Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 410: Ỷ thế hiếp người

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:04:16
Lượt xem: 218

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Không ai , lúc trong lòng Phó Thành Đạo như lửa thiêu đốt, gan ruột đứt đoạn.

Nàng !

Từ nay về , giữa nàng và nhà họ Phó còn chút dây dưa nào nữa.

Còn thì ?

Ta đây?

Trái tim ... bây giờ?

“Nàng thể , nhưng con gái nhất định !”

Phó Tứ gia bỗng nhiên bừng tỉnh, phát cuồng lao ngoài, Cao Chính Nam và Ngô Thành Cương mắt nhanh tay lẹ, lập tức chia trái giữ chặt .

“Buông ! Các ngươi thể ỷ thế h.i.ế.p ! Các ngươi cướp con gái , đến phủ Thuận Thiên kiện các ngươi! Buông ! Trả con gái cho ... A... a...”

Tiếng gào thét t.h.ả.m thiết khiến lạnh cả sống lưng, nhưng trong mắt Cao Chính Nam và Ngô Thành Cương chỉ là vẻ khinh thường.

Đều là đàn ông, hai họ quá hiểu chiêu trò của Phó Thành Hề: giữ đứa con, chính là nắm điểm yếu chí mạng của phụ nữ, đó mới cơ hội xoay chuyển cục diện.

Tiếc rằng... Thất gia sẽ cho cơ hội .

Quả nhiên đúng như dự đoán.

Tĩnh Bảo thu tâm trí , sải bước đến mặt Phó Thành Hề, xuống bằng ánh mắt khinh thường cao ngạo: “Bây giờ, để cho tên khốn ngươi , Thất gia ỷ thế h.i.ế.p như thế nào!”

Cái gọi là “ỷ thế h.i.ế.p ” của Tĩnh Bảo, chẳng khác gì thiên binh vạn mã nghiền nát đến.

“Phó Thành Hề, ngươi sủng diệt thê đó là tội thứ nhất.

Nghe lời gièm pha, phân trắng đen, vu oan cho trưởng và chính thất đó là tội thứ hai.

Tâm địa độc ác, g.i.ế.c con, g.i.ế.c vợ đó là tội thứ ba.

Ba tội chồng chất, việc đưa đến phủ Thuận Thiên Hình bộ, thì việc hòa ly là chắc chắn. Không chỉ hòa ly, sợ rằng ngươi còn !”

Giọng Tĩnh Bảo vẫn lạnh nhạt: “Vào ngục thì cứ sống là sống . Cẩm y vệ thể nghĩ trăm phương nghìn kế khiến ngươi c.h.ế.t rõ nguyên nhân.

vì nể mặt Phó đại ca mà tha cho ngươi một con đường sống, nhưng tội c.h.ế.t thể miễn, tội sống thể tránh.”

Nàng thẳng ánh mắt Phó Thành Hề, trong mắt đầy sát khí: “Phó Thành Hề, ngươi thứ đau khổ nhất đời là gì ? Không cái c.h.ế.t... mà là sống bằng c.h.ế.t!

Ngươi... thử ?”

Phó Thành Hề những lời dọa đến hồn bay phách tán, đừng là dám thử, đến cả một tiếng cũng dám hé.

Loại , chỉ giỏi bắt nạt nhà mà thôi!

Ánh mắt Tĩnh Bảo cứng cỏi còn hơn cả đàn ông thật: “Lão phu nhân, chuyện hòa ly... ý kiến gì ?”

chăng nữa... cũng gan mới dám!

Đinh thị mặt mày xám ngoét, yếu ớt gật đầu.

Tĩnh Bảo đầu: “Phó đại ca, chuyện của Tam tỷ và hồi môn của , ngươi ý kiến gì ?”

“Ta...” Phó Thành Đạo cố chịu cơn đau nơi ngực, lắc đầu: “Không !”

“Phó đại ca, phiền ngươi soạn văn bản hòa ly. Cao đại ca, Ngô đại ca chứng.”

Tĩnh Bảo chau mày, liếc ánh mắt đen nhánh về phía Phó Thành Hề, lúc như con ch.ó c.h.ế.t: “Trước khi trời sáng, Tam tỷ của tự do.”

...

Trời... cuối cùng cũng sáng .

Cao Chính Nam và Ngô Thành Cương bước khỏi nhà họ Phó, đến cổng thì hai liếc , đều thấy rõ nỗi sợ trong mắt đối phương.

Trong đầu Ngô Thành Cương lúc nghĩ: “May quá, may quá... Tuy cũng nạp vài tiểu , nhưng nay luôn kính trọng Tĩnh Nhược Tố, bao giờ để lũ tiểu lộng hành. Nếu ... kết cục của lão Tứ chính là kết cục của !

Còn trong đầu Cao Chính Nam lúc nghĩ: Vợ lẽ là nguồn gốc tai họa. Sau nếu cơ hội, nhất định đuổi cái thứ trong phòng . Tĩnh Khê đối với một lòng một , thể phụ nàng!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-410-y-the-hiep-nguoi.html.]

Hai dứt ánh , nối đuôi lên ngựa, phi thẳng đến phủ Thuận Thiên.

Sợ Phó Thành Hề gây chuyện, bản hòa ly nhất định trình lên quan phủ lưu hồ sơ và đóng dấu xác nhận.

Hai họ , Tĩnh Bảo và Phó Thành Đạo song song ở cửa, ai mở miệng.

Một hỏi, nhưng thể thành lời. một ánh mắt cũng biểu lộ gì... Có lẽ Phó đại ca chỉ thương xót Tam tỷ thôi?

Một thì lòng nguội lạnh, gặp nàng một còn khó hơn lên trời. Trái tim trao ... đặt nơi ?

“Phó đại ca, hai nhà ầm ĩ thành thế , cũng ngờ. dù thế nào... ngươi vẫn là đại ca , điều đổi.”

Phó Thành Đạo ngẩn , nhẹ giọng trả lời: “Thất gia... hãy chăm sóc cho... Tam cô nương, bảo nàng... bớt lo phiền.”

“Ta sẽ. Cáo từ!”

“Thất gia, khoan !”

Tĩnh Bảo ngoái đầu . Phó Thành Đạo mấp máy môi, cuối cùng lời, chỉ thốt: “Thất gia sắc mặt , xin giữ gìn sức khỏe.”

“Ngươi cũng !”

Bóng dáng Tĩnh Bảo khuất dần trong ánh bình minh. Phó Thành Đạo vẫn yên bất động như pho tượng.

Rất lâu , sang với quản gia lưng bằng giọng lạnh lùng: “Gọi hết đến phòng , chuyện cần !”

Lời của Phó Thành Đạo đơn giản.

Tĩnh gia độ lượng, truy cứu chuyện nữa. điều đó nghĩa là nhà họ Phó thể coi như từng xảy .

Vệ di nương tâm địa rắn rết, dù thế nào cũng thể tiếp tục ở nhà họ Phó, chỉ thể bỏ.

Lão Tứ đàn bà xoay như chong chóng, g.i.ế.c con bỏ vợ, đạo đức bại hoại, lập tức trở về Hải Môn, giao cho lão Nhị và lão Tam nghiêm khắc quản lý.

Cách xử lý của Phó Thành Đạo đối với lão Tứ, thực chút tư tâm. Hắn sợ lão Tứ quấy rầy phụ nữ , khiến nàng càng thêm đau khổ.

Vệ di nương vẫn thoát khỏi kết cục bỏ, trong lòng nghĩ: dù cũng chẳng còn đường sống, bèn liều đập đầu tường. Trên đầu lập tức xuất hiện một cái lỗ, m.á.u tuôn xối xả.

Phó Thành Đạo phụ nữ đẫm máu, sắc mặt trầm xuống, lạnh lùng : “Đừng dùng mấy trò sống c.h.ế.t hù dọa ! Dù ngươi thật sự c.h.ế.t, cũng sẽ sai mang xác ngươi trả về nhà họ Vệ!”

Vệ di nương từng nghĩ đàn ông cứng rắn như đá, tức đau, ngất lịm ngay tại chỗ.

Phó Thành Hề co ro trong góc, còn cảm giác gì với những chuyện mắt. Trong lòng lúc chỉ còn duy nhất một ý nghĩ: “Con đàn bà đáng c.h.ế.t đó... dám hòa ly với ?

Sao nàng dám?

...

Tĩnh Bảo trở về phủ, thẳng đến phòng của Lục thị.

thức trắng một đêm, nhưng Lục thị buồn ngủ, đang mở to mắt thất thần một nơi vô định.

Thấy con trai bước , trong mắt bà mới thoáng ánh sáng.

Tĩnh Bảo xuống cạnh giường: “Mẹ, Tam tỷ và Dao nhi hiện giờ thế , con sẽ trở về phủ Lâm An nữa. Con ở kinh thành chăm sóc hai con họ.”

Thực Lục thị cũng đang lo lắng chuyện .

Trở về phủ Lâm An là chuyện cấp bách, nhưng Tam nhi xảy chuyện thế , nếu mang theo nàng thì một là nàng và Dao nhi chịu nổi đường xa, hai là Mã Thừa Dược cũng thể cùng.

Nếu để Tam nhi , góa con côi trơ trọi giữa Tĩnh phủ rộng lớn, thật sự đáng thương.

“Sau khi về, thể với họ tộc như thế : quốc vương Tô Lục nhập kinh, kinh thành sự vụ bề bộn, cấp yêu cầu chúng sớm .”

Tĩnh Bảo nghĩ một lúc : “Con sẽ dồn hai tháng phép nghỉ dịp Tết. Đến lúc đó, sức khỏe Tam tỷ và Dao nhi cũng hồi phục, thể đưa họ về phủ Lâm An chơi giải sầu.

Khi mời tộc nhân ăn mừng, dâng hương khấu đầu với tổ tiên cũng muộn.”

“Chỉ thể như thôi...” Lục thị thở dài: “Con cố an ủi nó nhiều một chút, ngày tháng còn dài... ... ...”

Những lời phía , Lục thị tiếp , nước mắt rơi lã chã. Một nữ nhân hòa ly, thể sinh nở... còn thể gì đến tương lai?

“Tam cô nương nhà ... đúng là mệnh khổ mà!”

 

Loading...