Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 433: Ngủ thêm một lát

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:04:40
Lượt xem: 214

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cố Trường Bình bước đến mặt Tĩnh Bảo, trong mắt mang theo một thứ cảm xúc nào đó, cần cũng rõ.

“Ngươi về bộ áo quần , ăn chút gì đó, đến đợi ở Tầm Phương Các. Đừng lo, sẽ .”

Nếu là ngày thường, câu dặn dò đơn giản như sẽ chẳng gây chú ý cho ai.

lúc ...

Tiền Tam Nhất thở dài nặng nề: Ta đến Tầm Phương Các chờ thật ? Mình vì mà chạy đôn chạy đáo, mà trong mắt chỉ mỗi Tĩnh Thất. Thật là vô lý!

Cố Dịch: Gia như thì giữ cách với Thất gia đây.

Thẩm Trường Canh: Như tính là công khai quan hệ luôn ?

Tề Lâm: Nếu thật sự đến với , thì rốt cuộc ai đè ai ?

A Nghiễn: Cứ thế thì hai như củi khô gặp lửa, sớm muộn cũng xảy chuyện!

Khi đều đang cảm thán trong lòng, Tiểu Thất đầu gia nhà

Lúc gương mặt gia hiện lên vẻ thất vọng tả nổi.

Có lẽ là hết hy vọng !

Cao Triều thật sự hết hy vọng , ai .

Khi rời , kéo lấy Tiền Tam Nhất: “Tìm Cố Ấu Hoa thì cùng uống một trận say!”

Tiền Tam Nhất thở dài sâu sắc: “Huynh , xin chia buồn!”

Tĩnh Bảo lời trở về Tĩnh phủ, việc đầu tiên là tắm rửa đồ. Sau bao chạy chạy , cũng bắt đầu bốc mùi .

Sau khi tắm xong, đồ mới, nàng vội vàng ngoài, nhưng A Man ngăn .

“Gia, Tam cô nương và tiểu thư chuyển viện , đến xem ?”

“Chuyển là !”

“Còn đầy một tháng nữa là đến Tết Đoan Ngọ, quà mừng...”

“Ngươi tự quyết định là .”

“Còn nữa, biểu thiếu gia sai Tuyết Thanh đến hỏi...”

“Hỏi cái gì mà hỏi, nhiều chuyện thế?”

A Man: “...”

A Man bóng lưng Thất gia nhà , hiểu trong đầu hiện lên một câu: Con gái lớn giữ !

...

Trước cửa Tầm Phương Các, Cố Dịch đích đón, thấy Thất gia đến thì kính cẩn đưa viện viện nơi gia đang ở.

“Chiếc giường là giường mà gia thường ngủ, ga giường và gối đều sạch sẽ. Nếu Thất gia thấy mệt thì cứ lên giường nghỉ một lát.”

Tề Lâm bưng và trái cây bước : “Mấy thứ là do các giám sinh ở Quốc Tử Giám dâng lên, Thất gia nếm thử xem.”

Tĩnh Bảo chút sủng mà lo: “Đa tạ, đa tạ!”

“Tạ ơn gì chứ, đây là việc nên mà!” Cố Dịch : “Thất gia nếu chuyện gì, cứ thẳng, cần khách sáo.”

Tề Lâm thấy gương mặt cứng đơ như mặt quan tài của Cố Dịch tươi như hoa, sợ thua kém, vội : “ đúng đúng, cần khách sáo, nhất là với thì càng cần khách sáo!”

Nữ chủ nhân tương lai của Cố gia, ai dám đắc tội chứ!

Không đúng!

Tề Lâm chính suy nghĩ của dọa sợ c.h.ế.t khiếp.

Ta còn rõ Thất gia và gia nhà ai ở ai ở , định Thất gia là nữ chủ nhân tương lai của Cố gia ?

Chắc là mệt đến hồ đồ , Tề Lâm rùng nghĩ.

Tĩnh Bảo hai phối hợp tung hứng đến mức mặt đỏ tai hồng: “Ta thể gặp Cẩm cô ? Có khi còn thể giúp tìm các chủ.”

Cố Dịch: “Thất gia đừng nôn nóng, đợi gia từ trong cung trở về sẽ sắp xếp.”

Tề Lâm: “ đúng đúng, mấy hôm nay Thất gia vì gia mà chạy ngược chạy xuôi, còn ngủ ngon giấc nào, nghỉ ngơi !”

Tĩnh Bảo đành gật đầu.

Nàng thật sự mệt , tuy tìm Cố Ấu Hoa, nhưng Cố Trường Bình an . Có ở đây, nàng như chỗ dựa vững chắc, cho dù trời sập cũng sợ.

Cửa phòng khép , Tĩnh Bảo ngả xuống giường, mí mắt giãy giụa vài cái gì.

Nàng , chỉ nửa khắc , Cố Trường Bình từ trong cung trở về, phòng lặng lẽ cạnh giường nàng mấy mới sang phòng bên sắp xếp công việc...

...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-433-ngu-them-mot-lat.html.]

Tĩnh Bảo bỗng chốc bừng tỉnh.

Trong phòng .

Nàng mở mắt.

Người nghiêng đầu đầu, gương mặt góc cạnh, ánh nến lay động khiến đường nét như một bóng cắt mỹ.

“Tỉnh ?”

Hắn bước tới, rằng mà xuống giường, khiến Tĩnh Bảo hoảng hốt lùi : “Tiên sinh, ...”

“Có mệt!”

Cố Trường Bình ngửa, đầu gối lên tay: “Ngủ thêm với một lát.”

Ngủ với ?

Ngủ một lát?

Hắn điên ?

Ta dù cũng là một nữ nhân mà!

Gân xanh trán Tĩnh Bảo giật giật: “Ta khát nước, ngủ !”

“Đừng nhúc nhích!”

Cố Trường Bình đưa tay trong chăn, nắm lấy tay nàng, từng ngón tay đan chặt tay nàng.

Mười ngón tay đan chặt.

Hắn khẽ thở dài một tiếng rõ: “A Bảo, hai ngày hai đêm chợp mắt, mệt lắm !”

Trong lời giấu sự mệt mỏi, cũng chẳng giấu sự tủi , bao năm tháng lãng phí, những ngày cô đơn... tất cả như một giấc mộng hư ảo.

Chỉ bàn tay mới khiến thấy ấm áp.

Đây là đầu tiên kể từ khi sống , Cố Trường Bình nảy sinh một suy nghĩ: nắm lấy bàn tay bằng tất cả sức lực, mặc kệ tất cả.

Tĩnh Bảo lúc chỉ mãi lo trái tim đập thình thịch, nhận tay Cố Trường Bình đang siết chặt thế nào.

“Hoàng thượng gọi cung, là chuyện gì ?” Giọng nàng cực nhẹ.

Cố Trường Bình mím môi thành một đường thẳng: “Chỉ để trấn an, tiện thể hỏi nên xử lý Phác Chân Nhân thế nào.”

“Người nên trả lời: tất cả theo ý chỉ của hoàng thượng.”

“Ta như .”

Tĩnh Bảo sang , ngờ Cố Trường Bình cũng , trong mắt đầy vẻ giễu cợt: “Hoàng thượng suy nghĩ một lát bảo, nếu thì ai nuôi đứa nhỏ thì đó quản.”

Ánh mắt Tĩnh Bảo lạnh như băng vụn: “Ý là và Tầm Phương Các chịu thiệt.”

“Ta sợ thiệt thòi!”

Hắn gối đầu lên tay, cô gái gần trong gang tấc, đầu để lộ vẻ yếu mềm: “Ta sợ cô mẫu gặp chuyện, đến giờ vẫn tìm thấy. Bà giống thường, A Bảo, đây?”

Gương mặt khuất trong bóng tối, hai ngọn nến phía lay lắt soi bóng.

“Đừng sợ, ở hiền sẽ gặp lành, cô mẫu chắc chắn .”

Tĩnh Bảo sợ lời quá mơ hồ, vội thêm: “Ta sẽ cùng nghĩ cách. Ta thông minh thế cơ mà.”

Cố Trường Bình bật , xoay đối diện với nàng, kéo tay nàng khỏi chăn, áp mu bàn tay nàng lên mặt .

Tĩnh Bảo suýt chút nữa bỏ chạy, động tác mật quá , mật đến mức...

“Ta giải tán Tầm Phương Các.”

lay động, mu bàn tay Tĩnh Bảo cũng lay theo.

“Cẩm cô đáng tiếc, các cô nương, tiểu quan cũng chịu rời .”

Tĩnh Bảo thấy lòng chùng xuống, những rung động đều hai chữ “giải tán” đ.á.n.h tan còn dấu vết.

“Là vì sợ liên lụy về , nên nhân cơ hội mà giải tán đúng ?”

Cố Trường Bình nàng, khóe mắt cong lên trông .

Hắn kết quả, nàng đoán nguyên do. Thẩm Trường Canh theo bao năm, cũng thể ăn ý như .

“Thật cũng cần giải tán!”

Tĩnh Bảo cũng xoay , đối mặt với : “Đảo Mỹ Nhân ở phủ Lâm An thể sắp xếp thỏa.”

“A Bảo, chúng nghĩ giống .” Hắn .

Mặt Tĩnh Bảo vì câu đỏ lên, nàng nghĩ: Mình đúng là chẳng tiền đồ gì cả.

 

Loading...