Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 41: Trương Trường Thọ
Cập nhật lúc: 2025-11-10 01:10:05
Lượt xem: 238
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đêm xuống u ám, tại Cố phủ.
Cố Trường Bình bước xuống kiệu, từ cổng chính.
Phủ lớn, năm sân năm cửa, từ ngoài thấy khí thế lẫm liệt. Cổng lớn mở hình chữ bát, treo hai cái đầu thú mặt xanh nanh trắng dữ tợn, hai bên còn đặt hai con sư tử đá to lớn.
bước mới nhận , Cố phủ chỉ bề ngoài là oai phong, bên trong tuy viện sâu nhà rộng, cây cối tiêu điều, hoang vắng.
Trong phủ chỉ hơn chục lão bộc lầm lũi ít lời, đều là tá điền từ trang trại của Cố phủ.
Năm xưa Cố phủ tịch thu, bọn họ bán nơi khác. Sau khi Cố Trường Bình gây dựng cơ nghiệp, chuộc tất cả về.
Cố Trường Bình bước nội đường, cởi bộ quan phục , để Tề Lâm hầu hạ sang áo thường, thẳng đến nơi sâu nhất trong nội viện.
Phía tả nội viện một ngôi am, am trồng vài cây bồ đề. Vừa sân, hương trầm phả mặt.
Ở đây là nơi ở của nuôi Cố Trường Bình, Cát thị.
Cát thị hơn bốn mươi tuổi, đang xếp bằng bồ đoàn, gõ mõ tụng kinh.
Tỳ nữ Xuân Họa tới báo, bà lập tức tươi mặt, nàng dìu khỏi Phật đường.
Cố Trường Bình bước đến hành lễ, cung kính vấn an, miệng gọi là: "Di mẫu".
Thân phận thật của Cát thị là chị ruột của . Năm xưa chính bà liều c.h.ế.t cứu thoát nạn.
Vì phận đặc thù, Cố Trường Bình luôn ngoài rằng bà là v.ú nuôi của .
Kiếp , quan cao, địa vị một vạn , Cát thị cũng nhờ mà sống mấy năm yên , nhưng cuối cùng vẫn thoát khỏi cảnh đầu rơi m.á.u chảy.
Nghĩ đến một đời long đong của bà, cuối cùng cũng kết cục , Cố Trường Bình khỏi dâng lên một nỗi áy náy, bèn hỏi han chuyện sinh hoạt mấy ngày gần đây.
Cát thị đáp mấy câu, ánh mắt chợt u ám, thở dài : “Con cũng lớn , nên cưới vợ thôi. Con xem phủ vắng vẻ đến thế nào kìa!”
Cố Trường Bình dịu dàng mỉm : “Vắng vẻ mới , náo nhiệt quá thì yên lòng.”
Cát thị đứa cháu , một đàn ông nho nhã tuấn tú đến thế, lẽ nên cưới vợ sinh con, hưởng phúc gia đình. Vậy mà vì chuyện của Tô Uyển Nhi, đến nay vẫn đơn độc lạnh lẽo.
Nghĩ tới Tô Uyển Nhi, trong lòng bà thêm ngổn ngang.
Bà xoay vài hạt Phật châu, : “Con lớn , chính kiến là chuyện . trong phòng cũng nên hầu hạ, chi bằng để Xuân Họa hầu hạ con .”
“Lão phu nhân!”
Xuân Họa hốt hoảng kêu lên, mặt đỏ bừng chạy vội ngoài.
Cố Trường Bình theo bóng lưng nàng , thần sắc thản nhiên.
Kiếp , từng từ chối lời đề nghị của Cát thị.
Nào ngờ uống rượu say, bà sai Xuân Họa mang canh giải rượu đến, cô gái mang canh đến tự dâng lên giường .
Chung quy vẫn là tâm tư quá lớn.
Cố Trường Bình chậm rãi : “Cứ để nàng ở hầu hạ bên cạnh di mẫu, gả cho một tử tế, cho thêm chút hồi môn, cũng là phúc phận của nàng .”
Cát thị thì thở dài một tiếng, gì thêm, trong mắt rõ ràng lộ sự thất vọng.
Cố Trường Bình thấy khó xử, mượn cớ trong thư phòng còn việc, bèn rời . Vừa đến sân, thấy Xuân Họa yên bên cổng vòm, lau nước mắt lén .
Cố Trường Bình hờ hững nghiêng mắt, vung tay áo rời .
Xuân Họa nghĩ thầm, nếu lỡ , sẽ còn cơ hội nào nữa, bèn liều gọi: “Đại gia?”
Cố Trường Bình : “Chuyện gì?”
Xuân Họa bước lên quỳ xuống: “Đại gia, nô tỳ dám vọng tưởng điều gì, chỉ một hạ nhân hầu hạ bên cạnh .”
Cố Trường Bình mặt mày nghiêm nghị: “Bên thiếu hầu. Nếu dám nghĩ nhiều thì đừng nghĩ nữa, hầu hạ chủ tử cho , sẽ bạc đãi ngươi.”
Câu “đừng nghĩ nữa” khiến ánh mắt Xuân Họa tắt lửa thành tro tàn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-41-truong-truong-tho.html.]
Nói thì dễ, chứ đời mấy phụ nữ đối mặt với mà nghĩ nhiều ?
Ngay cả Tô Uyển Nhi cao cao tại thượng, chẳng cũng vì mà sống c.h.ế.t giằng co ?
“Gia!”
Tề Lâm bỗng hớt hải chạy tới: “Quốc Tử Giám xảy chuyện .”
Tim Cố Trường Bình lập tức trầm xuống, ánh mắt lạnh .
“Cố đại nhân đến!”
Một tiếng hô vang, khiến tất cả trong nội đường chấn động.
Cố Trường Bình sải bước tiến , thấy hai đang quỳ đất, một trong hai bóng lưng quen thuộc đến mức chỉ bẻ gãy cổ.
Sao chỗ nào cũng mặt nàng ?
Cố Trường Bình bước tới thi thể, xổm xuống, duỗi tay dò thở mũi Thạch Thuấn, lập tức thu về.
Trong Quốc Tử Giám một lang trung chuyên chăm sóc cho các giám sinh, tên là Tạ Lương.
“Đại nhân, Thạch giám sinh đầu đập đá, não vỡ mà c.h.ế.t. Khi hạ quan đến nơi, còn thở.”
Cố Trường Bình nghiêm giọng: “Chuyện gì xảy ?”
Tạ Lương chỉ hai đang quỳ, kể sơ qua bộ sự việc.
Cố Trường Bình xong, ánh mắt lướt qua hai , cuối cùng dừng Tĩnh Bảo, nhưng lời với Tạ Lương: “Đã báo cho phủ Thượng thư ?”
Tạ Lương gật đầu: “Đã báo , đang đường đến.”
Lời dứt, bên ngoài lập tức vang lên tiếng bước chân rầm rập. Thạch Thượng thư dẫn theo con trai Thạch Hổ cùng hơn chục thị vệ đeo đao ào trong đường.
Vừa thấy con trai bất động đất, Thạch Thượng thư như d.a.o đ.â.m tim.
Cả đời ông cưới một vợ chính, bốn vợ lẽ, chỉ vợ chính sinh cho ông hai trai một gái.
Thạch Thuấn là con út, cao lớn, học hành giỏi giang, là bảo bối trong lòng ông. Nào ngờ mới Quốc Tử Giám mấy ngày thì…
Thạch Thượng thư cố kìm nén đau buồn, sang ngỗ tác phía .
Ngỗ tác lập tức bước lên giám định thi thể, khám lớn tiếng kết luận.
Mỗi câu dứt, sắc mặt Thạch Thượng thư đen thêm một phần. Đến câu cuối cùng, ông rút mạnh thanh đao từ tay thị vệ phía , nện xuống bàn án một tiếng “rầm”!
“Cố Trường Bình! G.i.ế.c thì đền mạng, nợ tiền thì trả tiền. Chuyện nếu Quốc Tử Giám các cho nhà họ Thạch chúng một lời giải thích, hôm nay đừng ai mong khỏi cửa! Thạch Hổ, mời Trương Trường Thọ tới đây!”
Thạch Hổ lau nước mắt, lập tức lao khỏi nội đường. Chẳng bao lâu , Trương Trường Thọ, Hữu Thị lang Hình bộ vội vàng đến nơi.
Trương Trường Thọ mệnh danh là “hổ ” trong triều.
Hổ , nghĩa là ngoài mặt thì , trong lòng hiểm độc. Chuyên xét xử đại án ở Hình bộ, xếp thứ hai ai dám xưng thứ nhất, là cánh tay đắc lực của Thạch Thượng thư.
Trương Trường Thọ hành lễ với Thạch Thượng thư, nước mắt lã chã như chính con ruột đất.
xoay , sắc mặt lập tức lạnh lẽo.
“Cố đại nhân, c.h.ế.t trong Quốc Tử Giám, là con trai Thạch đại nhân, chuyện thể lời giải thích.”
Cố Trường Bình gật đầu: “Trương đại nhân cứ việc tra. Nếu thật sự kẻ vì tư lợi mà hại , thì xin phiền ngài lôi hung thủ . Quốc Tử Giám dung thứ loại ác nhân .”
Lời , coi như đại diện cho lập trường của Quốc Tử Giám.
Sắc mặt Thạch Thượng thư lúc mới dịu xuống phần nào, xuống bên trái bàn bát tiên giữa sảnh.
Trương Trường Thọ khách khí chút nào, an tọa bên .
Các giáo quan trong Quốc Tử Giám thấy tình hình , trong lòng thầm kêu .
Hai viên đại tướng của Hình bộ đồng loạt xử án, dù hai quỳ đất thật sự vô can, e rằng cũng khó lòng thoát nạn.