Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 435: Không thể giấu được nữa
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:04:42
Lượt xem: 203
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Quả thật... chẳng còn gì thú vị!”
Thịnh Vọng vắt một chiếc khăn lông nóng, cẩn thận lau tay cho nàng, từng ngón tay một đều lau sạch.
“Tiểu Vọng tử hầu hạ tiểu thư ngủ thôi, đêm khuya .”
“Không cần ngươi hầu hạ.”
Cố Ấu Hoa ngoan ngoãn trèo lên giường: “Ngươi sang phòng Lục ca xem thử, hỏi ăn đêm gì, đừng để ăn mấy món dầu mỡ. Phải , Trường Bình ? Trường Bình ngủ ?”
Thịnh Vọng: “...”
Sắc mặt Cố Ấu Hoa lập tức đổi: “Kêu nó dậy, bắt nó luyện võ! năm trăm cú đá chân còn xong, nó dám ngủ !”
“Tiểu thư?”
“Mau !”
Ánh mắt Cố Ấu Hoa như g.i.ế.c .
“Được, , tiểu Vọng tử ngay.”
Thịnh Vọng bước khỏi phòng, một lặng lẽ mái hiên, vành mắt dần đỏ hoe.
Nhiều năm , nàng... nổi điên.
Cố gia sụp đổ đột ngột, vị hôn phu ruồng bỏ, Lục gia c.h.ế.t thảm, thiên hạ dẫm đạp...
Khách đầu tiên của nàng là Tào Minh Khang.
Tên ch.ó săn mượn thế họ Cố để thăng tiến, xoay lập tức lộ bộ mặt sói, đè con gái từng huy hoàng nhất của Cố gia, nay trở nên thấp hèn nhất .
Đêm hôm , trốn trong hồ nước lạnh lẽo, rõ mồn một tiếng thở dốc dồn dập từ thuyền truyền xuống, từng tạng phủ, từng khớp xương, từng sợi tóc của như đều xé toạc, đau đến c.h.ế.t.
Đó là mà nguyện chân cung phụng cả đời!
Mối hận khắc cốt như rượu cũ lâu năm, càng để càng đậm, cuối cùng, chính tay g.i.ế.c Tào Minh Khang.
Cố Trường Bình chỉ rằng tay vì nhân tình của Lục gia.
Thật ... là vì chính .
Những năm qua, g.i.ế.c như ngóe, tàn độc khát máu, từ một tiểu thái giám hèn mọn từng bước trèo lên thủ lĩnh Cẩm Y Vệ, chân là núi xương sông máu.
Hắn sợ xuống địa ngục.
Bởi vì chỉ quyền lực tuyệt đối mới thể khiến Tầm Hương Các bắt nạt, mới thể tồn tại công khai giữa kinh thành.
Ngày đó lục soát Tầm Hương Các, lấy cớ áo quần để đ.á.n.h ngất nàng bí mật đưa đến căn nhà nhỏ giam giữ.
Hắn sợ nàng Cẩm Y Vệ khó, vì ở đây, chẳng ai dám đụng đến nàng. Hắn chỉ sợ ba chữ Phác Vân Sơn, sẽ khiến những vết thương đầy của nàng nữa bật máu.
Phát điên cũng , ít mỗi ngày nàng đều vui vẻ.
Những chuyện cũ đối với nàng mà ... sống còn khổ hơn c.h.ế.t. Hắn nỡ để nàng chịu cảnh đó?
Thịnh Vọng khẽ thở dài một .
bây giờ thì ?
Hắn nên gì đây?
Tiếp tục giấu nàng ở đây, mặc cho Cẩm Y Vệ và Cố Trường Bình lật tung cả kinh thành? Hay... đưa nàng về?
Thịnh Vọng tới bên cửa sổ, dùng ngón tay chọc thủng một chỗ giấy dán, ghé mắt .
Người con gái trong phòng trở , để lộ chiếc cổ trắng như ngọc của thiếu nữ, năm tháng hành hạ nàng, nhưng cũng ưu ái nàng.
Tiểu thư cao quý của , Tiểu Vọng tử nên giam giữ suốt đời ?
...
Thịnh Vọng mang tâm sự nặng nề rời khỏi viện. Mới vài bước, sắc mặt bỗng đổi, ngửi thấy thở của sống.
“Ai đó?”
Thịnh Nhị bước từ bóng tối. Thịnh Vọng trở nên lạnh lùng, thần sắc cũng biến đổi kỳ lạ: “Ngươi... theo dõi ?”
“Cha nuôi nhiệm vụ, lúc nào cũng viện cớ đổi áo quần, con nghĩ mãi vẫn thấy kỳ lạ. Người là do cha giấu đúng !”
Ánh mắt Thịnh Vọng co , lộ sát ý.
Thịnh Nhị hạ thấp giọng : “Cha về thật với con, cha và Cố Ấu Hoa quan hệ gì mà dám liều mạng tay cứu nàng? bây giờ, con đưa bà về, Cẩm Y Vệ sớm muộn cũng sẽ tìm tới. Cha giấu , đến lúc đó...”
Thịnh Nhị thẳng thắn: “Cha nuôi cho con một mạng, con thể trơ mắt cha vì một đàn bà mà đ.á.n.h mất tiền đồ to lớn.”
“....” Thịnh Vọng mặt co giật.
“Trèo lên vị trí dễ, một khi rơi xuống, sẽ bao nhiêu mong cha c.h.ế.t.”
“Lấy lý do gì mà đưa nàng về?”
Thịnh Vọng chút ngượng ngùng. Tên nhóc xưa nay thông minh, mắt tinh, gì giấu nổi nó!
“Đơn giản!”
Thịnh Nhị bỗng nhe răng : “Với Cố Trường Bình thì cứ thật, sẽ ghi nhớ ân tình của cha; còn với bên ngoài thì bảo bà đ.á.n.h đầu Cẩm cô tự bỏ trốn. Dù thì bà ... là điên mà!”
“Không nàng điên.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-435-khong-the-giau-duoc-nua.html.]
“Không điên, chạy ngoài ?”
“Ngươi...” Thịnh Vọng tức giận: “Mau sắp xếp!”
“Rõ!”
“Quay !”
“Cha còn dặn gì?”
“Ta với nàng...”
“Hiểu , chỉ là một đoạn vương vấn thôi.”
“Không vương vấn, mà là trả nợ!”
Thịnh Vọng , chậm rãi : “Nợ tình. Sớm muộn gì ngươi cũng sẽ thôi.”
Thịnh Nhị bĩu môi khinh thường, chẳng tin thứ gọi là nợ tình.
Đàn ông đều là thứ gì !
...
“Gia!”
Cố Trường Bình chợt bật dậy, thì “ai da” một tiếng, da đầu đau đến lạnh sống lưng.
“Dính !”
Tĩnh Bảo đỏ bừng cả tai, vội vàng gỡ mấy sợi tóc vướng khuy áo n.g.ự.c : “Gỡ ngay đây!”
Cố Trường Bình nàng, ngẩn trong chốc lát. Nhớ chuyện “ đắn” lúc khi ngủ, mặt cũng đỏ.
“Không vội.”
“Vâng.”
Nàng khẽ đáp, trong lòng càng sốt ruột. May mà tóc vướng chặt, chỉ vài ba cái gỡ .
Cố Trường Bình xuống giường, khoác áo, mở cửa.
Tề Lâm đảo mắt liếc một vòng, dám nữa, cúi đầu : “Gia, Thịnh Nhị xin cầu kiến!”
“Có tin tức của cô mẫu ?”
Cố Trường Bình mừng rỡ, áo cài xong lao ngoài. vài bước, nghĩ đến trong phòng, vòng về : “Mau xuống giường, cùng xem!”
Nghe , Tĩnh Bảo chẳng cảm thấy gì bất thường, nhưng mặt Tề Lâm thì như rút hết máu.
Tuy gia và Thất gia là sớm muộn thôi, nhưng...
Chưa cưới mà ngủ chung giường?!
Cố gia là danh môn lễ giáo, dù cưới nam tử cũng đủ tam môi lục lễ.
Thế , thế ... chẳng để bàn tán ?
Một bóng lướt qua, Tề Lâm nhanh tay kéo , vẻ mặt đau khổ như táo bón: “Thất gia, chờ một chút.”
“Sao ?” Tĩnh Bảo hiểu.
“Ngài... ... ...”
Tề Lâm đầu óc rối như tơ vò, giậm chân : “Thôi, các vui là !”
“Vui! Vui mà!”
Tĩnh Bảo đang sốt ruột, rõ Tề Lâm đang gì, thuận miệng đáp một câu chạy theo luôn.
Hai thật sự ngủ với ?!
Tề Lâm thò đầu chiếc giường lộn xộn, đột nhiên cảm thấy khó thở!
Chẳng lẽ... thai ?
“Bốp...”
Tề Lâm giơ tay tự tát một cái.
Hai tên đàn ông, thai cái rắm!
...
Thịnh Nhị gặp Cố Trường Bình, chỉ đúng một câu: “Người là do giấu, theo !”
Hắn là ai, Cố Trường Bình chẳng cần đoán nhiều.
Ánh mắt bốc lửa Thịnh Nhị, đó nghiêng cúi chào thật sâu: “Thay ... cảm ơn !”
Cũng điều đấy!
Thịnh Nhị chớp mắt, .
Cố Trường Bình định đuổi theo thì Tĩnh Bảo kéo tay .
“Tiên sinh?”