Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 403: Khổ thật đấy!
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:04:09
Lượt xem: 189
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tĩnh Bảo bật một nụ nhạt khó tả: “Trên đời , thứ khó nhất chính là . Ta thà để đường đường chính chính còn hơn!”
A Nghiễn hổ cúi đầu, lí nhí : “Gia, biểu thiếu gia là tự nguyện mà.”
“Tự nguyện thì thể lợi dụng ?”
Tĩnh Bảo thực sự nổi giận: “A Nghiễn, dù Cố Trường Bình tự nguyện vì mà chuyện đó, cũng đồng ý.”
A Nghiễn ngẩng đầu, dám tin.
Ánh mắt Tĩnh Bảo dần nguôi , đó là vẻ uể oải lạnh lùng: “Một thể tự nguyện nhất thời, chứ thể tự nguyện cả đời.”
Nếu phía một như Cố Trường Bình, dù thế nào cũng chẳng cam tâm tình nguyện Tĩnh Thất gia!
A Nghiễn: “...”
“Thôi , với ngươi cũng chẳng hiểu!”
Tĩnh Bảo vén rèm lên: “Cao thúc, đến Phó phủ.”
A Nghiễn nghiêng khuôn mặt gia, ánh mắt tối , trong lòng thầm nghĩ: Gia chẳng cũng là tình nguyện đối với Cố Trường Bình đó ? Sao đến lượt biểu thiếu gia thì ?
...
“Tứ phu nhân, tứ phu nhân, thất gia đến , còn đến nhị môn!”
“Mau, mau mời !”
Tĩnh Nhược Tụ chống giường dậy, tay chỉnh mái tóc. Vì an thai, nàng liệt giường bảy tám ngày, ê ẩm rã rời.
“ , bế Dao Dao đây, để nó gặp cữu cữu.”
“Phu nhân cẩn thận kẻo cảm lạnh!”
Ngọc Hoài bước đến đỡ nàng khoác thêm áo, : “Nô tỳ ngay đây.”
Tĩnh Bảo vén rèm châu bước , thấy Dao Dao cũng ở đây, vội đón lấy từ tay nhũ mẫu, hôn chụt chụt lên đôi má phúng phính mấy cái.
Mặt con bé mềm như bông !
Chỉ cần hôn vài cái là bao nhiêu phiền muộn trong lòng đều tan biến hết!
Dao Dao nhoẻn miệng , giọng bi bô: “Cha cha, cha cha!”
Tĩnh Bảo giật , bật : “Ôi chao, Dao Dao nhà gọi kìa, nào, gọi 'cữu cữu', 'cữu cữu'!”
“Cha cha...”
Tĩnh Bảo khẽ vuốt mũi con bé: “Con bé vô tâm , chỉ gọi cha, chẳng lẽ cữu cữu với con !”
Ngọc Hoài ở bên cạnh : “Thất gia đừng ghen nữa, đến tiểu thư còn chẳng gọi , Tứ phu nhân buồn mấy ngày . Nói rằng con nhà đầu tiên gọi là '', còn con bé gọi 'cha', đúng là vô tâm.”
“Vô tâm gì chứ, chứng tỏ Dao Dao nhà đặc biệt!”
Tĩnh Bảo đưa bé cho nhũ mẫu, xuống bên giường, cẩn thận quan sát sắc mặt tam tỷ, tái nhưng vẫn hồng hào.
Khí sắc tệ, vẻ mấy hôm nay Phó gia hết lòng điều dưỡng cho tỷ , tên khốn cũng đến quấy rầy thêm.
“Tam tỷ, còn chỗ nào khó chịu ?”
“Chỉ là lâu quá, rã rời, chứ gì đáng ngại.”
“Đã cầm m.á.u hẳn ?”
Tĩnh Nhược Tụ gật đầu, thở dài: “Y thuật của biểu phu quả là chê , bảo ba ngày là ba ngày.”
“Có gì ăn, chơi cứ với , sẽ cho tìm cho bằng .”
“Ta ăn dâu mọng quê , chua chua ngọt ngọt, đúng vị.”
“Chua sinh con trai, khi là bé trai đấy!”
“Trai gái gì cũng , chỉ cần khỏe mạnh, bình an là .”
Tĩnh Bảo nụ nơi khóe mắt tam tỷ, trong lòng cũng dịu , những lo lắng đau lòng mấy ngày qua như tan biến phần nào.
“Vài hôm nữa, và về Phủ Lâm An một chuyến, hôm nay qua đây để với tỷ một tiếng.”
“A Bảo!”
Tĩnh Nhược Tụ ngổn ngang trăm mối, hồi lâu mới cất lời: “Giờ còn sớm, tỷ thỉnh an lão phu nhân, tiện thể luôn chuyện về phương nam.”
“Tỷ về?”
Tĩnh Bảo ngạc nhiên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-403-kho-that-day.html.]
“Ở kinh thành dù , cũng chẳng là nhà , đêm vẫn yên giấc.”
Tĩnh Nhược Tụ do dự: “Huống chi thi trượt, còn ở kinh thành gì nữa?”
Tĩnh Bảo “ồ” một tiếng, đầu liếc đứa bé: “Về Hải Môn , Dao Dao gặp cữu cữu, chắc cũng chẳng dễ dàng gì.”
Lời đầy ẩn ý: ngụ ý rằng nếu tên khốn bắt nạt tam tỷ, thì cữu cữu như nàng mặt, cũng cách trở núi sông.
Tĩnh Nhược Tụ khẽ ho, chỉ bụng : “Vì đứa bé , nghĩ cũng sẽ đổi thôi!”
Tĩnh Bảo tai, khó mà trả lời, đáp cũng , đáp cũng chẳng xong.
Ánh mắt lướt qua gương mặt tam tỷ, cảm thấy gì cũng là vô ích.
“Được , để hỏi giùm tỷ.”
“Cha cha! Cha cha!”
Dao Dao thấy Tĩnh Bảo định rời , dang tay đòi bế, mắt tròn xoe long lanh theo.
Tim Tĩnh Bảo mềm nhũn, vội chạy bế con bé lên.
“Vẫn là Dao Dao của ngoan nhất, cữu cữu luôn nghĩ cho con, nỡ rời xa ! Đi thôi, theo cữu cữu đến thỉnh an tổ mẫu!”
Tĩnh Nhược Tụ lặng lẽ bóng lưng hai cháu, một lời.
Ngọc Hoài bê bát t.h.u.ố.c bước , khẽ : “Tứ phu nhân với thất gia, chúng về nam là vì trong phủ nhiều lời tiếng ?”
“Chuyện chẳng ho gì, chỉ khiến nó thêm giận thôi.”
Tĩnh Nhược Tụ chau mày: “Ngươi thấy sắc mặt thất gia cũng ?”
Ngọc Hoài nghiến răng tức tối, mắng: “Về đứa nào dám bậy chuyện phu nhân với đại gia, xem xé miệng nó !”
“Đưa t.h.u.ố.c đây!”
Ngọc Hoài vội dâng t.h.u.ố.c tới.
Tĩnh Nhược Tụ đón lấy, uống một cạn sạch, dùng khăn lau miệng, mà lau nước mắt .
Lau xong, nàng khẽ : “Đắng thật đấy... đến nước mắt cũng vị đắng ép !”
...
Tĩnh Bảo bước viện của Đinh thị, bên trong rôm rả tiếng . Qua cửa , ngoài tam tỷ, nhà họ Phó đều mặt.
“Thất gia đến !”
Phó Thành Đạo vội bước đón, : “Vài hôm gặp, chắc bận lo chuyện ở Lễ Bộ ?”
“Chẳng ngày nào rảnh cả!”
Tĩnh Bảo nhíu mày: “Ngày nào cũng bận rộn chẳng .”
Phó Thành Đạo thở dài: “Con khổ sở đèn sách mười mấy năm, chẳng cũng vì mấy ngày bận rộn thế .”
Tĩnh Bảo đáp, liếc qua Phó Thành Hề, mặc áo cũ, râu ria đầy mặt, như già mấy tuổi.
“Cha... cha...”
Dao Dao bi bô gọi, Tĩnh Bảo còn tưởng bé gọi cha ruột, ngờ con bé dang hai tay nhào lòng Phó Thành Đạo.
Tình huống bất ngờ khiến sắc mặt Phó Thành Đạo tái nhợt.
Tĩnh Bảo nghĩ nhiều, dùng mũi dụi má Dao Dao, chớp mắt với Phó đại ca, đặt bé tay Phó Thành Hề: “Con bé nghịch quá, cha con đây !”
Ánh mắt âm u của Phó Thành Hề lóe lên, ngập ngừng một chút mới đón lấy con từ tay Tĩnh Bảo.
Dao Dao với bàn tay mũm mĩm véo má Phó tứ gia, miệng ngừng bi bô “cha cha”.
Phó Thành Đạo lúc mới bình tĩnh , : “Dao Dao nhà gọi đấy!”
“ , mà thấy dễ thương ghê!”
Đại phu nhân Triệu thị phụ họa theo, vội dậy nhường ghế: “Thám hoa lang đây, bảo nha pha ngon.”
“Phiền đại phu nhân quá!”
Tĩnh Bảo lướt mắt sang góc phòng, thấy Vệ di nương cúi mặt , cũng ý dậy hành lễ.
Là sợ , là cao?
Tĩnh Bảo nhất thời cũng đoán .