Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 437: Người đàn ông của ta

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:04:44
Lượt xem: 226

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tĩnh Bảo Tầm Hương Các, sâu bên trong, thấy một bóng , ngay cả Cố Dịch và Tề Lâm cũng chẳng thấy .

“Người cả ?”

A Nghiễn cũng thấy lạ: “Gia cứ đợi ở đây, để xem .”

Một lát , A Nghiễn trở , thần sắc phần tự nhiên, : “Gia, tìm các chủ , bên đó, rời . Tiên sinh bảo Gia cứ để hộp cơm , về nghỉ .”

“Hắn thẳng ?”

“Ừ.”

Tĩnh Bảo nghi ngờ gì, đặt hộp cơm xuống định rời , thì bỗng bên tai vang lên một tiếng rên khẽ.

Tiếng ...

Khóe mắt Tĩnh Bảo co giật, nàng đầu : “Ta còn một chuyện dặn kỹ, vẫn nên gặp một .”

“Gia?”

A Nghiễn vội ngăn : “Đừng nữa, về thôi!”

Tĩnh Bảo cảm thấy lòng chùng xuống, giọng lạnh : “Tránh !”

Thấy ngăn nổi, A Nghiễn đành lùi sang một bên.

Tĩnh Bảo sải bước sâu trong, các chủ ở bên hồ, nãy tiếng rên hẳn là phát từ đó.

Lại gần, còn tiếng rên, đó là từng tiếng roi vút lên giáng xuống, Tĩnh Bảo lập tức phóng chạy như bay.

*

Giữa thủy tạ.

Cố Trường Bình quỳ gối giữa sàn, nửa trần trụi.

Phía , một phụ nữ trung niên đang cầm roi vung xuống lưng . Tấm lưng sớm rách nát, m.á.u me đầm đìa.

Tĩnh Bảo bước hụt một cái, suýt ngã, tai ù , n.g.ự.c như tảng đá đè nặng.

Tại đ.á.n.h ?

Người đàn bà dựa mà đ.á.n.h ?

Ngón tay Tĩnh Bảo vô thức siết kêu “rắc rắc”, nàng như phát điên, lao vọt tới, thì một bóng chặn mặt.

“Thất gia, dừng bước.”

Tĩnh Bảo từng thấy từ xa, là lão nô cận của các chủ. Cẩm cô.

“Dựa mà ngăn ? Tiên sinh của phạm gì mà đ.á.n.h tàn nhẫn như ?”

“Hắn phạm .”

Cẩm cô đầu một cái, trong mắt tràn đầy xót xa: “Là các chủ tỉnh .”

Các chủ?

Vậy là Cố Ấu Hoa, duy nhất của Cố Trường Bình đời . Bọn họ lẽ nên yêu thương , nương tựa lẫn mới đúng!

“Tỉnh thì đ.á.n.h ? Cái lý lẽ quái quỷ gì thế!”

Tĩnh Bảo tức giận đến khó hiểu, hất Cẩm cô sang một bên, nhưng Cẩm cô nắm chặt lấy tay nàng: “Người khuyên, bà sẽ đ.á.n.h mạnh hơn. Khuyên một câu, bà đ.á.n.h thêm một roi. Thất gia chắc chắn vẫn ?”

Muốn!

Tĩnh Bảo vùng tay , tức giận xông tới, nhưng bước chân cứng . Nàng chợt nghĩ đến một chuyện: “Bà thường đ.á.n.h ?”

“Giờ thì thường nữa.”

“Vậy là thường xuyên đánh?” Tĩnh Bảo lập tức ẩn ý trong lời .

Cẩm cô nàng.

, đương kim Thám hoa lang, cũng là Trường Bình coi trọng.

“Thường xuyên.”

“Tại ?” Lửa giận giữa mày Tĩnh Bảo bùng lên.

“Vì tấn vững, vì học hành giỏi, vì động tác gắp thức ăn tao nhã...”

Mắt Cẩm cô đỏ hoe: “Hắn là con trai của Lục gia, mà Lục gia là đối xử nhất với tiểu thư. Nên tiểu thư ... là Lục gia.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-437-nguoi-dan-ong-cua-ta.html.]

Ngọn lửa giận trong lòng Tĩnh Bảo bỗng dập tắt, đó là nỗi kinh hoàng sâu sắc.

Trên đời , mỗi đều là duy nhất. Có thích yên tĩnh, ưa rộn ràng; thích ăn ngọt, thích cay; phóng khoáng, trầm lặng...

Ngay cả lá cây, cũng thể hai chiếc giống hệt .

Ép một sống thành một khác, đó là chuyện điên rồ và tàn nhẫn đến nhường nào?

“Bà quyền !”

Tĩnh Bảo tiến lên, nắm chặt lấy tay Cố Ấu Hoa đang vung roi: “Dừng tay!”

Cố Ấu Hoa đầu , gương mặt tái nhợt chợt giận dữ: “Ngươi là ai?”

“Bà khỏi cần là ai. Nhìn kỹ , là Cố Trường Bình, là một con sống sờ sờ, Cố Lục gia của bà!”

“A Bảo!” Cố Trường Bình nhịn đau quát khẽ: “Mau tránh !”

“Ta tránh!”

Ánh mắt Tĩnh Bảo quật cường: “Cố Ấu Hoa, cần bà điên tỉnh, bà cho rõ, ai động đàn ông của ! Ai động , sẽ liều mạng với đó!”

Lời dứt, cả thủy tạ lặng ngắt như tờ.

A Nghiễn: ... Vừa bảo sẽ như xưa, còn tiến xa thế ?!

Cố Dịch: ... Thất gia ngầu thật đấy!

Tề Lâm: ... Thất gia, ngài là tổ tông của Tề Lâm ! Chỉ cần đừng để gia nhà đánh, ngài bảo quỳ cũng quỳ!

Cố Trường Bình sững .

Hắn vốn lạnh lùng dửng dưng, tính tình cũng từng phần nghịch ngợm, ngạo mạn. Là những năm tháng cô mẫu hành hạ, đ.á.n.h đập, mới rèn nên bản lĩnh chịu đựng kinh .

, bà suýt đ.á.n.h đến c.h.ế.t.

Hắn đau quá chịu nổi, từng hỏi Cẩm cô: “Cô mẫu ghét ?”

Cẩm cô nước mắt lưng tròng: “Trái là đằng khác. Bà thương ngươi, thương hơn bất kỳ ai!”

Từ nhỏ , cũng . Bà , là duy nhất của . Cẩm cô bà thương thì cũng tin.

Thương là như ?

Cố Trường Bình bao tự hỏi trong lòng, đến khi nghĩ thông suốt... thì bà điên .

Một lúc tỉnh lúc điên thì còn gì để tranh luận nữa ?

Cố Trường Bình vốn chẳng tranh, nhưng ngờ... tranh .

Nhìn khuôn mặt đang tức giận đến méo mó , một giọt mồ hôi lạnh từ trán rơi xuống, dính lên mi, hòa cùng nước mắt lăn dài xuống má.

Sao nàng dám thế chứ?

Mà Tĩnh Bảo còn dừng : “Hắn tên là Cố Trường Bình, ngụ ý là cả đời bình yên. Thân phận của vốn khó sống, bà còn khiến sống càng thêm khó khăn hả, Cố Ấu Hoa?”

Nàng gọi thẳng cả họ tên: “Hắn là chính , ai của bà cả. Bà lấy tư cách gì bắt trở thành Lục gia chỉ vì chút hồi ức đáng thương trong lòng bà?”

Ánh mắt Tĩnh Bảo ẩn hiện nỗi đau: “Đều là những đáng thương cả... thì đừng hành hạ nữa, ?”

Cả Cố Ấu Hoa cứng đờ, sắc mặt trắng bệch, chút tỉnh táo trong mắt chẳng mấy chốc sựđiên loạn nuốt chửng.

“Aaaaaaaaaaaa!”

Thấy tình hình , Cẩm cô hiệu cho Cố Dịch. Cố Dịch lập tức chặt nhẹ một nhát cổ bà, khiến Cố Ấu Hoa mềm , ngã xuống.

Lúc , Cố Trường Bình dậy, nhận lấy áo choàng từ tay Tề Lâm, khoác lên : “Đốt một nén hương an thần, để bà ngủ cho yên. Tĩnh Bảo, theo !”

“Gia, lưng của ngài?”

Cố Trường Bình khoát tay với Tề Lâm, cất bước .

Hắn gọi nàng là Tĩnh Bảo, là đang giận ?

Lúc nãy... quá đáng lắm ?

Tĩnh Bảo bất an bước theo trong phòng. Cửa đóng, nhào tới ôm chặt lấy nàng.

Cái ôm khiến nước mắt Tĩnh Bảo trào , nhưng nàng dám đưa tay ôm , vì sợ chạm vết thương của . Chỉ thể cố nhắm chặt mắt, để nước mắt tuôn nhiều quá.

“Vừa nãy gọi đàn ông của nàng, chẳng oai phong lắm ?”

 

Loading...