Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 419: Diễn cho tròn vai

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:04:26
Lượt xem: 203

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cố Trường Bình để Ôn Lư Dụ dễ chịu, tất nhiên cũng phản công một chút.

Họ Cố ngươi gì mà ?

Ta kiếm cho thương của ngươi một cô nương cạnh là nể mặt lắm !

Lo mà chịu !

Cố Trường Bình thoáng ý băm vằm Ôn Lư Dụ thành ngàn mảnh, nhưng vì Tĩnh Bảo mặt ở đây nên vẫn nhịn .

“Gia chắc là chê nhan sắc tầm thường nên đến một chén rượu cũng chẳng buồn uống?” Kiều Nhi chu môi, nũng nịu .

Cố Trường Bình vẫn chẳng phản ứng gì.

“Mỗi một gu thôi, Kiều Nhi cô nương , xem ngươi cái phúc !”

Ôn Lư Dụ đảo tròng mắt, thở dài: “Thôi , ngươi tiếp chuyện với Thám hoa lang của bọn . Thám hoa lang tuấn tú tiêu sái, nếu vui vẻ tiếp đãi cho khéo, đêm nay còn mua ngươi một đêm xuân sướng!”

Nói , liếc Tĩnh Bảo, tặc lưỡi: “Thám hoa lang nhà là trai tân ha!”

“Ôn đại ca, ngươi...” Tĩnh Bảo đỏ đến tận cổ.

“Bụng đói thì đừng uống rượu!”

Cố Trường Bình đột nhiên lên tiếng, những ngón tay thon dài khẽ gõ nhẹ lên thành bát.

Kiều Nhi mỉm ngọt ngào, vội gắp một miếng đồ ăn đưa tới bên môi : “Gia, ăn miếng !”

Cố Trường Bình mặt mày lười nhác, nghiêng đầu ăn miếng đồ ăn đó từ tay Kiều Nhi.

đó!

Ôn Lư Dụ mỉm , nheo mắt hỏi: “Thế nào? Món Kiều Nhi cô nương gắp, thơm ?”

Cố Trường Bình chạm mắt với Ôn Lư Dụ, nhún vai đầy vô tội.

Nhìn gì?

Chính ngươi tự che chở cho trong lòng mà!

Còn lừa là chia tay , hừ, ánh mắt đưa tình , ngay hai vẫn dứt!

Cố Trường Bình chợt hiểu , tên tên nhóc cứ canh cánh câu “ sẽ g.i.ế.c ngươi”, mà cứ vẻ nửa chừng nửa đoạn như , chẳng rơi bẫy của ?

Thế là, lười nhác trả lời: “Quả thật thơm!”

“Gia, thì uống thêm một chén rượu cùng !” Kiều Nhi nghiêng gần, đưa chén rượu đến môi nũng nịu: “Thật ... cũng thơm lắm đó!”

Mắt đào mày liễu, môi đỏ khẽ hé, khuôn n.g.ự.c trắng ngần căng tràn, cả nàng như trái cây chín mọng, ướt át, thơm ngọt, dụ ở từng chi tiết nhỏ nhất.

Ngọt thật, mà cũng lẳng lơ thật!

Tĩnh Bảo cứng đờ ghế, tim đập dồn dập như nổi trống.

Ngay cả một kẻ giả trai như nàng cũng Kiều Nhi khơi gợi vài phần xúc động, huống chi là Cố Trường Bình?

Cố Trường Bình còn kịp phản ứng, Ôn Lư Dụ tròn xoe mắt mỉm : “Cố gia , thấy ? Còn mau ngửi thử xem, thơm lắm đó!”

Tên dê xồm !

Cố Trường Bình thầm mắng một câu, uống nửa chén rượu từ tay Kiều Nhi: “Ừ, quả là thơm thật.”

“Gia , là rượu thơm thơm? Nếu là rượu thơm, chịu !”

“Giờ phân biệt , chắc thêm một chén nữa mới ngửi !”

“Ôi, gia tính thật đấy!”

Ngoài mặt Tĩnh Bảo trông vẫn điềm tĩnh, nhưng trong lòng như núi đổ, thể thêm một khắc nào.

“Ta ngoài hít thở một chút!”

Nói xong, nàng đợi hai phản ứng, bèn dậy rời khỏi khoang thuyền.

Nếu giờ nàng đầu , chắc chắn sẽ thấy nụ gian như hồ ly của Ôn Lư Dụ: Quả nhiên là cô nương, thử một là lộ ngay.

Gió đêm mát lạnh thổi qua, xua phần nào nỗi chua xót trong lòng Tĩnh Bảo, nhưng dâng lên vài phần buồn bã.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-419-dien-cho-tron-vai.html.]

Tình cảm giữa nhị tỷ và tỷ phu vốn , khi tình đến độ nồng nàn, họ còn trêu ghẹo ngay mặt đứa em vợ là nàng như chuyện thường tình.

Ban đầu nàng thấy gì lạ, chỉ là hôm nay Kiều Nhi, nàng bỗng nhận , cả đời sẽ bao giờ khoảnh khắc như thế.

lòng nàng vẫn khát khao!

Nàng để Cố Trường Bình thấy, thể cũng nét xuân, cũng nũng, dỗi hờn, trong xương cốt cũng là một tiểu yêu tinh!

“Sao uống rượu mà mặt đỏ thế?”

Không từ lúc nào, Cố Trường Bình lưng nàng. Tĩnh Bảo kịp nghĩ gì, bèn xoay đầu gượng: “Trong khoang nóng quá. Tiên sinh ngoài ?”

“Ra xem ngươi đó.”

Cố Trường Bình tới bên cạnh, vẻ gượng mặt nàng, nhịn mà lộ vẻ ghét bỏ: “Cười thật.”

“Dĩ nhiên là bằng Kiều Nhi cô nương !”

Vừa thốt , ngay cả chính nàng cũng sững .

Trông nàng thế nào chứ?

là chua lè mặt, chẳng chút khí phách nào!

Vội nở nụ gượng chữa : “Tiên sinh đừng để bụng, chỉ thuận miệng thôi, Kiều Nhi cô nương đúng là .”

“Rất thật.”

“....”

Tĩnh Bảo thể nổi nữa.

lúc , đầu mũi chợt ngửi thấy mùi thơm ngọt nồng nặc từ áo Cố Trường Bình thoảng tới, bất giác nàng thấy buồn nôn, vội lùi một bước lớn, kéo rõ cách giữa hai .

Cố Trường Bình tiến lên một bước, đưa tay vén sợi tóc rối bên má nàng tai.

Không là vô tình cố ý, lúc rút tay , ngón cái của khẽ chạm lên dái tai nàng, nhẹ nhàng vuốt một cái: “Ngươi từng bốn chữ ‘diễn cho tròn vai’ ?”

Nói , lập tức rút tay, xoay khoang.

Tất cả những chua chát, buồn bã, tủi phút chốc tan thành mây khói, chỉ còn chút ấm dái tai từ đầu ngón tay .

Thật nóng quá!

Tĩnh Bảo đưa tay lên day tai, vò mạnh mấy cái, nhưng vẫn thấy nóng.

A Bảo, A Bảo!

Ngươi đúng là nhỏ nhen thật đấy!

Khi nàng khoang, Kiều Nhi và một cô gái khác thấy , Ôn Lư Dụ thì cầm chén rượu, thấy nàng lập tức cong môi : “Ô, ! Ủa, mùi gì thế? Sao chua ?”

Tĩnh Bảo vẫn giữ nguyên nụ , nghiến răng trả lời: “Ôn đại ca, mũi ngươi vấn đề !”

“Không chỉ cái mũi, cả mắt cũng mù nữa... Aiii!”

Ôn Lư Dụ đau đến nhăn hết mặt mày: “Cố Trường Bình, ngươi là đồ lưu manh, ngươi đạp gì? Ta Kiều Nhi cô nương, chỗ nào cũng mềm mại, đạp mấy cái chẳng thấy đau!”

Nói xong, chẳng buồn liếc sắc mặt u ám như trời giông của Cố Trường Bình, nâng chén rượu dậy, như kẻ du đãng: “Giờ đến lượt ngoài hít gió! Kiều Nhi cô nương, Kiều Nhi cô nương, diễn tuồng với nàng nữa, chúng tìm chỗ tâm sự ...”

Mặt Tĩnh Bảo đỏ bừng, lòng thầm nghĩ: Chẳng lẽ Ôn đại ca nhận điều gì ?

So , Cố Trường Bình bình tĩnh hơn nhiều: “Tên xưa nay chẳng nghiêm túc gì, cần để tâm. Ngươi ăn chút gì , chuyện .”

“Dạ!”

Tĩnh Bảo đúng là đói , bèn cúi đầu ăn cơm.

Thật , Cố Trường Bình hề bình tĩnh như vẻ ngoài, lúc gắp thức ăn cho nàng, tay còn run, chỉ là giỏi che giấu mà thôi.

Lúc , mấy cô nương bắt đầu cất giọng hát. Cố Trường Bình liếc Tĩnh Bảo đang ăn, gắp thêm vài miếng cho nàng, cả toát vẻ ung dung, thỏa mãn.

Dù Ôn Lư Dụ châm chọc thế nào, dù nhạo thế nào, chỉ cần cùng nàng ăn một bữa cơm, thấy mãn nguyện .

Khi ăn no bảy phần, Tĩnh Bảo đặt đũa xuống, nâng chén , : “Ăn no , lời gì cứ .”

“Cây trâm !”

 

Loading...