Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 423: Biến cố bất ngờ

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:04:30
Lượt xem: 186

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Vương thượng?”

Dưới lời nhắc khẽ của quan tùy tùng, Phác Vân Sơn xoay xuống ngựa, dùng đại ngôn chuẩn chỉnh của Đại Tần : “Cố Tiến sĩ, để ngươi đợi lâu !”

“Đó là điều nên .”

Cố Trường Bình Phác Vân Sơn, ánh mắt nặng nề nhưng đầy khí thế.

Đây là đầu tiên trong đời gặp vị Phác Vân Sơn trong truyền thuyết . Dung mạo đúng là tệ, còn nội tâm thì...

Kẻ tiểu nhân!

Lúc , Phác Chân Nhân chỉnh áo mũ, bước khỏi đội ngũ, quỳ phịch xuống mặt Phác Vân Sơn, nghẹn ngào gọi: “Phụ vương!”

Phác Vân Sơn vội đỡ con dậy, vỗ mạnh lưng y: “Đầu gối của con thế nào ?”

Gương mặt Phác Chân Nhân lộ rõ vẻ tủi : “Trời âm u mưa gió là nhức nhối.”

Phác Vân Sơn: “Lát nữa để ngự y cùng xem cho con.”

Mắt Phác Chân Nhân đỏ hoe: “Tạ phụ vương, nhi thần dìu phụ vương lên ngựa.”

“Được, , lắm!”

Phác Vân Sơn rạng rỡ gật đầu, đang định lên ngựa thì thấy một thiếu nữ trẻ trung xinh , mặc áo quần Tô Lục, tay nâng chén chậm rãi bước tới.

“Vương thượng đường xa đến đây, xin uống chén nóng giải khát hẵng lên ngựa.”

Phong thái tiếp khách của Đại Tần ?

Quả nhiên khiến cảm thấy như về nhà!

Phác Vân Sơn khựng , mỉm đưa tay nhận .

đúng lúc , các quan viên Đại Tần bỗng nảy sinh nghi ngờ trong lòng.

Theo lễ nghi của Lễ bộ, hề tiết mục dâng , chẳng lẽ là do phía Tô Lục tự sắp xếp? Nếu mặc áo quần Tô Lục?

Mọi lượt về phía Tuyên Bình hầu, nhưng Tuyên Bình hầu cũng thấy hiểu, vì đang ở nơi đông nên tiện nhiều, chỉ khẽ ho vài tiếng che giấu.

Cô gái đến gần, bất ngờ mỉm rút d.a.o găm từ tay áo đ.â.m thẳng về phía Phác Vân Sơn.

Biến cố xảy trong chớp mắt, ai ngờ tới, tốc độ nhanh đến mức kịp phản ứng, chỉ Cố Trường Bình lập tức lao về phía .

...

Vẫn chậm một bước!

Ánh d.a.o loé lên, d.a.o găm cắm phập da thịt, vang lên tiếng “phập” rợn , nhưng ngã xuống là Phác Chân Nhân.

Y chắn mặt Phác Vân Sơn khoảnh khắc then chốt nhất.

Phác Vân Sơn kinh hãi đến đỏ bừng mắt, ôm đầu gào lên: “Người , bắt thích khách, mau bắt thích khách! Chân nhi! Chân nhi! Ngự y, ngự y...!”

Trong tiếng la hét, nữ thích khách rút một con d.a.o khác từ tay áo. Ánh mắt lạnh lùng, sát khí lạnh thấu xương.

Nàng tay đ.â.m thẳng n.g.ự.c , m.á.u phun xối xả, văng đầy lên Cố Trường Bình lao tới.

Nàng Cố Trường Bình, nở một nụ thiết đến kỳ lạ, môi mấp máy mấy chữ ngã gục xuống đất.

Đồng tử Cố Trường Bình co rút , thoáng chốc phản ứng , chỉ ngơ ngác t.h.i t.h.ể chân.

Xung quanh tới lui, nào là Cẩm y vệ, nào là Binh Mã Ti ngũ thành... thời gian như kéo dài đến vô tận, dài đến mức điểm dừng.

“Tiên sinh!”

“Cố Trường Bình!”

Ánh mắt Cố Trường Bình chậm rãi sang, thấy hai đang chạy như bay về phía , một là Tĩnh Bảo, một là Cao Triều: “Tiên sinh chứ?”

“Cố Trường Bình, chứ?”

...

“Choang!”

Chén sứ Thanh Hoa rơi xuống, vỡ tan tành.

Lý Tòng Hậu bật dậy khỏi long ỷ: “Ngươi gì? Nói nữa!”

Vương Trung đ.á.n.h liều bẩm: “Khởi bẩm hoàng thượng, Tô Lục vương thích khách ám sát, con tin liều cứu cha, trọng thương, còn thích khách thì tự sát ngay tại chỗ.”

“Hay lắm, lắm, lắm!”

Lý Tòng Hậu lập tức ba chữ “ lắm”, rõ ràng tức đến cực độ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-423-bien-co-bat-ngo.html.]

Hắn chống tay lên bàn, trừng mắt giận dữ: “Ngay mí mắt của trẫm mà bọn chúng dám chuyện , thật to gan!”

Chân Vương Trung run lẩy bẩy.

Chẳng những to gan, mà là to gan tày trời!

Hai nước giao bang còn g.i.ế.c sứ, mà Tô Lục vương lặn lội ngàn dặm đến kinh thành, còn kịp thở gặp ám sát, thể diện của hoàng đế, thể diện của Đại Tần để đây?

“Người !”

“Hoàng thượng?”

“Truyền Tổng chỉ huy Cẩm y vệ Thịnh Vọng, Binh Mã Ti Ngũ thành Mai Giang Thanh, Lễ bộ Thượng thư Tuyên Bình hầu lập tức cung gặp trẫm.”

Lý Tòng Hậu vỗ bàn: “Mấy ngươi đó ăn cái quái gì mà để trẫm mất mặt đến mức chứ hả!”

“Tuân chỉ!”

Vương Trung kinh hãi, lập tức chạy truyền !

Một chén , Thịnh Vọng, Mai Giang Thanh, Tuyên Bình hầu đồng loạt quỳ xuống giữa điện, sắc mặt ai nấy đều u ám khó coi.

Nhất là Thịnh Vọng, mặt xanh đen.

Việc đảm bảo an cho sứ đoàn Tô Lục vốn là do Cẩm y vệ phụ trách, giờ xảy chuyện thích sát, bọn họ thể chối bỏ trách nhiệm.

Lý Tòng Hậu quét mắt từng , giọng lạnh như băng: “Cho dù lật tung cả kinh thành cũng tra kẻ chủ mưu . Nếu , mấy cái mũ quan đầu các ngươi khỏi cần giữ nữa.”

Cả ba rùng .

Mai Giang Thanh lấy hết can đảm hỏi: “Hoàng thượng, ba nha cùng tra, ai chủ, ai phụ?”

Lý Tòng Hậu lạnh lùng: “Cẩm y vệ chủ trì, Binh Mã Ti phụ trợ. Còn Lễ bộ...”

Mồ hôi trán Tuyên Bình hầu rịn đầy, đối diện với ánh mắt đầy phẫn nộ của Lý Tòng Hậu: “Hoàng thượng?”

“Lễ bộ lập tức soạn chương trình tiếp đón, sắp xếp chu đáo hành trình tiếp theo, đồng thời định tâm lý sứ đoàn. Nếu còn xảy sai sót...”

Giọng Lý Tòng Hậu lạnh như băng: “Vậy thì mời hầu gia cáo lão hồi hương!”

Tuyên Bình hầu run lên: “Thần... tuân chỉ!”

...

Tại trạm tiếp sứ đoàn, hơn chục thái y giữa viện, căng thẳng dõi về phía trong phòng, chờ cùng bọn họ còn Cố Trường Bình.

Dưới tán cây ngoài viện, Tĩnh Bảo và Tiền Tam Nhất sóng vai đó. Tĩnh Bảo chằm chằm mảnh đất chân, sắc mặt phức tạp khó lường.

Tiếng bước chân vang lên khiến nàng bỗng thấy hoảng hốt, bèn ngẩng đầu về phía trong viện.

Mã thái y dẫn vài từ trong nhà bước , lau mồ hôi: “Cố Tiến sĩ!”

Cố Trường Bình chắp tay: “Mã thái y, tình hình thế nào ?”

Mã thái y cất khăn tay áo: “Cách tim chỉ nửa tấc, nguy hiểm cực độ, may mà Phác Chân Chân mệnh lớn, coi như giữ mạng.”

Cố Trường Bình: “Có để di chứng ?”

Mã thái y: “Nếu điều dưỡng , sẽ để di chứng.”

Cố Trường Bình: “Giờ ai đang ở trong đó?”

Mã thái y liếc viện: “Ngự y bên Tô Lục yên tâm, khám nữa.”

Cố Trường Bình: “Mã thái y vất vả .”

Mã thái y vết m.á.u , thở dài: “Cố Tiến sĩ, mau về áo quần . Ngài thế ... ghê quá!”

Mặt Cố Trường Bình tái: “Không .”

Mã thái y con trai Mã Thừa Dược: “Thừa Dược, đêm nay lẽ sẽ nguy hiểm, con ở trông coi. Ta cung phục mệnh.”

“Vâng!”

Bọn thái y ào ào rời . Tĩnh Bảo vội vén áo chạy trong viện: “Tiên sinh, chuyện ...”

“Suỵt!”

Cố Trường Bình đưa tay hiệu im lặng, nghiêng cằm về phía xa xa.

Tĩnh Bảo theo, lập tức thấy lòng rối loạn.

Chỉ thấy Thịnh Vọng dẫn theo một nhóm Cẩm y vệ đang tiến , ai nấy đều mặc giáp, đeo đao, sắc mặt nặng nề.

Cao Triều giữa, vóc dáng nổi bật khác thường.

 

Loading...