Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 432: Cạm bẫy của kẻ khác

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:04:39
Lượt xem: 208

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Ngươi... ngươi thật độc ác!”

“Nếu độc ác một chút, thì thể đỡ nổi nhát d.a.o mà phụ vương gánh chịu!”

Phác Chân Nhân mỉm : “Sử sách chép rằng, Võ Đế g.i.ế.c chính con gái ruột của mới thể lên ngôi. Ta nếu tự đ.â.m một nhát, thể xoay chuyển cục diện !”

“Hay cho một cú ‘tự đ.â.m một nhát’!”

Một giọng đột ngột vang lên giữa trung, rơi tai Phác Chân Nhân khiến tay chân lập tức lạnh ngắt.

Tĩnh Bảo sải bước tiến , lưng còn Cao Triều và Tiền Tam Nhất theo.

Tĩnh Bảo khúc khích : “Ta mà, là kẻ chuyện mà!”

Cao Triều lườm nàng một cái: “Ngươi thì ích gì, vẫn dựa diệu kế của mới khiến lộ nguyên hình đó thôi!”

Tiền Tam Nhất lườm Cao Triều một cái: “Diệu kế đến , nếu tính toán chính xác và từng bước hướng dẫn tận tay của , Tiểu Mã thái y thể diễn đạt đến ?”

Mã Thừa Dược từ đất bò dậy, phủi bụi bặm , chắp tay với Tiền Tam Nhất: “ là nhờ chỉ dạy tận tình!”

Bên tai Phác Chân Nhân vang lên tiếng ù ù, thở loạn nhịp, cảm giác như c.h.ế.t đuối thể thở nổi.

Bọn họ đang ?

Diệu kế gì, diễn đạt gì? Chẳng lẽ tất cả chuyện ...

“Phác Chân Nhân, thích khách là do ngươi sắp đặt đúng ?”

Tĩnh Bảo nhạt: “Chữ ‘Hoa’ khắc thanh d.a.o cũng là do ngươi cố ý để .”

Cao Triều tiếp lời: “Ngươi lợi dụng mối oán hận từ giữa Tầm Phương Các và quốc vương Tô Lục, bày một chiêu ‘ ăn cướp la làng’. Một mặt để tranh công, mặt khác vu tội cho Cố Trường Bình.”

“Ngươi tính toán , tiếc là cao tay hơn một bậc.” Tiền Tam Nhất lặng lẽ liếc Tĩnh Bảo một cái.

“Ta cũng hơn ai một bậc!”

Tĩnh Bảo khiêm tốn : “Chỉ là khi thấy thích khách mặc trang phục Tô Lục dâng hành thích, lập tức suy nghĩ ai mới đủ thông minh để lợi dụng điểm khác biệt nghi lễ hai nước như thế?”

Loại trừ Lý nương nương thì chỉ còn một Phác Chân Nhân, bởi chỉ hai từng sống ở cả Đại Tần và Tô Lục.

“Các ngươi đang gì thế? một chữ cũng hiểu!”

Phác Chân Nhân ép đồng tử , bỗng liếc mắt đám thị vệ. Gần như ngay lúc , tên thị vệ lập tức chuyển động.

ngay đó, chân mềm nhũn, ngã gục xuống đất, ánh mắt tràn đầy sợ hãi.

Mã Thừa Dược đắc ý xoa mũi: “Xin nhé, lúc ngươi dâng cho , nhân cơ hội thoa một ít bột lên tay ngươi. Đó là loại nhuyễn cốt tán, tìm đủ cách pha chế theo phương phương cổ, xem hiệu quả cũng tệ.”

Cao Triều tiến lên một bước: “Phác Chân Nhân, đến nước , ngươi còn gì để ?”

Phác Chân Nhân từng gương mặt mắt, định liều mạng với họ, nhưng cả vô lực, ngay cả việc dậy cũng trở nên khó khăn.

Hồi lâu, bỗng bật , đôi môi run run lạnh ngắt: “Tiểu Mã thái y, chỉ còn sống năm năm nữa...”

“Nói dối đó!”

Mã Thừa Dược liếc Tĩnh Bảo đầy hàm ý: “Nếu điều dưỡng đúng cách, ngươi sống đến bảy tám mươi tuổi cũng thành vấn đề.”

Thì , mấy đầu tiên dùng việc nhận xác để khiến nghi ngờ;

Sau đó tung chuyện “chỉ còn sống năm năm” để khiến tâm trí thêm hoảng loạn, ép trong thời gian ngắn quyết định sai lầm.

“Ha ha ha ha...”

Phác Chân Nhân cố gắng dậy, nhưng ngã mạnh xuống, cổ họng phát những tiếng nức nở điên cuồng.

Hắn bày một ván cờ tưởng như mỹ sơ hở, cuối cùng ngã gục trong cái bẫy của kẻ khác.

Báo ứng!

là báo ứng!

Miệng Phác Chân Nhân phun một ngụm m.á.u tươi, đầu từ từ gục xuống.

Cửa đột ngột mở toang, ánh sáng chói chang từ bên ngoài hắt .

Cố Trường Bình theo phản xạ đưa tay che mắt, đến khi mở mắt nữa, ngay mặt.

“Cố đại nhân, đắc tội . Giờ kẻ chủ mưu bắt, ngài thể rời .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-432-cam-bay-cua-ke-khac.html.]

Cố Trường Bình dậy, Thịnh Nhị: “Đã tìm cô mẫu của ?”

“Xin , tạm thời tìm thấy. yên tâm, mất tích trong tay Cẩm Y Vệ, thì Cẩm Y Vệ nhất định sẽ truy đến cùng. Hiện ba bốn nhóm tỏa tìm kiếm, chỉ là vấn đề thời gian.”

Thịnh Nhị dừng một chút: “Vừa thánh chỉ truyền đến, ngày mai Tầm Phương Các thể hoạt động trở , tất cả những giam giữ đều thả .”

Cố Trường Bình một lát xoay bước .

“Cố đại nhân kẻ là ai ?”

Cố Trường Bình khựng bước, ngoái đầu .

Chỉ một ánh thôi mà Thịnh Nhị cảm thấy cả bất giác run lên.

“Kẻ là Phác Chân Nhân. Người vạch trần chắc là mấy học trò gì của .”

Nói xong, Cố Trường Bình bước qua ngưỡng cửa, ánh nắng cơn mưa nhẹ nhàng chiếu lên , từ vẻ ngoài đến cốt cách, chỗ nào cũng thu hút ánh .

Thịnh Nhị bất giác híp mắt , thầm nghĩ: Người cha nuôi âm thầm giúp đỡ, quả nhiên giống thường.

*

Cách đó vài trượng.

Cẩm cô thấy Cố Trường Bình , vội vàng chạy đến: “Gia... tiểu thư nàng...”

Ánh mắt Cố Trường Bình trầm xuống, Cẩm cô lập tức ngậm miệng.

“Nơi tiện chuyện. Ngươi dẫn về , sẽ đến ngay.”

“Vâng!”

Cẩm cô ho dữ dội mấy tiếng, các cô nương Tầm Phương Các vội vàng đỡ bà rời .

Ánh mắt Cố Trường Bình quét qua từng , lúc mới nhận tuy bọn họ kinh hãi, nhưng tay chân vẫn linh hoạt, rõ ràng từng chịu hình.

Đợi rời hết, mới ngoái đầu một cái, đó bước khỏi cổng phủ Cẩm Y Vệ.

Từ trong bóng tối, Thịnh Vọng lặng lẽ bước .

“Cha nuôi, là đang cảm tạ đó.”

Gã liếc Thịnh Vọng một cái, còn kịp gì thì phất tay áo: “Ta chuyện, một bước. Ngươi đừng theo, tối cũng khỏi để cửa.”

“Cha nuôi ?”

“Đừng hỏi!”

Thịnh Vọng cảnh cáo liếc một cái, nhanh chóng rời khỏi cửa .

“Ra ! Ra ! Tiên sinh !”

Tiền Tam Nhất hưng phấn vẫy tay: “Tiên sinh, bọn ở đây !”

Ánh mắt Cố Trường Bình vượt qua , rơi thẳng Tĩnh Bảo.

Hắn chợt nhớ đến câu của cô mẫu: “Một , nếu xem hết núi sông, thì chẳng còn điều gì lọt nổi mắt nữa.”

thế.

Trước mặt nhiều đó: Cao Triều, Thẩm Trường Canh, Tiền Tam Nhất, Cố Dịch, Tề Lâm, A Nghiễn... nhưng trong mắt , chỉ nàng.

Vừa với Thịnh Nhị rằng, kẻ lật tẩy chủ mưu là ba học trò , thật phía còn một câu nữa:

Kẻ dẫn dắt tất cả, là Tĩnh Bảo.

Nàng thể nghĩ đến Lý Mẫn Trí, tất nhiên cũng nghĩ Phác Chân Nhân. Việc đến trang viên nước nóng chỉ là để loại bỏ nghi ngờ đối với Lý Mẫn Trí.

Cố Trường Bình sống hai đời, kiếp tự cho là thông minh, kiếp giấu trí tuệ, nhưng hiểu rõ: thông minh giải quyết gì cả, chỉ chân tâm mới .

Mà nàng, dùng cả chân tâm với .

Cố Trường Bình Tĩnh Bảo, mà Tĩnh Bảo cũng đang . Bao nhiêu vất vả những ngày qua, đến giờ phút chỉ gói gọn trong hai chữ: đáng giá.

Nàng nheo mắt, ngẩng cằm, mỉm với .

Nụ còn kịp thu thì tiếng vó ngựa vội vã từ xa truyền đến. Vệ quân cưỡi ngựa ghìm cương, cao giọng : “Truyền khẩu dụ của Hoàng thượng, tuyên Cố Trường Bình cung yết kiến!”

Sắc mặt Tĩnh Bảo lập tức đổi.

 

Loading...