Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 418: Yến tiệc chẳng lành
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:04:24
Lượt xem: 183
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lục Hoài Kỳ trừng trừng Tuyết Thanh, ánh mắt u ám lạnh lẽo khiến rợn tóc gáy.
“Người ?”
“Ai cơ ạ?”
Lục Hoài Kỳ cầm gối ném sang, giận dữ mắng: “Tưởng điếc ? Rõ ràng thấy nàng chuyện, ?”
“Gia, ạ!”
Tuyết Thanh tránh né cực kỳ nhanh nhẹn, sợ thứ gì khác bay sang, vội vàng nâng khay đựng đậu phộng lên: “Đây là Tam gia tự tay bóc, bảo tiểu nhân mang đến cho gia dùng thử. Rất thơm đấy ạ!”
Thơm cái rắm!
Lục Hoài Kỳ tức đến mức trán nổ tung.
Ban nãy thấy giọng Tiểu Thất, trong lòng sung sướng khỏi , cuối cùng cũng đợi .
Còn đang vươn cổ mong nàng bước , ai ngờ nàng bóc xong ít đậu phộng lặng lẽ rời ?
Không thể mấy lời dễ , dỗ vài câu ?
Chỉ cần nàng bước , cả hai thuận theo đà mà hòa như từng chuyện gì, cũng bớt đau lòng khổ sở.
“Còn mau lấy bát đựng đàng hoàng, rơi mất một hạt thì ngươi c.h.ế.t với !”
Tuyết Thanh nước bọt của chủ nhân quát mặt ướt cả một mảng.
Lục Hoài Kỳ vẫn hả giận, mắng tiếp: “Làm gì mà mặt dài như đưa đám thế ? Làm trò cho ai xem? Cha đoán ý chủ tử gì cả!”
là ngu hết phần thiên hạ!
...
Lúc mặt trời lặn, Tuyên Bình hầu từ nha môn trở về.
Nghe Tĩnh Bảo đang đợi, ông lập tức bảo hầu dọn cơm lên thư phòng. Cậu cháu cùng ăn cùng trò chuyện, chỉ trong một bữa cơm, Tĩnh Bảo nắm rõ quy trình tiếp đón sứ thần Tô Lục của Lễ bộ.
“Chương trình là thứ cứng nhắc, mấy hữu dụng. Lúc nào cũng thể phát sinh tình huống, cần ứng biến tại chỗ.”
Tuyên Bình hầu nhấp ngụm rượu, tiếp: “Dù Phác Chân Nhân gan lớn đến , giờ còn nhà họ Vương chống lưng, cũng nên trò trống gì . Cháu cần lo quá!”
Nghe , Tĩnh Bảo cũng yên tâm phần nào. Uống thêm nửa chén mới rời .
Về đến Tĩnh phủ, xuống xe ngựa thì một tiểu đồng áo xám chạy tới, đợi bên cửa: “Thất gia, đây là mời của Ôn gia.”
“Đang yên đang lành mời gì chứ?”
“Gia nhà sắp về phương Nam, ít nhất ba đến năm tháng mới . Muốn mời Thất gia đến uống chén tiễn đường.”
Sắc mặt Tĩnh Bảo đổi.
Ôn Lư Dụ về phương Nam, chắc chắn là để lo chuyện ngân trang. Có tiền lương dồi dào, chuyện mới thể tiến hành.
Kế hoạch của càng lúc càng dồn dập .
...
Vào phủ, Tĩnh Bảo ghé thăm Tam tỷ , trò chuyện một lúc mới về phòng.
Phòng tắm chuẩn sẵn nước nóng. Nàng cởi đồ bước thùng gỗ, cơ thể nhấp nhô theo làn nước, hai quả bồng trắng n.g.ự.c cũng nhảy lên nhảy xuống.
Chín muồi cả !
Tĩnh Bảo chẳng buồn lâu, tâm trí đặt cả tấm mời.
Ngày mai tiễn biệt Ôn Đại ca, nếu gì bất ngờ thì Cố Trường Bình chắc chắn cũng sẽ đến. Gặp gì đây?
Giả vờ thoải mái, thể khiến cả hai tự nhiên, nhưng bản nàng thật sự thoải mái nổi ?
Sáng sớm hôm , Tĩnh Bảo dậy từ sớm. Khi rửa mặt, A Man mở hộp sơn mài, hỏi: “Gia, hôm nay cài trâm nào?”
Tĩnh Bảo liếc vài lượt, rút cây trâm gỗ Cố Trường Bình tặng: “Cài cái .”
A Man kiểu nửa thật nửa giả, nhe răng: “Nô tỳ cũng thấy cái là nhất!”
Tĩnh Bảo đáp, chải đầu xong lập tức quan phục, dùng điểm tâm xong thì đến Hàn Lâm viện.
Tiền Tam Nhất lề mề đến muộn, gặp Tĩnh Bảo lập tức dúi đầu : “Tối qua gặp Cao mỹ nhân. Ta nhờ Tiểu Thất nhắn , rảnh thì nhất định đến tìm !”
“Ta nắm rõ quy trình Lễ bộ .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-418-yen-tiec-chang-lanh.html.]
Tĩnh Bảo liếc một cái: “Đi, .”
Chuyện thì vài câu là xong.
Việc thì chẳng dễ như thế.
Đường đường là tam giáp, giờ việc khổ sai lặt vặt, ai đời sẽ rẽ hướng nào?
Đến lúc tan ca, Tiền Tam Nhất chuồn như bôi dầu chân, còn Tĩnh Bảo thì giếng rửa mặt, bộ đồ đơn giản trong xe ngựa, mới đến buổi tiệc của Ôn Lư Dụ.
Băng qua hai ba con phố, qua thêm một cây cầu, phía là một tửu lâu phồn hoa rộn ràng.
Tiểu nhị dẫn đường khách họ Tĩnh, lập tức nở nụ : “Công tử, tiệc của Ôn gia ở trong lầu, mời theo tiểu nhân!”
Nói xong lập tức dẫn đường ngoài, xuống mấy bậc thềm, chỉ chiếc du thuyền neo ở ven bờ: “Tĩnh gia, Ôn gia đang ở thuyền, mời lên!”
Không ngờ tổ chức tiệc thuyền, Ôn Lư Dụ cũng là hưởng thụ.
Tĩnh Bảo bước lên thuyền.
Trong thuyền đèn đuốc sáng trưng, bày một bàn vuông. Ngoài Ôn Lư Dụ , còn hai nữ tử trang điểm xinh đang tiếp rượu.
Không thấy Cố Trường Bình!
Tĩnh Bảo cảm thấy hụt hẫng, thấy bản lộ vẻ hụt hẫng quá rõ ràng, che cũng che nổi.
Ôn Lư Dụ biểu cảm của nàng chọc , cố tình trêu: “Chẳng lẽ hôm nay ăn mặc quá, lấn át cả Thám hoa lang, nên ngươi mới cái mặt như ma đói thế ?”
Tĩnh Bảo điều chỉnh sắc mặt, gượng trả lời: “Hết cách , cần thêm chút thời gian để quen với nhan sắc hoa nhường nguyệt thẹn của Ôn đại ca thôi!”
Ôn Lư Dụ chỉ tay về phía nàng: “Dùng từ ‘hoa nhường nguyệt thẹn’ để khen , hừ, ngươi thật mắt !”
Tĩnh Bảo bật , xuống.
Ôn Lư Dụ liếc ngoài thuyền, như : “Thật Ôn đại ca ngoài nhan sắc , còn nhiều điểm ho. Muốn thử tìm hiểu ?”
Vừa dứt lời, một ánh mắt sắc bén b.ắ.n tới.
Ôn Lư Dụ lười đầu, nhưng Tĩnh Bảo thì giật ngoắt ...
Cố Trường Bình ánh mắt sắc lạnh chắp tay lưng ngoài khoang thuyền.
Hắn đến !
Niềm vui lớn cuồn cuộn trào lên, Tĩnh Bảo mím môi, cố tỏ bình thản: “Tiên sinh cũng ở đây , mau !”
Cố Trường Bình bước khoang, xuống bên cạnh Tĩnh Bảo, đầu Ôn Lư Dụ: “Sao ngươi còn điểm gì ‘ ho’ nhỉ?”
“Vì mắt mù chứ !”
Ôn Lư Dụ nhướng mày lườm , ánh mắt chẳng mấy thiện.
Sao hả?
Rõ ràng là ngươi gặp trong lòng, mời riêng mượn cớ tiệc tiễn , coi là kẻ khờ thì cũng thôi , giờ còn cho châm chọc vài câu?
Trên đời chuyện tiện lợi thế!
Ôn Lư Dụ nháy mắt đầy ẩn ý, cô gái áo đỏ lập tức dịch ghế gần Cố Trường Bình, mềm mại tựa vai: “Cố gia, khai tiệc thôi, Tiểu Kiều rót rượu cho ngài nhé~”
Cố Trường Bình chỉ liếc mắt nhẹ nhàng, Ôn Lư Dụ khẽ ho một tiếng: “Ba đàn ông uống rượu thì gì thú vị? Phải vài cô nương thì mới gọi là tiệc.”
Thấy vẻ mặt Cố Trường Bình sắp đen sì, vội vàng bổ sung: “Thám hoa lang còn đến tuổi nhược quán, chuyện phong nguyệt thôi miễn. Ta chỉ gọi hai .”
Tĩnh Bảo xong, trong lòng dâng lên một trận cảm kích với Ôn Lư Dụ.
Nàng nào , lời thực là cho Cố Trường Bình .
Có bí mật lớn trong lòng, điên mới lạ. Dạo gần đây, nhắm mắt là mơ thấy khuôn mặt mập mờ nam nữ của Tĩnh Bảo, còn bao nhiêu câu hỏi lời trả lời:
Tại giả nam?
Hai thứ n.g.ự.c giấu thế nào?
Ở Quốc Tử Giám tiểu, tắm rửa ?
Tiểu thì ?
Đến tháng thì thế nào?