Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 413: Triệu Đại phu nhân
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:04:19
Lượt xem: 216
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cơn cao trào say rượu như núi lở đất sụp...
“Uông Tần Sinh, tránh xa nữ sắc thì cũng tránh xa nam sắc. Nữ sắc thì đòi tiền ngươi, còn nam sắc thì lấy mạng ngươi. Tiền mất còn kiếm , chứ mạng mất ... thì nó ngươi cứ xuống âm phủ mà !”
“À đúng , gần đây quan trường phương Nam yên , bọn Cẩm y vệ chúng phụng mệnh điều tra một chuyện. Điều tra gì thì tiện , tóm là, ngươi cẩn thận cho , ngàn vạn đừng để đến lúc Cao gia liều mạng cứu ngươi!”
Tĩnh Bảo khi uống say, như một tên vô ...
“Tần Sinh, cũng là ngươi. Mẹ chuyện, chính là ngươi chuyện, ngươi bảo vệ bà thật . Còn nữa, đừng bọn họ, bọn họ đều đúng!”
“Ngươi đó, ngươi , tìm một cô gái ý sống yên mà qua ngày. Vợ con, nhà ấm, ngươi mà xem, tuyệt vời !”
*
Ngày hai mươi tám tháng ba, đại cát, thích hợp để xuất hành.
Bến tàu, Tĩnh Bảo lượt từ biệt từng .
Khi đến lượt vợ chồng Tĩnh Nhược Mi, Tĩnh Bảo Uông Nhị gia, vài phần giống Uông Tần Sinh, rốt cuộc thể nào mở miệng gọi hai chữ “Tứ tỷ phu”.
“Nhị gia!”
Nàng khẽ mím môi, mỉm : “Chúc lên đường thuận buồm xuôi gió.”
Uông Nhị gia cụp mắt, nhếch môi : “Nghe Tam cô nương Tĩnh gia hòa ly với nhà họ Phó ?”
Tĩnh Bảo gật đầu.
“Đời như ván cờ, một bước sai, bước nào cũng sai, thậm chí chẳng còn cơ hội để hối hận.”
Nhị gia nhạt, bỏ mặc Tĩnh Nhược Mi ngẩn đó, bước lên boong tàu.
Bên cạnh, sắc mặt Tĩnh Nhược Mi trở nên khó coi vô cùng, mấy thôi, chỉ thốt một câu “Thất gia bảo trọng” vội vã đuổi theo.
Đi đến giữa boong tàu, nàng bỗng , hấp tấp bước về phía Tĩnh Bảo, hạ giọng : “Thất gia, bảo cẩn thận với mụ yêu tinh già bên nhị phòng !”
Tĩnh Bảo run lên, lạnh buốt từ gan ruột trào ngược lên.
Nàng liếc bóng lưng Tĩnh Nhược Mi, vội vã đến gần Lục thị thì thầm dặn dò, vẫn yên tâm, sang dặn thêm với Uông Tần Sinh và Cao Chính Nam.
Dù luyến tiếc đến , cũng đến lúc chia xa.
Hai chiếc thuyền lớn chậm rãi rời bến, dần dần chỉ còn một chấm trong mắt Tĩnh Bảo. Nàng khẽ thở dài, thu cảm xúc, bước đến bên Tuyên Bình Hầu gia: “Thương thế của biểu ca thế nào ạ?”
Tuyên Bình Hầu gia sắc mặt phức tạp nàng, thở dài: “Tên nhãi ranh đó vết thương gần khỏi hẳn, chỉ là cái tính bướng bỉnh... giống ai, mềm ăn, cứng chịu.”
Tĩnh Bảo định khuyên vài câu thì Hầu gia xua tay: “Không nữa, mặc kệ . Tháng cháu sẽ Hàn Lâm Viện nhậm chức, vài lời dặn.”
“Dạ, mong cữu cữu chỉ dạy!”
“Điều đầu tiên là giữ mồm giữ miệng, quan trường giống Quốc Tử Giám, ở đó các giám sinh chẳng mấy khi xung đột, hòa khí là chính; nhưng trong quan trường, một củ cải một cái hố, thừa lấy một cái. Ngươi giữ hố của , còn nghĩ cách chiếm lấy hố của kẻ khác.”
“A Bảo nhớ kỹ !”
“Đừng vội vàng chọn phe, khi thế cuộc rõ ràng thì việc bảo bản là hết, đừng dựa bên nào cả, cũng đừng dính líu , đừng mà hồ đồ.”
Tĩnh Bảo nghiêm túc gật đầu.
Tuyên Bình Hầu gia liếc quanh, hạ giọng: “Dạo bên ngoài tin đồn, Vương Quốc Công đang định cầu hôn cho cháu trai, cưới Quận chúa Trường An.”
Sắc mặt Tĩnh Bảo lập tức biến đổi!
Cháu trai?
Chẳng lẽ là Vương Dương kẻ chặt đứt cả hai tay?
Phủ Thân vương đồng ý ?
Không thể nào!
“Thật lúc , nếu cháu cùng lánh xuống phương Nam thì sẽ yên hơn. ...”
Hầu gia thở dài: “Thôi , cháu vốn thông minh, sớm va chạm cũng chuyện . Nếu gặp điều gì rõ, cứ đến tìm , chúng dù gì cũng cùng chung một con thuyền.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-413-trieu-dai-phu-nhan.html.]
Vừa xong câu , Tĩnh Bảo bỗng cảm thấy mỏi mệt rã rời.
Tranh đấu nơi triều đình chẳng khác nào những mưu mô trong nội viện. Nhẹ thì tranh hơn thua, nặng thì kẻ c.h.ế.t, vong!
Chỉ thôi thấy mệt, huống hồ gì, còn khuấy đảo cả trời đất ...
“Cữu cữu...”
Tĩnh Bảo ngẩng đầu lên, mắt nào còn thấy bóng Tuyên Bình Hầu gia, ông sớm lên xe ngựa rời .
Bên cạnh, Tĩnh Nhược Tố bỏ mặc Ngô Thành Cương, uyển chuyển tới: “A Bảo, lên xe của , vài lời hỏi ngươi.”
“Chuyện gì ạ?”
“Lên xe !”
Thấy đại tỷ vẻ mặt nghiêm túc, Tĩnh Bảo vội theo xe, còn kịp vững, Tĩnh Nhược Tố hỏi: “A Bảo, hỏi , Phó đại gia đối với Tam là...”
Tĩnh Bảo trong lòng chấn động, ánh mắt chằm chằm Tĩnh Nhược Tố.
Thì ... đại tỷ cũng nhận !
Tĩnh Nhược Tố khó khăn : “Ta thấy ánh mắt Phó đại gia Tam ... phần bình thường, nhớ tới chuyện đêm Thượng Nguyên lao cứu ...”
“Đại tỷ!”
Tĩnh Bảo gần như nghiêm giọng ngắt lời: “Dù , chuyện ngươi cũng giữ kín trong bụng cho ! Giờ là vì và Tam tỷ lý nên mới thuận lợi hòa ly. Nếu mà lôi chuyện ... thì đúng là...”
“Ta tất nhiên !”
Tĩnh Nhược Tố cũng sốt ruột: “Ta chỉ nhắc nhở , nếu Phó đại gia tới cửa, chú ý, đừng để hai đó gặp . Còn Triệu đại phu nhân, loại dễ đối phó , đàn bà giỏi!”
Tĩnh Nhược Tố suông.
Dù tin đồn bắt nguồn từ Vệ di nương, nhưng Phó Tứ nổi điên, chính là vì mấy lời của Triệu đại phu nhân và nha của bà .
Bề ngoài, bà quát mắng nha , bảo nuốt lời bụng, nhưng ai , mấy câu chẳng cố tình cho Phó Tứ ?
Tĩnh Nhược Tố sống trong đại viện nhiều năm, hiểu rõ lòng hiểm ác đến . Nói là trùng hợp, nàng tin.
Chỉ e Triệu đại phu nhân tin chắc đứa bé trong bụng Tam là của chồng bà . Vì để bảo thể diện cho đại phòng, cũng để trừ hậu họa, bà cố tình mượn tay Phó Tứ để trừ khử đứa trẻ.
“Chuyện cũng đừng với Tam . Từ miệng , tai thôi.”
Tĩnh Nhược Tố khổ: “Ta đây cũng chỉ là ăn no rỗi việc, nhưng cẩn thận vẫn hơn, Tam chịu nổi thêm cú sốc nào nữa !”
Tĩnh Bảo khẽ nhướng mày, gật đầu nghiêm túc, thầm nghĩ:
Nếu cơ hội, vẫn nên hỏi cho rõ chuyện từ Phó Đại ca.
Chuyện , thể đùa !
...
Trở về phủ, căn nhà hôm qua còn rộn ràng bỗng trở nên vắng lặng. Cả Tĩnh phủ rộng lớn, giờ chỉ còn ba vị chủ nhân.
“Dọn bữa trưa sang phòng Tam cô nương!”
“Vâng!”
Sắc mặt Tĩnh Nhược Tụ vẫn tái, nhưng trong mắt ánh lên chút sáng, mà ánh sáng đến từ mấy lời của Mã thái y.
Vài hôm , Mã Thừa Dược dẫn Mã thái y đến khám bệnh. Sau khi kiểm tra kỹ cổ họng của Dao nhi, Thái y kết luận: sẽ ảnh hưởng đến việc chuyện.
Quả nhiên, mấy hôm nay tiếng của cháu gái to hơn hẳn .
Tĩnh Bảo ăn trưa ở phòng Tam tỷ, thấy nhũ mẫu dỗ Dao nhi ngủ mới chậm rãi về phía thư phòng.
Đi một đoạn, nàng dừng bước, đầu bảo A Man phía : “Dọn dẹp viện yên tĩnh nhất trong phủ, tìm cơ hội đưa Tam cô nương đến đó ở, cứ là bảo.”
A Man thoáng kinh ngạc.