Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 436: Nàng là người điên
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:04:43
Lượt xem: 180
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tiên sinh, nếu manh mối , về đây.”
Quan hệ càng kín đáo, càng ít càng . Tĩnh Bảo mối quan hệ giữa Cố Trường Bình và Thịnh Vọng của Cẩm Y Vệ hề đơn giản, điều mà chủ động tránh né.
Cố Trường Bình thì trong lòng ấm áp. Tĩnh Bão , lúc tiến, lúc lùi đều chừng mực.
Hắn cúi xuống để trán chạm trán nàng, cợ cọ một chút: “A Bảo, thèm , ăn mì chay lầu Ngoại Lâu.”
Tựa như tia sét giáng qua đầu, trong khoảnh khắc ánh chớp lóe lên, Tĩnh Bảo chỉ một suy nghĩ: Sao thể quyến rũ đến chứ?!
Tĩnh Bảo còn đang ngẩn , thì Cố Trường Bình đuổi kịp bước chân Thịnh Nhị.
Hai một lời, ăn ý cùng phi lên, một một thi triển khinh công nóc nhà.
Cố Trường Bình bóng Thịnh Nhị phía , pháp nhẹ, rõ ràng khinh công tầm thường.
Thịnh Nhị cũng ngoái đầu liếc Cố Trường Bình một cái, tuyệt đối chỉ chút võ công để tự vệ như từng .
Chỉ một chén , hai đồng thời hạ xuống sân viện.
“Người ?” Cố Trường Bình hỏi.
“Ta bảo cha nuôi về Cẩm Y Vệ tọa trấn, kẻo liên lụy.” Thịnh Nhị dừng một chút: “Chuyện ông mạo hiểm .”
“Ta nợ ...”
Cố Trường Bình bỗng ngừng , cách đó mấy trượng, một bà lão sõng soài đất.
Thịnh Nhị cũng thấy, kinh hãi kêu lên: “Không !” Rồi cả hai cùng lao trong nhà.
Trong nhà, nào còn bóng dáng Cố Ấu Hoa, chỉ còn ánh sáng lờ mờ u ám.
...
Tại trạm dịch, cấm quân vốn gác dày đặc ba bước một trạm rút lui, chỉ còn vài chục thị vệ canh .
Trong thư phòng, bầu khí căng như dây đàn.
Phác Vân Sơn đang và các đại thần theo nghị sự.
Sắc mặt ông âm trầm.
Ông mơ cũng ngờ , vụ ám sát do chính tay con trai sắp đặt!
“Bệ hạ, việc xử lý Thái tử Chân Nhân xếp , việc cấp bách bây giờ là hàn gắn quan hệ giữa Tô Lục và Đại Tần.”
“Bệ hạ, Hoàng đế Đại Tần giao việc xử lý Thái tử Chân Nhân cho ngài chẳng qua là lời xã giao. Muốn xử lý thế nào, vẫn thương lượng với .”
“Chi bằng lấy lý do đó cung diện thánh?”
Phác Vân Sơn suy nghĩ một chút: “Người , chuẩn áo quần. Các khanh cùng trẫm cung.”
Các đại thần đồng thanh: “Tuân chỉ!”
Một lát , đoàn vội vã rời khỏi trạm dịch.
Phác Vân Sơn đặt một chân lên ghế, đang định lên xe ngựa thì khóe mắt bỗng lướt thấy điều gì đó, thở nghẹn , m.á.u như dồn lên đỉnh đầu.
Cách đó mấy trượng, tường, ánh mắt lạnh lùng ông.
Người đó... là Cố Ấu Hoa!
Ánh mắt hai chạm , Cố Ấu Hoa lạnh toát như ngâm trong băng.
Quá khứ như ánh chớp lướt qua đầu, đôi mắt vốn đờ đẫn lập tức đỏ ngầu như rót máu.
Nàng bỗng nhiên hét lên.
Một tiếng “A!” chói tai khiến thị vệ giật tưởng thích khách, lập tức vây quanh Phác Vân Sơn.
Cố Ấu Hoa hét ông chằm chằm, m.á.u trong mắt dường như sắp rơi xuống.
“Hoa Hoa, ông trời thương , để gặp nàng ở Đại Tần.”
“Hoa Hoa, gả cho , sẽ đối xử với nàng cả đời, đời đời kiếp kiếp.”
“Cố Ấu Hoa, ngươi tưởng ngươi vẫn còn là thiên kim tiểu thư nhà họ Cố ? Ngươi chẳng là gì cả. Tại cưới ngươi? Ngươi thể mang cái gì cho ? Tai họa ư?”
“Cố Ấu Hoa, xin ngươi đấy, đừng đến hại nữa, tha cho , ?”
“Bệ hạ?”
Các thị vệ hiểu gì, đầu Phác Vân Sơn.
Phác Vân Sơn thu ánh mắt lạnh lẽo : “Ta quen . Mau đuổi nàng .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-436-nang-la-nguoi-dien.html.]
“Không quen ư?”
Cố Ấu Hoa bỗng bật ha ha: “Năm xưa là ai quỳ chân cha , cầu xin ông giúp ngươi một tay? Là ai quỳ xuống van nài Lục ca cho gặp ngươi một ? Phác Vân Sơn, ngươi vẫn như xưa... vẫn là đồ tiện nhân... ha ha ha...”
“Ngươi...”
Phác Vân Sơn bóc trần, giận dữ gào lên: “Người , mau lôi ả đàn bà ngoài cho !”
“Ta xem ai dám!”
Giọng lạnh lẽo vang lên từ xa, Cố Trường Bình sải bước chạy tới, ôm chặt Cố Ấu Hoa lòng: “Cô mẫu, chúng về thôi.”
“Trường Bình, quen !” Giọng Cố Ấu Hoa đột nhiên biến đổi, như đứa trẻ oan ức.
Khóe môi Cố Trường Bình nhếch lên, nở lạnh lẽo: “Chúng cũng quen . Đi thôi, Lục ca còn đang đợi chúng về ăn cơm, quên , ông ghét khác đến trễ nhất.”
“Ừ!”
Cố Ấu Hoa Cố Trường Bình bằng đôi mắt trong như sen, trông đơn thuần và đáng yêu: “Vậy... chúng về thôi!”
Bên cạnh, Phác Vân Sơn mặt mày tái mét, buột miệng: “Cố Ấu Hoa, ngươi điên ?!”
Cả Cố Ấu Hoa run lên.
“Bà hình như điên thật !”
“Trời ơi, các chủ Tầm Hương Các là một con điên!”
“Ối dào, ở cái nơi như , ngày nào cũng đàn ông dày vò, điên mới lạ!”
“Tất cả câm miệng cho !”
Ánh mắt Thịnh Nhị sắc bén quét một vòng: “Người phận sự, giải tán hết cho !”
Thấy mặc áo quần Cẩm Y Vệ, dân chúng lập tức tản .
Thịnh Nhị tiến lên một bước: “Cố Tiến sĩ, tìm , xin mời về .”
Cố Trường Bình cảm kích Thịnh Nhị: “Cô mẫu, chúng về thôi!”
Cố Ấu Hoa như chẳng thấy, nét dịu dàng như trẻ con tan biến , khóe môi nàng mím chặt, cứng thành một đường thẳng.
“Cô mẫu?”
Cố Ấu Hoa giơ tay chỉ Phác Vân Sơn: “Trường Bình, gì ? Hắn điên ?”
Cố Trường Bình: “...”
“Ta điên! Ta điên!”
Mặt Cố Ấu Hoa co giật dữ dội, móng tay nhọn hoắt cắm sâu da thịt Cố Trường Bình: “Là điên! Là bọn họ điên! Tất cả bọn họ đều điên hết ...”
“Cô mẫu!”
Cố Ấu Hoa đột nhiên nhíu mày, đôi mắt đỏ ngầu trầm tĩnh đàn ông mặt nay phát tướng và già nua, nàng gằn từng chữ với Cố Trường Bình: “Hãy nhớ kỹ mặt … Kẻ , g.i.ế.c!”
Lời đó như nhét một nhúm đá băng tận khe xương Phác Vân Sơn.
“Người ! Có g.i.ế.c trẫm! Hộ giá! Hộ giá!”
...
Tĩnh Bảo xách hộp cơm từ lầu Ngoại Lâu bước , mặt mày tươi rói, đến cả A Nghiễn phía cũng ngẩn .
“Gia!”
Hắn khẽ gọi: “Gia định cùng ...”
Khóe miệng Tĩnh Bảo lập tức trùng xuống, tên đúng là điều, chuyên thích mấy chuyện chọc mất hứng.
Nụ gương mặt nàng dần dần biến mất.
“Không định gì cả. Chờ chuyện kết thúc... vẫn sẽ như . Đi thôi.”
Lời khiến A Nghiễn nhói lòng. Hắn thấy đúng là đáng tát, chọc chuyện khiến Thất gia buồn.
hối hận.
So với chuyện tình cảm của gia, càng mong gia thể bình an vô sự. Mong Tĩnh gia mãi yên sóng gió.
Đừng tưởng A Nghiễn là kẻ ngốc, nếu ngu thật thì lưng Thất gia.
Có vài chuyện, hiểu rõ trong lòng, chỉ là thể , để nó mục rữa trong bụng thôi.