Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 416: Non nớt chút cũng tốt mà
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:04:22
Lượt xem: 198
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tĩnh Bảo vội vã lái sang chuyện khác, cúi lấy lòng: “Phùng lão, mấy quyển sách cần lập sổ ạ?”
Phùng Thục Quân liếc mắt Tĩnh Bảo, tay giấu trong tay áo, trả lời: “Mẹ ngươi sinh ngươi , cần mặc quần áo cho ngươi , cứ để trần truồng thế là ?”
Tĩnh Bảo: “...”
“Giờ đám sách càng ngày càng kém, mặt thì trắng trẻo như thư sinh yếu ớt, đầu óc thì ngốc nghếch, hiểu lọt đây!”
“...”
Sắc mặt Tĩnh Bảo cũng xanh mét trông thấy.
Tức thì tức, giận thì giận, nhưng việc cấp giao vẫn .
Một buổi sáng dọn dẹp xong, Tiền Tam Nhất đầu tóc đầy mạng nhện bước khỏi phòng, moi trong n.g.ự.c một lạng bạc vụn, chịu nổi nữa lập tức : “Tĩnh Thất, ngươi kiếm bạc của ?”
Tĩnh Bảo bịt mũi, lôi mười lạng bạc: “Không nhiều, là tiền công ba ngày. Ngươi ? Làm thì lấy, thì thôi.”
Tiền Tam Nhất hít một tức tối, đầu óc lưỡng lự giữa “giữ mạng” và “kiếm tiền”, cuối cùng nghiến răng vò đầu một cái, nhạt: “Không ! Ta chọn đồng quy vu tận với ngươi!”
Thế là hai “đồng quy vu tận” suốt ba ngày liền.
Phùng lão đến, tay áo phất phơ, phía còn dẫn theo một thái giám.
Tiểu thái giám thấy hai , giọng the thé kêu lên: “Phụng khẩu dụ của Hoàng thượng, triệu tân khoa Trạng nguyên, Thám hoa nhập cung dâng lời can gián.”
Tĩnh Bảo và Tiền Tam Nhất , trán nổi gân xanh, cằm suýt rơi xuống đất.
Tự dưng Hoàng thượng triệu bọn họ cung gì?
...
Trong lòng bất an, Tĩnh Bảo bước Thượng thư phòng, ngẩng đầu thấy một bóng dáng cao ráo yên tĩnh bên trong.
Ánh sáng xuyên qua khung cửa sổ, phủ lên lưng một tầng rực rỡ.
Tim Tĩnh Bảo thắt .
“Tiên sinh cũng ở đây!”
Sau lưng truyền đến tiếng gọi của Tiền Tam Nhất, giọng còn kịp cao thì thấp xuống: “Sao còn nữa?”
Người chính là Phác Chân Nhân, hôm nay mặc trang phục nước Tô Lục, đầu đội một chiếc mũ mỏng nhẹ, khác xa hình tượng thường ngày.
Tĩnh Bảo liếc mắt , đó quỳ xuống hành lễ.
“Miễn lễ!”
Giọng Lý Tòng Hậu khàn khàn, sắc mặt cũng , rõ ràng đang phiền vì chuyện họ Vương và việc tước phiên.
“Ba ngày nữa, vua Tô Lục sẽ kinh, cử sứ giả đến cầu xin trẫm, mong Quốc tử giám tiến sĩ Cố Trường Bình tiếp đãi .”
Cổ họng Tĩnh Bảo căng .
Tạm đến mối thù sâu nặng giữa nhà họ Cố và vua Tô Lục, chỉ riêng hiềm khích giữa Cố Trường Bình và Phác Chân Nhân cũng đủ khiến chuyện tiếp đãi nên giao cho y.
Chẳng lẽ...
Lần vua Tô Lục đến Đại Tần, đơn giản chỉ để bái kiến tân đế?
“Các khanh là tân khoa Trạng nguyên, Thám hoa, từng học ở Quốc tử giám cùng Phác Chân Nhân. Vậy thì , hai sẽ mặt Đại Tần, cũng mặt Quốc tử giám, cùng đồng hành bên Phác Chân Nhân, đón tiếp sứ đoàn Tô Lục.”
Lý Tòng Hậu ngừng một chút tiếp: “Mong hai khanh tận tâm tận lực, thể hiện phong thái kẻ sĩ, vang danh quốc oai Đại Tần !”
“Thần tuân chỉ!”
“Cố tiến sĩ?”
“Thần mặt!” Cố Trường Bình bước lên một bước.
Lý Tòng Hậu nghiêng khuôn mặt y, chậm rãi : “Trước quốc, mới nhà. Thù riêng cá nhân so với đại sự quốc gia, chẳng đáng là gì, đạo lý khanh đều hiểu cả, đúng ?”
Cố Trường Bình cúi : “Thần, hiểu rõ.”
Lý Tòng Hậu gật đầu hài lòng.
Hắn đồng ý yêu cầu của vua Tô Lục, là suy nghĩ kỹ. Có hai lý do:
Một là, từ lâu cảm tình với Cố Trường Bình, nếu lúc còn là Thái tử chẳng chủ động cận với y, càng thể đích chỉ định y Hình bộ thượng thư.
Chỉ vì chuyện Phác Chân Nhân mà Cố Trường Bình cuốn , nhiều đấu đá khiến rút lui tạm thời.
Hai là, khi họ Vương sụp đổ, bên cạnh chẳng còn ai thể tin dùng. Qua những gợi ý bóng gió của Uyển nhi, cái tên Cố Trường Bình một nữa xuất hiện trong mắt .
Lần đoàn Tô Lục kinh, nhân cơ hội quan sát cách Cố Trường Bình xử lý công việc, xem đủ sức gánh vác trong nghịch cảnh .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-416-non-not-chut-cung-tot-ma.html.]
Một khi đao tước phiên hạ xuống, cần một năng thần chịu đựng áp lực để cùng kề vai chiến đấu.
Lý Tòng Hậu liếc Cố Trường Bình, : “Tất cả lui xuống . Tĩnh Thám hoa ở !”
Tĩnh Bảo chợt cảm thấy rùng .
Hoàng đế giữ nàng một để gì?
Là phúc?
Hay là họa?
Một bàn tay to đặt lên vai nàng. Nàng đầu , bắt gặp ánh mắt bình tĩnh của Cố Trường Bình.
“Hãy trò chuyện với Hoàng thượng, chờ ngươi ngoài .”
Tĩnh Bảo bỗng nhiên bình tâm .
...
Cánh cửa son nặng nề từ từ khép .
Lần đầu tiên trong đời Tĩnh Bảo đối mặt trực tiếp với Hoàng đế, khỏi âm thầm hít sâu một .
“Tĩnh Thám hoa cần lo sợ.” Lý Tòng Hậu sự bất an của nàng: “Trẫm chỉ hỏi ngươi vài câu thôi, hãy ngẩng đầu lên trả lời!”
Tĩnh Bảo ngẩng mặt, ánh mắt giao với Hoàng đế.
Cả nàng khẽ run.
Ánh mắt của đế vương, lẽ là hai thanh đao sắc bén ngập sát khí, đến cả tướng quân từng bước từ núi thây biển m.á.u cũng khuất phục cúi đầu.
đôi mắt ...
Không sát khí, chỉ sự mệt mỏi thấm đẫm.
“Hoàng thượng điều hỏi, cứ việc . Thần gì sẽ hết, giấu diếm điều chi.”
Lý Tòng Hậu liếc bản mật tấu bên cạnh, chậm rãi hỏi: “Trẫm nhớ ngươi từng : Bên giường ngủ, thể để kẻ khác ngủ ngon?”
“Tâu Hoàng thượng, thần đúng là từng .”
“Giờ thì ? Vẫn là câu chứ?”
Lưng Tĩnh Bảo dần thấm lạnh.
Trận giằng co đầu tiên giữa Hoàng đế và các phiên vương, Hoàng đế thất thế, trả giá bằng Vương Quốc công. Lòng đầy do dự, tất nhiên cam tâm, nên mới hỏi một kẻ vô danh tiểu như nàng.
Không để tìm câu trả lời bởi đáp án Hoàng thượng sẵn trong lòng, mà là một lời ủng hộ.
Tĩnh Bảo nghĩ thông suốt, chẳng thêm gì, chỉ khẽ gật đầu.
“Rất .”
Lý Tòng Hậu mệt mỏi phất tay: “Ngươi lui .”
Tĩnh Bảo vội vàng hành lễ rút lui, nét mặt vẫn thận trọng dè dặt.
“Hoàng thượng, Thám hoa lang vẫn còn non nớt lắm.” Vương Trung dâng nóng lên.
Lý Tòng Hậu hừ nhẹ: “Non nớt cũng , ít còn thật.”
Vương Trung đặt xuống, cúi đầu dám thêm gì.
“Vương Trung?”
“Hoàng thượng?”
“Truyền chỉ của trẫm, gia hạn thêm nửa tháng cho Ninh vương. Đến lúc đó, nếu vẫn giao binh quyền...”
Trong cổ họng Lý Tòng Hậu bật một tiếng “hừ”, những lời đó nuốt .
...
Tĩnh Bảo bước khỏi điện, thấy Cố Trường Bình đang chờ, trong lòng bỗng ấm , vội bước tới: “Tiên sinh!”
Cố Trường Bình liếc Phác Chân Nhân bên cạnh, : “Vua Tô Lục nhập kinh mùng sáu tháng tư, bên Lễ bộ đều quy định rõ ràng. Nếu ngươi hiểu chi tiết, thể hỏi Tuyên Bình hầu.”
“Sao đến hỏi ?”
Phác Chân Nhân bỗng cao giọng, nhướng mày Cố Trường Bình như như : “Cố sợ ăn thịt hai tử đắc ý của ngươi chắc?”
Cố Trường Bình lạnh lùng lườm Phác Chân Nhân một cái phất tay áo bỏ .
Không ngờ, bước vài bước, lưng vang lên tiếng giễu cợt hiếm hoi của Tĩnh Bảo: “Phác Chân Nhân, kinh còn một vị hoàng tử Tô Lục, là của ngươi đúng ? Chậc chậc, vua Tô Lục đưa theo vạn dặm thế , quả thật khiến hâm mộ lắm đó!”