêm nhà họ Cố tru diệt, y sợ tiên đế liệu truy cứu y ?
Y còn sống mà trở về Tô Lục ?
Tương lai sẽ ...
Y gọi tâm phúc đến, bàn bạc suốt cả đêm, hôm lập tức dâng biểu xin rời Đại Tần, viện cớ tình hình Tô Lục đổi, cần về xử lý.
Lý Tòng Hậu để tấu chương hai ngày, nhân cơ hội yêu cầu Tô Lục tăng thêm một phần cống vật mỗi năm, Tô Lục Vương dám chần chừ, lập tức đồng ý.
Đêm đó, y dẫn theo bá quan văn võ và một Phác Chân Nhân như xác sống, sự bảo hộ nghiêm ngặt của thị vệ, vội vã rời khỏi kinh thành.
Thống lĩnh cấm quân Quách Trường Thành phụng chỉ, dẫn ba trăm cấm quân tiễn khỏi năm trăm dặm.
Đêm đó, trăng tới rằm nhưng tròn vành vạnh.
Lơ lửng giữa trời, lạnh lùng cuộc đời sinh ly tử biệt.
Bến thuyền Thông Châu, một con thuyền lớn neo mấy ngày.
Đêm , thuyền lặng lẽ nhổ neo, một tiếng động rời bến, biến mất trong ánh trăng trắng xóa.
Trong khoang thuyền, một lão nô mặt tròn trĩnh đang nâng chén thuốc, tươi : “Tiểu thư, đến giờ uống t.h.u.ố.c !”
“Đắng c.h.ế.t , đem chỗ khác!”
Lão nô nheo mắt về phía , một bà lão bước lên, : “Tiểu thư ngoan nào, uống t.h.u.ố.c , trưa mai nô tỳ sẽ mua bánh dầu cho tiểu thư.”
“Tiểu thư , bánh dầu thơm lắm!” Lão nô còn cố ý chép miệng một cái.
“Còn mau mang t.h.u.ố.c tới!”
“Dạ ... Tiểu thư uống chậm thôi, cẩn thận nóng đấy...”
Người phụ nữ mắng: “Tiểu Vọng Tử, ngươi thật lắm lời!”
“Phải !” Lão nô giả vờ tự đ.á.n.h miệng: “Nhìn cái miệng kìa, đúng là lắm chuyện!”
Tiếng nước róc rách, con thuyền theo gió băng sóng, thẳng tiến khơi, thật tự do, thật thỏa mãn!
Dưới bóng cây ven bờ, một trái một hai lặng.
Thịnh Nhị khẽ nhếch môi: “Chuyện cha nuôi , ngay cả cũng giấu, ngươi vẫn tin là con ông ?”
Cố Trường Bình thở dài: “Người nếu sống lâu, thì càng ít càng .”
Thịnh Nhị nghiêng đầu nghiêng mặt : “Ngay cả nơi đến cũng rõ, ngươi yên tâm nổi ?”
Cố Trường Bình : “Ta yên tâm!”
Ánh mắt hai giao , Thịnh Nhị lạnh nhạt dời mắt: “Còn Phác Vân Sơn thì , tha cho y?”
“Vốn định tha.”
Lông mày Cố Trường Bình nhướng lên: “So với trả thù y, càng sống vui vẻ hơn. Nhìn xa một chút, chẳng ngọn núi nào là qua . Đi thôi, đến giờ...”
“Gia!”
Cố Dịch như bóng ma xuất hiện mặt Cố Trường Bình: “Ninh Vương biến mất !”
“Gì cơ?”
Đồng tử Cố Trường Bình lập tức giãn rộng.