Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 422: Mùng sáu tháng Tư
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:04:29
Lượt xem: 188
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Uông Tần Sinh thì cần , Tĩnh Thất bảo hướng Đông, tuyệt đối dám hướng Tây. Còn Từ Thanh Sơn, đừng thấy tên nhóc như buông bỏ, thật chẳng buông .”
Giọng điệu và ánh mắt của Tiền Tam Nhất cực kỳ thẳng thắn: “Ta cũng thích Tĩnh Thất, vì ư? Rộng rãi, chi tiêu hào phóng! Nhớ năm đó bọn ở trang viện nhà , ăn uống tiêu dùng... cái gì chẳng là chi tiền? Hắn từng tính toán với ai bao giờ ?
Bữa khuya ở Tầm Phương Các, còn chu đáo nghĩ đến cả hạ nhân của bọn . Tiểu Đồng nhà đến giờ vẫn nhớ ơn , Thất gia coi nó như con thật sự!
Nói một câu thật lòng, ngươi và đều là hạng sống mây, còn thì khác, thực tế, hiểu rõ chuyện cơm áo gạo tiền, nắm bắt chừng mực trong cách cư xử.”
Tiền Tam Nhất thở dài: “Không vì , cảm thấy nếu thích , thì đó là phúc của . Còn ngươi... thì quá cố chấp, quá tự cho là đúng!”
“Trong mắt ngươi, là thứ vô dụng ?”
“Không là vô dụng, mà là...”
Trong mắt Tiền Tam Nhất lóe lên ánh sáng vụn vặt: “Khó ở!”
Cao Triều lúc cảm thấy kinh ngạc đến thể diễn tả bằng lời. Sao khó ở chứ? Rõ ràng là ...
“Huynh , từ nhỏ đến lớn, Thanh Sơn và ... thật đều nhường nhịn ngươi đấy!”
Ánh lửa soi lên khuôn mặt u ám của Cao Triều, như báo hiệu một cơn giông sắp sửa kéo đến.
Tiền Tam Nhất lặng lẽ , tránh né.
Tên nhóc mặc áo ngoài, chỉ mặc một chiếc áo lót lỏng lẻo, tay áo xắn đến nửa cánh tay, cánh tay rắn chắc. Nếu mà đ.ấ.m tới...
Tiền Tam Nhất gãi đầu, thầm nghĩ chịu vài cú cũng .
Cao Triều hành động gì, chỉ nghiến răng : “Ngươi đúng hết, Từ Thanh Sơn là ép mới chịu với ; ngươi cũng . Các ngươi đều là chọn, ai thoát !”
Nói xong, bỏ ngoảnh .
“Thấy , thấy , đúng là bá đạo!”
Tiền Tam Nhất cúi đầu, phát hiện áo lót dính sát lưng, là mồ hôi lạnh.
*
Ngày hôm .
Tĩnh Bảo phát hiện hôm nay Tiền Tam Nhất chút kỳ quặc, cứ len lén nàng, ánh mắt chạm lập tức giả vờ như chuyện gì.
Qua vài như thế thì nàng chịu nổi nữa.
“Ta nợ tiền ngươi ?”
“Không!”
“Trên mặt gì ?”
“Cũng !”
“Vậy ngươi cứ mãi thế?”
“Tĩnh Thất, trong mắt Tiền Tam Nhất , đời chỉ một loại tàn tật.”
“Loại nào?”
“Đầu óc vấn đề!”
Tiền Tam Nhất buông hai chữ, nghênh ngang bỏ , để Tĩnh Bảo tại chỗ, cả nửa ngày thể hồn.
Cái đầu nhà họ Tiền đúng là vấn đề!
Thật là vô lý!
*
Buổi trưa, Tĩnh Bảo ăn xong sớm, thừa lúc Tiền Tam Nhất đang nghỉ trưa, kẻ “vấn đề não” lập tức chạy thẳng đến phủ Định Bắc Hầu.
Định Bắc Hầu thấy Tĩnh Bảo, ánh mắt mang vài phần phức tạp.
A dâng .
Tĩnh Bảo nhấp một ngụm, nhuận giọng : “Lão Hầu gia, Thanh Sơn thư trong gạo ăn luôn đá. Nghĩ đến nơi biên cương khổ sở, định quyên góp ít tiền và lương thực gửi qua.”
Định Bắc Hầu mỉm .
“Nếu thể, còn gom thêm ít d.ư.ợ.c liệu. Dao kiếm mắt, mong Thanh Sơn đừng để thương!”
Tĩnh Bảo , ánh mắt sáng rỡ, dung mạo tuấn tú.
Sắc mặt Định Bắc Hầu càng thêm phức tạp.
Dược liệu?
Chắc chắn là từ miệng Cao Triều chuyện tên nhóc bại trận!
“Lúc mới Quốc Tử Giám, bài văn đến chính cũng nổi, nghĩ bụng đây là cái thứ gì. Sau nhờ chỉ dạy từng chút một mới dần tiến bộ. Đánh trận cũng như học hành, cùng một đạo lý!”
Tĩnh Bảo đặt chén xuống, dậy khúc khích: “Chiều còn nha môn điểm danh, phiền lão Hầu gia nghỉ trưa nữa. Ba ngày , sẽ mang đồ đến phủ.”
Lão Hầu gia bóng lưng Tĩnh Bảo, khẽ thở dài đầy khó tả: Cháu trai nhà thật con mắt tinh đời, chỉ tiếc... là nam nhân!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-422-mung-sau-thang-tu.html.]
“Lão gia, đồ của Tĩnh công tử nhận ?”
Quản gia do dự, vì đồ gửi quân đội qua kiểm tra của Binh Bộ, phiền phức.
“Nhận, nhận?”
Định Bắc Hầu vuốt bộ râu bạc trắng: “Lần đường sáng của Bộ Binh, đường ngầm của nhà họ Từ chúng . Cũng đừng giấu giếm gì cả, cứ là do Thám hoa lang gửi tới!”
*
Trên xe ngựa.
A Nghiễn nhăn nhó: “Gia thật sự gửi ? Không chỉ mất vài trăm lượng .”
“Ta giống nuốt lời ?”
Tĩnh Bảo trừng : “Gạo lấy từ kho của trang viện, chọn loại gạo nhất; bạc dùng tiền riêng của , cần nhiều, ba ngàn lượng là đủ. Dược liệu mua từ hai nơi một là hiệu t.h.u.ố.c nhà họ Mã, hai là y quán nhà họ Tạ.”
“Gia định mua bao nhiêu d.ư.ợ.c liệu?”
“Cũng ba ngàn lượng!”
A Nghiễn tính toán tổng chi phí, sắc mặt mới dịu chút: “Gia, từng đồ chỉ như muối bỏ biển, gửi cũng chẳng giúp bao nhiêu.”
“Ngươi thì hiểu gì chứ?”
Tĩnh Bảo lườm : “Gửi đồ là phụ, tiếp thêm khí thế cho Từ Thanh Sơn mới là chính. Ngươi cứ chờ xem, trận, nhất định sẽ thắng!”
“Làm gia ?”
“Ta đoán!”
A Nghiễn cạn lời. Thầm nghĩ: Ra trận đ.á.n.h mà cũng dựa đoán ? Thất gia chắc chắn nha đầu A Man ảnh hưởng !
Mà thật, cổ vũ một mà tốn gần vạn lượng, cái giá cũng đắt quá !
*
Ngày mùng sáu tháng tư, thời tiết .
Tĩnh Bảo mặc quan phục tòng thất phẩm, đầu đội lương quan, trong đội ngũ đón tiếp, mắt dán một chỗ, chớp lấy một .
Tiền Tam Nhất theo ánh mắt của Tĩnh Bảo, quả nhiên thấy Cố Trường Bình ở tận phía cuối đội hình.
Cố Trường Bình mặc áo Nho sinh, giữa một đám quan , chẳng khác gì hạc giữa bầy gà, thảo nào đến cả Tĩnh Thất cũng đắm đuối!
Tội !
Thế còn Cao mỹ nhân?
Tiền Tam Nhất đảo mắt tìm quanh, thầm nghĩ chừng tên nhóc cũng đang lén lút dòm ở đó!
Đang nghĩ thì thúc nhẹ tay .
Tĩnh Bảo nhếch miệng hiệu phía chỗ Phác Chân Nhân.
Tiền Tam Nhất nghĩ Phác Chân Nhân gì mà xem, ngẩng đầu lập tức sững : Toàn bộ lưng Phác Chân Nhân đều ướt đẫm mồ hôi.
“Hắn ?” Tiền Tam Nhất hiệu.
Tĩnh Bảo lắc đầu: “Không , chắc là căng thẳng.”
Chợt tiếng trống, nhạc vang dội.
“Đến , đến !”
“Sứ đoàn Tô Lục tới !”
“Người cưỡi ngựa đầu, là vua Tô Lục đó ...”
Tĩnh Bảo vội nhón chân, vươn cổ . Vừa , nàng giật .
Phải hình dung đây?
Tuổi chừng hơn bốn mươi, tóc mai bạc nhiều, giữa lông mày và đuôi mắt đều lộ rõ nếp nhăn.
Thế nhưng những dấu vết thời gian giảm bớt vẻ ngoài của đàn ông đó, mà trái càng gương mặt thêm khí chất riêng biệt.
Ngay khoảnh khắc đó, Tĩnh Bảo chợt hiểu vì Cố Ấu Hoa từng khuynh quốc khuynh thành cho say mê.
Quá xuất chúng!
Cố Trường Bình bước khỏi hàng , đầu ngựa, cúi hành lễ thật sâu: “Tiến sĩ Quốc Tử Giám Cố Trường Bình cùng các quan Lễ bộ, mặt hoàng thượng nghênh đón vương thượng!”
Phác Vân Sơn nhúc nhích, cứ thế từ cao xuống.
Cố Trường Bình.
Con trai của Lục gia.
Trên gương mặt , ông bắt gặp những ký ức xa xưa đến nỗi gần như mờ nhạt...