Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 431: Giăng Bẫy
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:04:38
Lượt xem: 198
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phác Chân Nhân yếu ớt lắc đầu.
“Nghĩ chắc ngươi cũng .” Cao Triều chớp mắt, thản nhiên : “Có thấy tên thích khách lúc cuối cùng hình như mấp máy môi, ngươi gần như , gì ?”
Phác Chân Nhân lắc đầu: “Khi đó... loạn quá...”
“Có thể cụ thể hơn ?”
“Cũng... .”
Phác Chân Nhân từ từ kể . Cao Triều dậy : “Thôi , cũng chẳng hỏi thêm gì nữa. Ngươi nghỉ ngơi cho .”
Vừa dứt lời, một thị vệ thò đầu : “Cao đại nhân, đến nhận xác. Thịnh lão đại mời ngài mau về.”
“Ồ, xem là do tiền thưởng khổng lồ phát huy tác dụng . Đi thôi, cũng xem tên thích khách đó là ai.” Cao Triều đầu mà rời .
Trên giường, Phác Chân Nhân vẫn yên bất động nhưng sắc mặt đổi.
Người phụ nữ đó là y nhặt đường một năm . Nàng nhà lũ lụt, cha đều c.h.ế.t đuối, nơi nương tựa nên chạy nạn đến kinh thành.
Thấy nàng sức lực khá , y lén nuôi dưỡng bên ngoài, cho thị vệ cận dạy võ công, là để một ngày nào đó thể sử dụng.
Ai đến nhận xác?
Người nhận xác là vì bạc thưởng mà đến, đúng là của nàng ?
Nàng lừa y ?
Không vì , lẽ là cảm giác tâm lý, rõ ràng lúc còn chắc chắn việc kín kẽ hở, nhưng lúc mồ hôi lạnh của Phác Chân Nhân tuôn như mưa.
Dưới sự tra tấn của hình pháp, còn vụ án nào phá ?
Cẩm Y Vệ tra án, chừa một con muỗi nào lọt lưới.
Có tiếng bước chân, ngẩng đầu lên thì thấy Mã thái y.
Mã Thừa Dược lo lắng xuống, nắm tay y, chuyên chú bắt mạch.
Bắt mạch lâu, Mã Thừa Dược mới buông tay: “Công tử đừng nghĩ ngợi nhiều, suy nghĩ quá độ cho việc dưỡng thương. Ta sẽ cố gắng hết sức.”
Tim Phác Chân Nhân đập mạnh: “Vết thương của ... thế nào ?”
Nghe , sắc mặt Mã Thừa Dược như chợt đổi, chút hoảng loạn: “Rất... mà!”
“Rất , thì ngươi hoảng gì chứ?”
“Ta... hoảng!”
“Ngươi hoảng .”
“Ta...”
Phác Chân Nhân dáng vẻ ấp úng của , nghi ngờ trong lòng dâng cao: “Nói mau! Vết thương của rốt cuộc ? Có vấn đề gì ?”
Mã Thừa Dược mấp máy môi, như thể lấy hết can đảm: “Không dám giấu công tử, thật vết thương của công tử...”
“Ngươi! Nói! Mau!”
“Thật ... thật ...”
Thấy gương mặt Phác Chân Nhân bắt đầu méo mó, Mã Thừa Dược dứt khoát hết: “Dao thực sự rạch qua tim, tâm mạch bên trái tổn thương nghiêm trọng. Cha cho , sợ gây rắc rối giữa hai nước, nhưng thầy thuốc, lương tâm đặt lên hết, y thuật là thứ hai, giấu công tử.”
Đồng tử Phác Chân Nhân co rút kịch liệt: “Ta... sẽ c.h.ế.t ?”
“Cũng hẳn...”
Mã Thừa Dược ấp úng: “Chỉ là... dù bệnh của công tử chữa khỏi, thì... cũng sống quá năm năm.”
Sao thể như ?
Hơi thở của Phác Chân Nhân trở nên gấp gáp.
Nhát d.a.o đó, y và thị vệ thảo luận kỹ lưỡng: nhẹ quá thì đủ nghiêm trọng, nặng quá thì mất mạng, nên góc độ dao, lực dùng đều tính toán tỉ mỉ.
Người phụ nữ luyện tập cả ngàn , còn dùng nhiều sống để thử nghiệm, cuối cùng mới thành thục đến từng ly từng tí.
Sao tổn thương tâm mạch?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-431-giang-bay.html.]
Chẳng lẽ...
Người phụ nữ đó vốn kẻ cô độc vô , mà là dày công sắp đặt bên cạnh y, mục đích là âm thầm lấy mạng y ?
Phác Chân Nhân chỉ cảm thấy từ xương cụt trở xuống lạnh băng từng tấc một.
Thấy sắc mặt y đầy sát khí, đôi mắt lạnh lẽo chằm chằm, Mã Thừa Dược c.ắ.n răng : “Phác công tử, đừng sợ. Ta sẽ lập tức bẩm báo sự thật với Hoàng thượng. Hoàng thượng nhất định sẽ huy động hết Đại Tần, tìm cách kéo dài mạng sống cho công tử!”
“Không... đừng !” Phác Chân Nhân khàn giọng: “Ngươi... để suy nghĩ... suy nghĩ !”
Còn gì để nghĩ nữa?
Một chỉ còn sống năm năm, cho dù là thiên tài, cho dù y thi đỗ Trạng nguyên Đại Tần, phụ vương cũng sẽ để y đăng cơ.
Từ nay về , quân cờ phế bỏ mang theo tàn, chỉ thể sống nốt phần đời còn .
Không cam tâm!
Y còn nếm trải cảm giác lên ngôi, còn báo thù cho mẫu hậu, còn kịp g.i.ế.c sạch những kẻ rình mò ngai vị!
Đáng hận nhất là y còn ai giăng cục diện chồng chéo , bẫy trong bẫy!
Không thể !
Dù chỉ còn sống năm tháng, y cũng nghĩ cách leo lên vị trí đó, nếu , những năm tháng nhẫn nhịn, khuất nhục, khổ sở... chẳng đều uổng phí ?
“Mã thái y, ngươi gọi thị vệ cận của tới đây!”
Phác Chân Nhân thở hổn hển: “Ta lời dặn .”
“Công tử chờ chút!”
“Mã thái y, lát nữa ngươi cũng tới đây, chúng bàn bạc xem nên thế nào.”
“Được, , bàn bạc một chút.”
Lần Mã Thừa Dược trở , theo là một đàn ông gầy gò, là thị vệ cận của Phác Chân Nhân.
“Rót cho Mã thái y chén , mấy hôm nay vất vả .”
Giọng Phác Chân Nhân chậm, từng chữ rõ ràng: “Vết thương của may nhờ .”
Trong mắt thị vệ thoáng gợn sóng, Phác Chân Nhân chăm chú vài , thấy nhẹ gật đầu mới xoay rót .
“Mã thái y, xin đừng từ chối. Ngươi là lương tâm, ... tất cả đều là mệnh của !” Phác Chân Nhân , nước mắt tuôn rơi.
Mã Thừa Dược cũng thấy chua xót vô cùng, tuổi còn trẻ chỉ sống năm năm, ai mà chứ?
Hắn nhận chén , nâng lên với Phác Chân Nhân: “Công tử yên tâm, sẽ cố hết sức nghĩ cách. Lòng hiếu thảo của công tử cảm động trời đất, mệnh chắc tuyệt như thế.”
Dứt lời, dùng nắp gạt mấy cọng lá nổi, nhấp một ngụm.
Bỗng sắc mặt Mã Thừa Dược đổi, run rẩy chén trong tay: “Các ngươi... bỏ gì ...?”
“Xin , Mã thái y.”
Phác Chân Nhân gắng dậy, giọng khác hẳn : “Người lương tâm đời ... thường sống lâu.”
“Ngươi...”
Mã Thừa Dược ôm bụng, ngã phịch xuống đất, chén lăn vài vòng nền: “Vì ... hại ?”
“Bởi vì hoàng đế nào... để một vương tử chỉ sống năm năm lên ngôi.”
Trán Phác Chân Nhân đẫm mồ hôi lạnh: “Ta chịu một nhát d.a.o , thì khiến nó đáng giá. Mã thái y, còn nhiều việc , chỉ đành hy sinh ngươi.”
“Ngươi... ngươi giấu .”
“Cha ngươi thông minh hơn ngươi. Vì quan hệ hai nước, sẽ im lặng. Còn mấy thái y Tô Lục của , với trình độ tệ hại đó thì khám !”
“... cũng cần c.h.ế.t!”
Mặt Mã Thừa Dược trắng bệch: “Ta... thể giữ bí mật giúp ngươi...”
“Cần đấy. Chỉ khi ngươi c.h.ế.t, mới thể hạ độc trong , mưu hại . Mà hại ... chỉ thôi.”
Phác Chân Nhân nhạt: “Ngươi giúp kéo xuống ngựa, cái c.h.ế.t của ngươi... cũng coi như xứng đáng.”