Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 421: Lấy ai làm trung tâm
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:04:28
Lượt xem: 193
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cố Trường Bình xong, lên tiếng, sắc mặt cũng chẳng để lộ vui buồn.
Chỉ A Nghiễn và Cố Dịch lưng là thấy rõ cây dù gần như che hẳn đầu Thất gia.
Lúc về đến Tĩnh phủ thì trời khuya, mưa càng nặng hạt.
Tĩnh Bảo bước viện, A Man lập tức chạy tới, chỉ tay về phía phòng chính: “Gia, Cao công tử đến .”
Giữa đêm khuya khoắt, tới?
Trong phòng, Cao Triều ăn mặc đơn giản, đang lười biếng vắt chân uống . Thấy Tĩnh Bảo bước , thậm chí còn chẳng buồn nhấc mí mắt: “Nghe ngươi tìm ?”
“Ban đầu tính hỏi chuyện Phác Chân Nhân.”
“Ban đầu ?”
Cao mỹ nhân ngay lập tức phát hiện điểm đáng ngờ trong câu .
“Nói tức là ngươi giờ ? Ai cho ngươi? Từ khi Từ Thanh Sơn rời , chuyện quá khứ của Phác Chân Nhân chỉ Cố Trường Bình. Giờ ngươi về muộn thế , là mới gặp ?”
Người của Cẩm y vệ đều đáng sợ thế ư?
“Ôn đại ca sắp rời khỏi kinh thành, tiễn , cũng mặt.”
Tĩnh Bảo bước tới, mỉm : “Không giấu gì ngươi, thành thật với .”
Cao mỹ nhân hiểu rõ trong lòng là nàng thú nhận điều gì, kìm hỏi: “Tiên sinh ?”
Tĩnh Bảo tổn thương, bèn dối: “Giống như ngươi, từ chối .”
Ai nó giống ngươi chứ!
Cao Triều giận điên trong lòng.
Mẹ nó, là đơn phương, còn ngươi với Cố Trường Bình là song phương!
Ngươi tưởng ngu ?
Cố Trường Bình từ chối là vì e ngại phận nữ giả nam của ngươi, ngươi lộ!
Hắn luôn bảo vệ ngươi từng li từng tí!
Nghĩ đến đây, Cao Triều vung tay ném mạnh chén xuống đất, khiến hai ngoài cửa giật nhảy dựng, vội vã chạy .
“Cút hết ngoài cho !” Cao Triều gào lên.
Hai thấy Thất gia gật đầu, đành cam lòng lui .
“Sao tự dưng nổi giận thế?”
Tĩnh Bảo hiểu nguyên cớ: “Ngươi quyền hết, ?”
“...”
Cao Triều cho nghẹn họng, chỉ nhạt. Nụ đầy châm chọc, khiến Tĩnh Bảo khỏi thấy bất an: “Rốt cuộc ngươi ?”
“Không cả.”
Cao Triều nàng, khổ: “Thôi thì đàn cho trâu còn hơn, đây tự chuốc nhục gì.”
“Cao! Triều!” Tĩnh Bảo thật sự hiểu nổi đang gì.
“Đừng gọi nữa!” Cao Triều lệnh: “Pha cho chén , uống sẽ đỡ.”
Tĩnh Bảo nghĩ đến Kiều cô nương gặp thuyền ban ngày cũng kỳ quặc như , bèn nghi ngờ gì, tự tay pha cho .
Cao Triều uống nửa chén, men chua trong lòng tạm lắng, mới : “Giờ Cố Trường Bình với ngươi , cũng chẳng cần nhiều lời nữa. Việc bảo vệ sứ đoàn Tô Lục do Cẩm y vệ chúng phụ trách, nếu gì thì nhờ Tiểu Thất báo tin.”
“Ừ.” Tĩnh Bảo gật đầu.
“Còn nữa, ngươi hồi âm thư của Từ Thanh Sơn ?”
Phản ứng đầu tiên của Tĩnh Bảo là: Từ Thanh Sơn gửi thư cho ? Rồi nghĩ , là bạn của Từ Thanh Sơn, là của Cẩm y vệ, gì mà ?
“Viết , khi tiễn xong mới . Cỡ chừng năm sáu ngày . Hỏi chuyện gì?”
Cao Triều lộ vẻ kỳ lạ, dậy bước qua bậc cửa, đầu : “Không gì. Từ tiểu tướng quân đầu cầm quân đ.á.n.h trận, thua .”
Thua ?
Tĩnh Bảo , trong lòng khỏi buồn bã.
Biết thế thì nên thêm vài câu cổ vũ mới .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-421-lay-ai-lam-trung-tam.html.]
Rời khỏi Tĩnh phủ, Tiểu Thất vội đón lấy: “Gia, ạ? Về biệt viện ?”
Từ khi Trưởng công chúa và Phò mã trấn giữ hoàng lăng, Gia ít khi về phủ công chúa nữa. Hắn phủ công chúa rộng quá, vắng vẻ chẳng ma nào, lạnh lẽo.
“Đi tìm Tiền Tam Nhất!” Cao Triều trả lời.
...
Tiền Tam Nhất đang ngủ đến mức mũi phập phồng thì cảm giác như ai đó xuống bên cạnh. Tưởng là mấy nha trong phủ trèo giường, lười nhác : “Dán kèm ngàn lượng, gia sẽ miễn cưỡng ngủ với các ngươi một giấc.”
Không ai đáp.
Cũng ai rời .
Ồ, giở trò cưỡng ép ?
Tiền Tam Nhất giật mở mắt, thấy là Cao Triều, bèn hét lên một tiếng, rụt đầu , xoay tiếp tục ngủ.
Ngủ một lát, thấy phía vẫn im ắng, đành bò dậy uể oải : “Nửa đêm , ngươi phát điên gì nữa thế?”
Cao Triều gối tay lên đầu, mắt trừng trừng lên đỉnh màn, gì.
Tiền Tam Nhất bó tay, lật dậy, xuống giường rót chén ấm, lên giường trúc tiếp tục ngủ.
Tên từ nhỏ thế, nửa đêm mất ngủ là quấy khác. Trước là Từ Thanh Sơn, giờ Từ còn, thì đến lượt chịu khổ.
Đang lúc mơ mơ màng màng, chợt Cao Triều mở miệng: “Ngươi thấy Tĩnh Thất là thế nào?”
“Là đàn ông... ái da!”
Tiền Tam Nhất đau đến nhảy dựng, thấy một chiếc giày ném trúng đầu thì tức nổ phổi: “Họ Cao , Tĩnh Thất là đàn ông, sai chỗ nào?”
Giờ Cao Triều xếp bằng, ánh mắt như g.i.ế.c .
Tiền Tam Nhất lập tức mềm nhũn: “Ngươi hỏi mấy câu gì? Hắn mà là , thì chúng bạn đến giờ?
Cho dù Từ Thanh Sơn mù, mù, thì ngươi cũng mù .
Ngươi là ai cơ chứ? Là cái loại mắt mọc đỉnh đầu, ai lọt nổi mắt ngươi?”
“Hắn cũng thích Cố Trường Bình.” Cao Triều giọng hòa đêm tối: “Ngươi về phía ai?”
Đậu xanh!
Chả trách luôn thấy giữa Tĩnh Thất và Cố Trường Bình gì đó là lạ... Thì , thì tên là tình địch của Cao Triều!
Vậy tức là Từ Thanh Sơn từ đầu đến cuối chỉ là kẻ qua đường?
Loạn !
Loạn hết cả !
Tiền Tam Nhất vò đầu bứt tóc, mặt mũi khổ sở: “Các ngươi... thế là ý gì hả? Có gì ho ? Tiền thơm chắc? Phụ nữ thơm chắc?
Cái tên Cố Trường Bình thịt Đường Tăng , ai cũng rồ dại vì thế?”
“Đừng nhảm, chỉ trả lời: ngươi về phía ai?”
“Ta...”
Trong đầu Tiền Tam Nhất chợt bật một cái “tách” như khớp nối gì đó: “Khoan , thích phụ nữ. Vậy tên nhóc chẳng cũng giống ngươi, chỉ thèm mà ăn ?”
“Bốp...”
Lại một chiếc giày bay tới, may mà Tiền Tam Nhất né kịp, thì mặt vỗ thành bánh. Hắn định mắng to thì ngẩng đầu...
Chỉ thấy ánh mắt Cao Triều như dã thú rình mồi, ẩn nhẫn, dồn nén, sẵn thế nhào đến c.ắ.n bất cứ lúc nào.
Người lập tức nhũn xuống .
“Giúp ngươi, nhất định là giúp ngươi! mà...”
Tiền Tam Nhất thu vẻ đùa cợt, nghiêm túc : “Bỏ qua tình bao năm giữa chúng thì ngươi dễ lòng bằng Tĩnh Thất.”
“Họ Tiền ...”
“Ê ê ê, thật mà, ngươi đừng nổi giận. Cao Triều, chỉ hỏi ngươi một câu!”
Tiền Tam Nhất hắng giọng: “Giữa năm chúng , ai là trung tâm?”
Không đợi Cao Triều trả lời, Tiền Tam Nhất tự trả lời: “Là Tĩnh Thất!”
Cao Triều sững .