Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 414: Sóng gió sắp nổi

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:04:20
Lượt xem: 201

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Còn nữa!”

Tĩnh Bảo dừng giây lát, : “Về nếu nhà họ Phó đến, dù nam nữ, cũng cần báo cho Tam cô nương. Nếu ở nhà, sẽ tiếp khách; nếu nhà, ngươi đuổi khách .”

A Man càng thêm hoang mang: “Thất gia định...”

“Tránh điều tiếng!”

Tĩnh Bảo , nét mặt ảm đạm u tối.

Tỷ tỷ nàng bao giờ là lo chuyện bao đồng, nếu nàng sự ghê gớm của Triệu thị, thì phụ nữ chắc chắn hạng tầm thường.

Đứng từ góc độ của đại phu nhân mà xét, thì những việc nàng chẳng sai gì cả. Đổi là bất kỳ một vợ chính thất nào, vì danh tiếng của gia tộc, cũng tay dập tắt mầm mống từ trong trứng nước. Dù thì chuyện cũng chẳng vẻ vang gì.

Nàng nghĩ, lúc hồn thì đến thư phòng.

Trong thư phòng, ánh nắng xuyên qua rèm cửa sổ, nhàn nhạt hắt xuống mặt đất.

Tĩnh Bảo chống cằm, ngẩn rèm cửa một hồi, mở ngăn kéo, lấy một hộp gỗ, lấy hai bức thư bên trong , một nữa mới cầm bút :

Gửi Thanh Sơn ,

Gần đây việc rối ren đủ bề, rốt cuộc cũng rảnh rỗi đôi chút.

Một canh giờ , tiễn Tần Sinh ở bến tàu. Tên nhóc khi lên thuyền còn than thở mãi: “Văn Nhược , ngươi về , tiễn thêm chút nữa là rơi nước mắt mất thôi!”

Quên với ngươi, điều Huyện thừa ở Phú Dương, mang phúc lợi cho một phương.

Như ngươi mong ước, đỗ Thám hoa, Tiền Tam Nhất đỗ Trạng nguyên, cả hai chúng đều tuyển Hàn Lâm viện.

Cái tính tham tiền của vẫn chẳng đổi, lì xì cho Tần Sinh tận mười lượng bạc. Ngươi thấy nét mặt lúc móc mười lượng , trông cứ như rạch trăm nhát d.a.o !

Gã Cao công tử thì tham gia kỳ thi, mà trực tiếp Cẩm Y Vệ. Trong đó lý do phức tạp, đợi ngươi hồi kinh kể kỹ hơn.

Nhìn thì oai phong lẫm liệt thật đấy, nhưng hiểu thấy đau lòng . Công tử sinh mây, tay trái lẽ là thi thư, tay nên là phong nguyệt mới đúng.

Giá mà ngươi mặt thì , hai các ngươi từ nhỏ chơi , chuyện gì chia sẻ, nghĩ chắc chắn nhớ ngươi!

Thật ...

Ta cũng thường xuyên nhớ đến ngươi.

Dáng vẻ ngươi chơi bóng đá, vẻ ngông cuồng quyến rũ của ngươi, cả ánh mắt châm chọc ... đều là những hình ảnh sống động in sâu trong ký ức.

Ta nghĩ, lẽ giờ đây ngươi còn như xưa nữa .

Cách xa ngàn dặm, vượt vạn dặm trường phong, luyện trong biển m.á.u núi xương, ắt sẽ rèn nên một vị Từ tướng quân khiến sinh lòng kính sợ.

Báo với tiểu tướng quân một tiếng, ngươi đến Quốc Tử Giám, cả cây cỏ nơi đó cũng xem qua . Chẳng gì đáng xem cả, với núi sông nơi biên ải chứ?

Phải , bọn còn lén trèo tường đến rừng bia nướng thịt. Thịt vẫn là thứ thịt , rượu cũng vẫn là rượu , nhưng ngươi, ăn chẳng còn hương vị gì.

Vậy nên, chiến trường d.a.o kiếm vô tình, xin ngươi hãy bảo trọng. Năm Quốc Tử Giám chúng cùng bước tiếp, thiếu ai cũng !

Cuối cùng, xin ngươi hãy ngắm non sông vạn dặm Đại Tần, ngắm sa mạc thảo nguyên, đại bàng tuấn mã, rộng lớn, tự do, và đáng để khát khao đến nhường nào!

Tên ẻo lả.

Ký bút.

Viết xong, nàng một lượt, nhét thư phong bì, niêm phong, giao cho A Nghiễn mang đến nhà họ Từ.

A Nghiễn do dự: “Gia, lá thư liệu đến tay Từ công tử ?”

“Có chứ!”

Tĩnh Bảo quả quyết: “À , tiện thể đến quán và tửu lâu dò hỏi chuyện nhà họ Vương cầu Quận chúa, cứ cảm thấy trong đó điều gì bất thường.”

Là điều gì?

Nàng nhất thời nghĩ thông. lúc then chốt thế khi việc tước phiên đang tiến hành, nhà họ Vương chuyện , chẳng quá ép ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-414-song-gio-sap-noi.html.]

Đợt tước phiên ngày mười lăm qua quá nửa, chẳng lẽ nhà họ Vương ngay cả vài ngày nữa cũng đợi ?

...

Tin A Nghiễn mang về khiến Tĩnh Bảo thể yên, vén áo dài, lập tức lao thẳng đến hẻm Điềm Thủy.

Đỗ Ngọc Mai thấy nàng đến thì kinh ngạc vô cùng, Tĩnh Bảo vắn tắt chuyện của Tam tỷ, chẳng buồn quan tâm Đỗ Ngọc Mai tiêu hóa nổi , bèn : “Bên ngoài đồn rằng, nhà họ Vương cầu với Quận chúa là để trả thù cho cánh tay chặt của Vương Dương. Họ còn lớn tiếng rằng sợ phủ Ninh vương từ chối, rằng một khi cưới về, sống c.h.ế.t đều do ai định đoạt!”

Đỗ Ngọc Mai thẳng mắt Tĩnh Bảo: “Thất gia cảm thấy nhà họ Vương đến mức kiêu ngạo thế , nhất là thời điểm mấu chốt như bây giờ!”

Tĩnh Bảo lúc đầu ngỡ ngàng, đó là chấn động.

Đỗ Ngọc Mai mỉm : “Thật tin tức lan truyền từ hai ngày . Thất gia bận rộn chuyện trong phủ, thời gian suy xét, còn thì đêm nào cũng trằn trọc suy nghĩ mới nghĩ chút manh mối.”

“Ngươi bắt đầu dáng quân sư đấy!”

Đỗ Ngọc Mai học dáng vẻ của Tĩnh Bảo, chắp tay thi lễ: “Thất gia lượng thứ nhiều cho!”

Khóe mắt Tĩnh Bảo giật giật: “Nói , ngươi nghĩ gì trong hai đêm ?”

“Vương Quốc công vốn là kẻ cáo già, dù ngông cuồng, cũng đến mức ngông cuồng như . Chỉ hai khả năng...”

Đỗ Ngọc Mai nghiêm mặt: “Một là Ninh vương tìm cớ để giao binh quyền, cố tình tung tin đồn như ; hai là Ninh vương giao binh quyền, nên cố ý dùng tin đồn để kích thích . Thất gia nghĩ ?”

Tĩnh Bảo im lặng, ánh mắt sâu thẳm về một nơi xa xăm.

Thật , còn một khả năng nữa, liên minh với Ninh vương, nên cố tình tung tin đồn để ép tạo phản.

Người đó... hẳn là Cố Trường Bình.

Nghĩ đến đây, sắc mặt Tĩnh Bảo càng thêm u ám.

Chốn kinh thành , cuối cùng cũng sắp nổi sóng !

...

Phủ Ninh vương, ai nấy đều câm như hến.

Hoàng thượng lấy binh quyền và đất phong của vương gia, nhà họ Vương lớn tiếng đe dọa Quận chúa, khiến nàng tức đến mức định treo cổ, vương phi cũng vì tức giận mà phát bệnh...

Sao mà chịu nổi cơ chứ?

Trong thư phòng, Ninh vương Lý Quân Quyền trừng mắt mưu sĩ tín, quát: “Chỉ là một nhà họ Vương nhỏ bé, cũng dám leo lên đầu bổn vương mà . Ai cho bọn họ lá gan ch.ó đó hả?”

Mưu sĩ sắc mặt âm trầm, : “Vương gia, binh quyền tuyệt đối thể giao !”

Lý Quân Quyền lộ vẻ e dè: “ giao, chẳng là tội khi quân ?”

“Nếu giao thì ?”

Mưu sĩ lắc đầu: “Vương gia định nhốt cả đời ? Tân đế vì thể hiện lòng bao dung, sẽ đối xử với ngài, nhưng nhà họ Vương thì ? Nhìn đức hạnh nhà xem, e rằng một khắc cũng thể chờ!”

“Con nó, chẳng khác nào ép bổn vương lên Lương Sơn!”

Lý Quân Quyền nghiến răng nghiến lợi.

“Phúc ẩn trong họa, họa sinh từ phúc!”

Mưu sĩ vuốt râu, trầm ngâm : “Hoàng thượng đá trái bóng sang phía , nhà họ Vương diễn vở kịch , để đá ngược trở .”

Lý Quân Quyền giật : “Sao ngươi ?”

Mưu sĩ cân nhắc: “Tân đế triệu kiến vương gia là để răn đe các phiên vương khác. Ngài sắp xếp lối thoát cho vương gia chu , còn hứa hẹn đủ điều, chỉ sợ ngài chịu giao. nhà họ Vương chọn lúc mà ồn ào, vương gia chi bằng cung một chuyến, cáo trạng nhà họ Vương một trận thật dữ!”

Lý Quân Quyền lập tức hiểu : “Nếu cáo thành công, cũng hả cơn giận; nếu thành, ít cũng thể thăm dò ý tứ hoàng thượng, sớm định kế sách!”

“Vương gia minh!”

Mưu sĩ nhạt.

Lý Quân Quyền gật đầu chậm rãi: “Người , áo quần, chuẩn xe kiệu!”

 

Loading...