Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 411: Yêu ai yêu cả đường đi lối về

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:04:17
Lượt xem: 224

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Khổ sở gì chứ!”

Tĩnh Bảo mỉm : “Rời khỏi gã đàn ông tồi , về nhà đẻ, lo ăn mặc, sống yên bên Dao nhi, hỗ trợ, cuộc sống chỉ thể ngày một hơn thôi. Mẹ cứ yên tâm.”

“Con tuổi còn nhỏ thì hiểu gì? Đời còn dài, tỷ con mới hai mươi mấy, còn bao nhiêu năm tháng phía sống nữa cơ mà!”

“Mẹ , cơm ăn từng miếng, việc từng chuyện, lỡ tam tỷ hưởng, gặp thật lòng yêu thương, chê bai gì tỷ cũng chừng!”

Tĩnh Bảo bỗng xoay chuyển câu chuyện, : “Ngày khởi hành cần lùi nữa, năm ngày nữa xuất phát !”

Lục thị định thôi.

Tĩnh Bảo gì, bèn tiếp lời: “Hôm qua còn lo con sống đơn độc, giờ tam tỷ trở về, thể bạn cùng con. Dao tỷ, con sẽ xem như là con ruột , còn thể con dưỡng già, tiễn con về nơi an nghỉ.”

“Mưu tính của con cũng nhanh thật đấy!”

“Con tính nhanh, chỉ là kế hoạch theo kịp biến hóa thôi!”

Tĩnh Bảo nắm lấy tay Lục thị, dịu dàng : “Mẹ, cứ hiện tại mà sống, đừng lo chuyện tương lai. Tương lai mà, chẳng ai !”

...

Vì chuẩn khởi hành năm ngày nữa, Tĩnh Bảo đồ xong lập tức đến tìm vợ chồng Cao Chính Nam. Nàng mong nhị tỷ và tỷ phu thể ở phủ Lâm An một thời gian, hãy về Kim Lăng.

Một giỏi giang sắc sảo, một khôn ngoan đầu óc, họ ở cạnh thì đám ở nhị phòng cũng chẳng dám giở trò gì.

Cao Chính Nam dĩ nhiên lập tức đồng ý.

Khi ba đang bàn bạc, của Uông Tần Sinh là Khổng thị sai ma ma cận đến hỏi thời gian Tĩnh gia khởi hành, bà cùng về phía Nam để tiện đường bạn.

Tĩnh Bảo là hiểu ngay ngụ ý trong lời : chắc chắn là Khổng thị chuyện tam tỷ hòa ly với nhà họ Phó, sợ buồn bã nên đường cùng để trò chuyện an ủi.

Ma ma còn mang theo một tin vui: Khổng thị bỏ tiền lo lót đường dây cho con trai út, cuối cùng chiếu chỉ triều đình xuống, Uông Tần Sinh phong huyện thừa tòng thất phẩm, bổ nhiệm đến huyện Phú Dương thuộc phủ Lâm An.

Tĩnh Bảo xong, mừng đến mức thể tin nổi.

Huyện Phú Dương ở phía tây nam phủ Lâm An, từ Tĩnh phủ cưỡi ngựa nhanh chỉ mất một ngày đường, Uông Tần Sinh quan ở đó chẳng khác nào cho một chỗ dựa vững chắc.

Thế là nỗi lo về của nàng giải tỏa ít.

Tĩnh Bảo lập tức bảo A Nghiễn chuẩn lễ vật mừng một ngàn lượng bạc gửi đến cho Uông Tần Sinh, đồng thời nhắn với Khổng thị: năm ngày nữa sẽ xuất phát về phía Nam, mong đồng hành.

Bên cạnh, Tĩnh Nhược Khê thở dài: “Mẹ thì chỗ dựa , còn hai đứa con trai của chẳng còn .”

Tĩnh Bảo mỉm : “Cứ để hai cháu đây, sẽ dạy vỡ lòng cho chúng!”

“Ta nỡ!”

“Nhị tỷ, tỷ...”

“Ta nỡ rời xa !”

Tĩnh Nhược Khê véo má Tĩnh Bảo, xót xa: “Đệ xem cái mặt kìa, cũng chẳng khá hơn tam tỷ là bao, thôi đừng lo nghĩ nhiều nữa, mau về phòng nghỉ ngơi !”

Tĩnh Bảo xoa mặt : “Tỷ phu, trông sắc mặt tệ lắm ?”

Cao Chính Nam thẳng: “Ừ, trông chẳng khác gì quỷ!”

...

Cuối cùng, vị Thất gia sắc mặt như quỷ cũng gắng gượng nổi, về đến phòng lập tức ngã lên giường, nhắm mắt ngủ say như c.h.ế.t.

Trong giấc mơ, nàng cảm giác ai đó đang bên giường nhẹ nhàng thở dài.

Nếu lúc Tĩnh Bảo mở mắt, sẽ thấy quả thực đang đó và đúng là đang thở dài.

Người chính là Cố Trường Bình.

Trên mặt cô gái còn chút huyết sắc, vành mắt thâm đen, môi khô nứt, hai chỗ đều nứt , một vết còn rỉ m.á.u mờ mờ.

Hôm đó hôn lên đôi môi thế nào ?

Lại còn hôn đến mức mê đắm say sưa?

Ánh mắt Cố Trường Bình dần tối , lấy từ n.g.ự.c áo một lọ sứ, nhẹ nhàng lấy ít dầu mỡ bên trong thoa lên môi nàng.

Nửa đêm hôm qua mới chuyện tam tiểu thư Tĩnh gia gặp chuyện, mặt giúp cũng tiện, mà giúp thì nóng ruột, sợ nàng khác ức hiếp.

Chính là vì “yêu ai yêu cả đường lối về” đấy thây!

Cả đêm trằn trọc yên, rốt cuộc chờ tin hòa ly. Vừa tin là yên nổi nữa, bất chấp tất cả mà đến.

Kiếp tam tiểu thư kết cục , vì lúc đó ở xa tận phủ Hải An nên rõ. kiếp thì dám chắc, chỉ cần Tiểu Thất, nhất định sẽ để ai ức h.i.ế.p nàng.

Tĩnh gia, Đỗ Ngọc Mai, giờ thêm một tam tiểu thư nữa...

Nàng sợ bản sẽ kiệt sức ?

Cố Trường Bình cảm thấy trong lòng như lỗ thủng, từng cơn gió lùa , là cảm giác đau lòng!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-411-yeu-ai-yeu-ca-duong-di-loi-ve.html.]

“Hầy...”

Hắn khẽ thở dài một tiếng.

...

Bên rặng tường vi ngoài viện, Tề Lâm cũng đang thở dài.

Gia bí mật gặp Thất gia, bắt tìm cách đuổi hết trong viện ngoài. Nguyên Cát và Cẩu Nhị Đản thì dễ lừa, bày chút trò nhỏ là ;

Chỉ khổ nỗi cô nương mắt mặt tròn tròn, lông mày cong cong, mắt hạnh môi mỏng qua dễ đối phó.

Nghĩ , Tề Lâm vênh mặt lên một cái, vẻ “ tìm nàng, mà là gia nhà lời nhờ truyền ”.

A Man chẳng rảnh nhảm, bèn nhếch môi : “Tề gia, đừng quanh co nữa, đàn ông con trai thì năng dứt khoát chút.”

Tề Lâm dựng tóc gáy.

C.h.ế.t tiệt!

Cô gái lên... đúng là khiến phát điên!

Tề Lâm kéo cổ áo giữa, ho nhẹ một tiếng: “Cái đó là... ờ thì...”

“Là gì?” A Man tròn mắt chằm chằm chờ tiếp.

Biết là gì thì chẳng dây dưa chuyện linh tinh với nàng ở đây !

Tề Lâm gãi mũi, mắt thẳng mà dối: “Thực cũng chẳng gì, chỉ là... nhớ A Nghiễn thôi, ủa, chẳng thấy ?”

Nghe , ánh mắt A Man như hai ngọn đèn lồng rọi khắp mặt .

Tên sáng sớm lén lút đến tìm nàng, bảo là Cố lời riêng với Thất gia, còn đòi tìm nơi yên tĩnh để trò chuyện.

Giờ thì quanh co nửa ngày, bảo là nhớ nàng...

Chẳng lẽ tên cũng giống chủ nhân của , đều sở thích yêu đàn ông?

Chủ nhân thì còn chấp nhận , dù gì Thất gia vốn là nữ cải nam trang, cùng lắm cũng gọi là dị tính hấp dẫn .

“Huynh ngoài việc !”

A Man dứt khoát trả lời: “À đúng , là nam, thích nữ. Dùng lời của Thất gia mà là trai thẳng, thẳng như thước kẻ, Tề gia ơn giơ cao đ.á.n.h khẽ, đừng cố bẻ cong !”

Tề Lâm: “...”

Câu ... hiểu?

“Trai thẳng là gì?”

“Bẻ cong là ?”

“Còn thì cong chỗ nào?”

Ba câu hỏi như đ.â.m thẳng linh hồn.

Còn giả vờ mặt ?

Lừa khác chứ lừa nổi đôi mắt lửa của A Man !

“Tóm một câu đừng mơ tưởng đến !”

Ta, , mơ tưởng ngươi?

Tề Lâm tức đến mức một bụng lửa, gào lên: “Ngươi vớ vẩn cái gì thế, ngươi...”

“Mẹ c.h.ế.t lâu , ngươi vớ vẩn với bà thì chui xuống đất, với cũng chẳng trứng mà cho ngươi vớ vẩn !”

“Ngươi...”

“Ngươi cái gì mà ngươi?”

Ngón tay A Man suýt chọc mặt : “Bớt học mấy cái thói hư từ chủ ngươi , học cái học, học cái , sớm muộn cũng mất mặt chủ ngươi thôi!”

Nói xong, cô gái phắt , tóc đuôi sam khẽ vung, lắc lư eo nhỏ bước .

Tề Lâm ngẩn một hồi, hai tay vò đầu đến mức rối như tổ ong vò vẽ.

Lại hiểu gì nữa , cái gì mà “học theo chủ”, chủ chẳng chỉ thích đàn ông thôi ?

chủ thích đàn ông thì ?

Đến lượt thích thì ?

Huống hồ... thích đàn ông mà!

“... Má nó chứ, đúng là nghiệp chướng mà, cái thế giới trọng ngoại hình ...”

Tề Lâm giật tóc, .

 

Loading...