Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 415: Phủ Quốc Công sụp đổ

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:04:21
Lượt xem: 189

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mùa cuối xuân ở Quốc Tử Giám, khắp nơi đều tràn đầy sức sống.

Cố Dịch bước nội đường, hạ giọng : “Gia, Ninh vương cung.”

Cố Trường Bình đặt xuống một quân cờ đen, mỉm : “Vậy là thực sự đấu đến cùng với nhà họ Vương !”

Thẩm Trường Canh đối diện vuốt ve quân cờ, trầm ngâm một lúc mới : “Nếu gì bất ngờ, e là nhà họ Vương sẽ kêu oan thôi.”

Cố Trường Bình trả lời: “Kêu cũng vô ích, hoàng đế nhất định sẽ cân nhắc đại cục.”

Thẩm Trường Canh : “Thế thì phòng của Vương Dương sẽ xui xẻo . Nếu tệ hơn, đến cả Vương Quốc Công cũng cúi đầu.”

Cố Trường Bình nhạt: “Nếu là hoàng hậu, chắc chắn sẽ tìm cách cầu xin hoàng đế tra rõ ngọn ngành lời đồn bên ngoài để giải oan cho nhà họ Vương.”

“Chuyện chứng cứ, điều tra cũng như . Đến lúc đó, hoàng đế trái sẽ nghi ngờ Ninh vương vì chịu giao quyền binh mà giở trò ‘ ăn cướp la làng’ !”

Bốp!

Thẩm Trường Canh đặt mạnh quân cờ xuống: “Giờ là lúc để Tử Hoài ngươi tiếp tục đổ thêm dầu lửa.”

Cố Trường Bình cục diện ván cờ, trầm ngâm : “Báo cho mấy vị đại thần do Thập Nhị Lang nâng đỡ, bảo bọn họ lập tức dâng sớ hạch tội phủ Quốc Công.”

Thẩm Trường Canh hít sâu một : “Sẽ theo ?”

Cố Trường Bình mỉm lơ đãng: “Người khác thì chắc, nhưng các vương gia chắc chắn sẽ theo. Một lát nữa sẽ gửi mật thư cho Thập Nhị Lang, bảo cũng dâng sớ hạch tội phủ Quốc Công.”

“Một khi tấu chương của Hạo Vương dâng lên, các vương gia khác sẽ yên. Như thế thì...”

Thẩm Trường Canh mặt, trong lòng khỏi kinh hãi: “Hoàng đế sẽ buộc lựa chọn giữa nhà họ Vương và các vương gia.”

Cố Trường Bình bình tĩnh : “Nếu hoàng đế bảo vệ nhà họ Vương, chuyện tước phiên sẽ thể tiếp tục. Muốn tước phiên, thì đành bỏ nhà họ Vương.”

Thẩm Trường Canh thở dài một tiếng: “Lần , hoàng đế thấy thế lực thật sự của các vương gia, quyết tâm tước phiên về chắc chắn sẽ càng mạnh mẽ, thủ đoạn cũng sẽ càng tàn nhẫn!”

“Chuyện tương lai bàn, chỉ chuyện mắt thôi.” Cố Trường Bình hạ giọng: “Hiện tại, đến lượt phủ Quốc Công gặp vận xui. Những chuyện ác mà phủ , nhiều kể xiết!”

Tai họa của phủ Quốc Công giáng xuống bất ngờ như sét đ.á.n.h kịp bịt tai, khiến ai nấy đều trợn tròn mắt.

Sáng sớm ngày thứ hai khi Ninh vương cung, hoàng đế gọi Vương Quốc Công ngự thư phòng, mở miệng mắng một trận tơi bời.

Trong lòng Vương Quốc Công kêu oan thấu trời, suýt nữa tức c.h.ế.t, vội vàng biện bạch rằng những lời nhảm nhí bên ngoài tuyệt đối do phủ Quốc Công tung .

Tối hôm đó, hoàng hậu mời hoàng đế dạo chơi ngự hoa viên, đang lúc vui vẻ thì đột nhiên quỳ xuống xin hoàng đế tra rõ nguồn gốc lời đồn.

Hoàng đế bất đắc dĩ đành cho triệu Chỉ huy sứ Cẩm y vệ là Thịnh Vọng tới.

Không ngờ tra hai ngày, triều đình dâng sớ hạch tội phủ Quốc Công, tấu chương liệt kê gần mười tội trạng.

Ngay đó, các vương gia khắp nơi cũng đồng loạt gửi mật thư khẩn, lên tấu chương rằng Vương Quốc Công thao túng triều chính, dã tâm bừng bừng, chính là gian thần, cần trừ bỏ để bảo vệ hoàng thượng.

Hành động lập tức khiến Ninh vương vững , ngay mặt văn võ bá quan, kiên định mười hai chữ: “Gian thần trừ, tước phiên rút, binh quyền giao.”

Hoàng đế xong, sắc mặt đen như than. Từ khi đăng cơ đến nay thuận buồm xuôi gió, đây là đầu tiên nếm trải cảm giác cưỡi hổ khó xuống.

Chẳng còn cách nào, đành triệu Thống lĩnh cấm quân Quách Trường Thành và của Đô sát viện, lệnh cho họ tra xét phủ Quốc Công.

Vừa tra, tất cả đều trợn tròn mắt. Tội trạng của phủ Quốc Công chỉ gói gọn trong mười điều tấu chương, riêng một Vương Dương dính năm sáu mạng .

Hoàng đế giận dữ thôi, mắng thẳng nhà họ Vương chứa tâm mưu phản mặt hoàng hậu.

Sau nhiều đêm bàn bạc cùng các đại thần trong nội các, hoàng đế hạ chỉ: Tước bỏ tước vị của Quốc Công, cấm túc ba tháng. Vương Dương tống thiên lao, chờ đến mùa thu xử trảm.

Nhà họ Vương sụp đổ tan tành như lâu đài cát, nhanh đến mức chút dấu hiệu báo nào.

Lúc , Ninh vương dâng sớ, xin hoàng đế cho thêm nửa tháng nữa mới giao binh quyền, chờ tìm mối hôn sự cho tiểu nữ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-415-phu-quoc-cong-sup-do.html.]

“Lý Quân Quyền!”

Hoàng hậu tựa giường, nhận lấy chén sâm do cung nữ cận dâng lên.

“Bản cung xưa nay nhút nhát?”

“Bẩm nương nương, đúng . gì mà gan to đến thế, chắc chắn lưng cao nhân chỉ điểm.”

Cung nữ đặt hương lư hương : “Hôm qua hoàng thượng tuyên gọi Tô phi hầu hạ, ba ngày liên tiếp . Nghe hoàng thượng chỉ chờ nàng m.a.n.g t.h.a.i để nâng lên. Nương nương, thể đề phòng!”

“Không phòng nổi!”

Hoàng hậu : “Từ cuộc thi xuân, tử của Cố Trường Bình một đỗ đầu, một đỗ tam, bản cung nữ nhân sắp trở . Cũng vì để chèn ép nàng , bản cung mới bảo cha nhanh chóng dâng sớ xin tước phiên để giành công đầu, ai ngờ... haiz...”

“Nương nương cần gì thở dài, lão gia tuy mất tước vị, nhưng chức Hình bộ thượng thư vẫn còn, cho thấy hoàng thượng vẫn còn nể tình cũ.”

“Hoàng thượng đúng là diệt sạch nhà họ Vương.”

Hoàng hậu cúi đầu, trầm ngâm: “ tuy cho lệ, nhưng nhà họ Vương cũng vì thế mà tổn thương nguyên khí nghiêm trọng.”

Cung nữ an ủi: “Chỉ cần nương nương và thái tử, nhà họ Vương sớm muộn cũng sẽ trở .”

“Hy vọng !”

Hoàng hậu đưa chén sâm lên miệng, bỗng dưng đặt xuống: “Truyền tin cho lão gia, bảo dâng lên hoàng đế một mật tấu.”

“Nội dung là gì ạ?”

Ngón tay ngọc của hoàng hậu chấm chút , lên chiếc bàn con bảy chữ:

Việc tước phiên, thể chậm trễ!

Cung nữ kinh hãi: “Nương nương, còn nhắc đến chuyện ? Nhà họ Vương là vì...”

“Ngươi thì hiểu gì!”

Hoàng hậu nhướng mày, ánh mắt sắc bén: “Bản cung để hoàng thượng thấy, ai mới là thật lòng tận trung vì !”

Giữa cảnh hỗn loạn của thành Tứ Cửu, Tĩnh Bảo và Tiền Tam Nhất Hàn Lâm Viện đầu tháng Tư, còn Bảng nhãn Đỗ Tề Cương thì vinh quy bái tổ.

Hai chủ yếu phụ trách biên soạn văn hiến, cách gọi thông thường là sử quan, chẳng thực quyền gì.

Cấp của họ là Phùng Thục Quân, ngoài năm mươi, tướng mạo khó tả. Ông bố trí hai một viện, phẩy tay áo mất.

Tĩnh Bảo sửng sốt... Đây là thả bọn họ tự sinh tự diệt?

Nói còn sớm. Chẳng bao lâu , Phùng Thục Quân , tay cầm theo một chùm chìa khóa, vẫy hai về phía một viện khác.

Hai vội vàng theo.

Phùng Thục Quân dùng chìa khóa mở cánh cổng ngoài, mở thêm cửa gỗ lớp trong. Tĩnh Bảo thò đầu , suýt nữa mùi hôi xộc cho ngất xỉu.

Trong phòng lâu ngày thông gió, ẩm mốc nặng nề, ngoài sách vở chất đống, khắp nơi đều là bụi dày và mạng nhện các kiểu.

“Trong mười ngày, hai dọn dẹp xong đống sách .”

Tiền Tam Nhất bất mãn: “Dựa mà bắt bọn dọn? Ta là...”

Phùng Thục Quân khẩy một tiếng: “Thanh niên, Hàn Lâm Viện thiếu Trạng nguyên. Ngươi giở trò với gì? Năm xưa đỗ Trạng nguyên, ngươi còn đầu thai !”

Tiền Tam Nhất: “....”

Phùng Thục Quân khách sáo tiếp: “Chân mọc các ngươi, thì lập tức cút! Muốn ở thì ngoan ngoãn việc, đừng lắm lời như mùi xì của các ngươi!”

Tiền Tam Nhất đến mức mặt cũng tái xanh.

 

Loading...