Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 402: Hắn tính là gì chứ

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:04:08
Lượt xem: 182

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vừa xong, Tuyên Bình Hầu gia lập tức cụt hứng, thì chỉ là tên ngốc nhà đơn phương thôi !

Súc sinh!

“Con quỳ cữu cữu vì biểu ca Hoài Kỳ, mà là vì chuyện liên hôn giữa hai nhà. Con cữu cữu và cữu mẫu thương con như ruột thịt, hai nhà thêm thiết, con cũng thật lòng con rể của cữu cữu. ...”

Tĩnh Bảo hít một thật sâu: “Thiên sát cô tinh con bịa , là hoà thượng trong chùa . Cữu cữu thử nghĩ xem, trong phủ bao nhiêu cô nương xuất chúng, cớ hai con súc sinh đó chỉ động tới Tứ cô nương?”

Tuyên Bình Hầu gia giật sững sờ.

“Lục cô nương, Thất cô nương đều là những cô gái đoan trang hiền thục, hà tất mạo hiểm gả cho con?”

Tĩnh Bảo vẻ mặt của Tuyên Bình Hầu gia, chậm rãi : “Con lấy trong Hầu phủ, tất nhiên cũng sẽ lấy nhà khác. Con rõ với và các chị, đời con sống một , chuyện con cái thì giao cho Tiểu Bát.”

Sắc mặt Tuyên Bình Hầu gia khó tin, chẳng che giấu gì.

Lưu thị chỉ tên nhóc trèo cao, nào nó định sống một đời cô độc? Thế chẳng tuyệt hậu ?

“Còn về biểu ca Hoài Kỳ?”

Tĩnh Bảo im lặng một lát, : “Hắn chẳng qua chỉ là nhất thời mê , lát nữa con sẽ qua phòng khuyên một chút; nếu khuyên thì , nếu ... cũng mong ngươi đừng trách con. Dù trong lòng con cũng .”

Trong lòng Tuyên Bình Hầu gia ngổn ngang trăm mối.

Người đàn ông từng dày dạn quan trường, tình trường, hồi lâu mới : “Lời hoà thượng đạo sĩ các cũng tin ? Cái gì mà thiên sát cô tinh, là mấy thứ dọa . Dù thật nữa cũng cách hóa giải.”

“Con còn khắc c.h.ế.t cha con nữa mà!”

“...”

Tuyên Bình Hầu gia giật bắn, nhưng nghĩ kỹ thì cũng thấy lý.

Vụ án thủy tặc năm đó quá kỳ lạ, em rể sống thấy , c.h.ế.t thấy xác, chẳng lẽ thật sự khắc ?

Thấy sắc mặt cữu cữu dịu , Tĩnh Bảo thêm gì, dập đầu ba cái dậy: “Con qua phòng biểu ca xem !”

*

Đau đớn đến mơ hồ, Lục Hoài Kỳ bên tai vang lên tiếng thở dài khe khẽ, cần nghĩ cũng là Tiểu Thất.

Hắn dám mở mắt, sợ mắng, nên chỉ dám tiếp tục giả vờ ngủ.

“Quả nhiên đời tâm sự nào giấu mãi, chỉ là mắt mù, thấy mà thôi!”

Dây thần kinh trong lòng Lục Hoài Kỳ lặng lẽ căng lên, bất giác vểnh tai lắng .

“Biểu ca khổ sở vì chuyện gì nữa đây?”

Nàng thở dài: “Ngươi , phận ... thể nào...”

Có thể!

Lục Hoài Kỳ gào thét trong lòng.

Lần cần để tâm đến thể diện nữa, liều cả đời , chính là tìm cho chúng một lối thoát. Ta tính kỹ cả , ngươi đến với , thì đến với ngươi.

họ cũng nỡ đ.á.n.h c.h.ế.t , đợi họ hết giận, chịu nhượng bộ, sẽ chuyển Tĩnh phủ sống cùng ngươi.

Ra ngoài, ngươi vẫn là Thám hoa Thất gia của Lục thị; trong, ngươi sẽ là tiểu nương tử của Lục gia . Chúng sống hạnh phúc, yêu thương , chẳng hơn vạn so với việc nhận con ngoài về con chính thất, còn chẳng bằng tự sinh lấy?

Không đúng, một đứa thì đủ, sinh đôi một trai một gái, mới là chữ “hảo” chỉnh!

Tiểu Thất , đều tính cả !

Tuyệt chiêu , thiên y vô phùng!

“Cho dù cách chăng nữa, cũng bởi vì... trong lòng khác !”

“Ngươi khác ?”

Lục Hoài Kỳ lập tức mở bừng mắt, định gượng dậy, “ái da” một tiếng ngã vật xuống.

Vừa đau đến nhe răng trợn mắt, vẫn nghiến răng nghiến lợi hỏi một chữ: “Ai?”

“Tiên sinh .”

Ba chữ như sấm nổ bên tai.

Ánh mắt Lục Hoài Kỳ như bó đuốc, dường như thiêu cháy mặt.

Quả nhiên là !

Hắn từ lâu cảm thấy giữa hai điều gì đó .

Khoan !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-402-han-tinh-la-gi-chu.html.]

Đồng tử Lục Hoài Kỳ co rút, sắc mặt lập tức trống rỗng.

Lần khi Tiểu Thất đến khuyên Lục Cẩm Vân, từng thích nam nhân, thì lúc đó trong lòng?

“Biểu ca!”

Tĩnh Bảo xổm xuống, ánh mắt ngang bằng với , dịu dàng : “Trên chỉ tỷ tỷ, ca ca, thật lòng xem ngươi là ca ca ruột.”

Lục Hoài Kỳ đầu trong giường, thể chăn phập phồng kịch liệt, rõ ràng là giận đến cực điểm.

“Thế gian cái gì cũng thể miễn cưỡng, chỉ riêng tình cảm là thể!”

Tĩnh Bảo xoa đầu : “Biểu ca, xin !”

“Một câu xin là đủ ?”

Lục Hoài Kỳ nghiến răng, rít từng chữ từ kẽ răng.

Vì nàng, màng sĩ diện, cam tâm tình nguyện chịu điều tiếng đoạn tụ đổi chỉ là một câu “xin ”?

“Lục Hoài Kỳ!”

Tĩnh Bảo gáy , giọng cũng bắt đầu run: “Ngươi bình tĩnh chút!”

“Bình tĩnh nổi!”

“Ngươi...”

“Hắn thì ?”

Lục Hoài Kỳ nhạt: “Chẳng qua chỉ là một kẻ dạy học nghèo kiết xác, đáng để ngươi bôi nhọ chính ?”

Hắn rốt cuộc cũng hiểu .

Cái gọi là “thiên sát cô tinh” , căn bản là tên nhóc bịa tất cả chỉ để một ngày kết thành phu thê với tên họ Cố !

“Đáng!”

“Tĩnh! Tiểu! Thất!”

Lục Hoài Kỳ đau lòng đến cực điểm, buột miệng mắng: “Cút, cút, cút cho !”

“Thật sự cút, sẽ cút thật xa!”

“Cút ngay cho khuất!”

Tĩnh Bảo lạnh lùng , đầu rời chút do dự.

“Tiểu...”

Lục Hoài Kỳ hoảng hốt đầu trong phòng nào còn bóng dáng Tĩnh Thất?

Một sự thật hoang đường dâng trào, khiến lạnh toát cả chẳng lẽ... Nàng sẽ bao giờ quan tâm đến nữa ?

Không quan tâm thì !

Tốt nhất cả đời qua !

Ngực Lục Hoài Kỳ nghẹn ứ, ném thẳng chén t.h.u.ố.c bàn con cạnh giường.

Ngoài phòng, Lưu thị bước viện thì một trận “đùng đùng đoàng đoàng” trong phòng, sắc mặt lập tức biến đổi. lúc , Tĩnh Bảo như một cơn gió lướt qua bên cạnh bà.

Lưu thị trong phòng khuất bóng trong đêm, một lúc lâu mới bừng tỉnh thì là tiểu súc sinh nhà bà dây dưa với Tĩnh Thất.

là tự chuốc khổ !

Trong xe ngựa, Tĩnh Bảo cúi đầu, sắc mặt tái nhợt.

“Gia!”

A Nghiễn liếc nàng, : “Biểu thiếu gia vẻ bỡn cợt, nhưng lòng thì thật, đối với gia cũng chân tình.”

Tĩnh Bảo ngẩng đầu .

Dưới áp lực lương tâm, A Nghiễn im lặng một lúc : “Nếu tình nguyện chấp nhận phận của gia, gia cũng thể thuận theo, đến lúc đó...”

Chưa dứt câu Tĩnh Bảo vung chân đá cho một cú.

“Hắn chịu chấp nhận , giữ gìn thanh danh của Thất gia , theo về Tĩnh phủ sống, chúng ngầm trở thành phu phụ, thậm chí còn sinh một hai đứa nối dõi cho Tĩnh phủ.”

Tĩnh Bảo nhướng mày, mắt lạnh như dao: “Tựa như việc đều dễ dàng giải quyết, còn thì ? Hắn tính là gì chứ?”

A Nghiễn ấm ức: “...”

“Một công cụ chống đỡ thể diện cho , một cha chỉ để góp giống, một kẻ hy sinh chính để thành cho ?”

 

Loading...