Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 400: Đánh cho sống dở chết dở

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:04:06
Lượt xem: 177

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hẻm Điềm Thủy, liễu rủ lay động nhẹ nhàng.

“Gia, xem kỹ từ trong ngoài , ngôi nhà thật sự yên tĩnh. Phía đông là chỗ của Ôn đại nhân; phía tây là nơi ở của đại phu nhân, hai bên liên quan lẫn .”

A Nghiễn : “Ngôi nhà tu sửa, cửa sổ lưới cũng mới dán hết, chỉ cần quét dọn sơ qua là thể ở.”

“Vậy thì ở đây . Ngươi lập tức cùng cô Hỉ Nhi phố, mua ít đồ dùng cần thiết, đến chỗ môi giới mua hai đứa nha thật thà, chịu khó việc.”

Tĩnh Bảo ngừng một chút tiếp: “Bạc lấy từ sổ riêng của .”

“Thất gia, , bạc mà...”

“Ta !” Tĩnh Bảo liếc mắt Đỗ Ngọc Mai, : “Ngươi cùng một lát, vài lời dặn.”

Ngôi nhà tuy chỉ hai dãy, nhưng viện một vườn hoa nhỏ, ai chăm sóc nên cỏ mọc um tùm.

Tĩnh Bảo vòng vo: “Ôn Đại ca tuy phóng khoáng, nhưng là . Ngươi cứ yên tâm ở đây, cần câu nệ.”

Trong lòng Đỗ Ngọc Mai một sự lo lắng khác: “Hắn thành ? Ta ở đây ảnh hưởng gì đến thanh danh của ?”

“Hắn vợ , mê nữ sắc, là khách quen nơi thanh lâu, từng bãi quan, cũng chẳng còn thanh danh gì để giữ nữa.”

Tĩnh Bảo dứt khoát rõ: “Bây giờ mở ngân trang, buôn bán ăn, một năm chỉ ở phủ hai ba tháng. Hắn và Cố là chỗ tình, mà nhân phẩm của thì đáng tin, ngươi cũng thể yên tâm.”

“Vậy ...”

“Không !”

Tĩnh Bảo bất giác hạ giọng dịu dàng: “Chuyện qua thì cần nhắc với ai cả, cứ xem như một giấc mộng thôi. Bây giờ ngươi là sư gia của Tĩnh Thất , là đại phu nhân trong Tĩnh phủ nữa, đừng cảm thấy thấp kém!”

“Ta !” Đỗ Ngọc Mai nuốt tất cả những lời lòng, chỉ thốt lên bốn chữ .

“Vài ngày nữa sẽ về Lâm An một chuyến, muộn nhất là cuối tháng năm sẽ . Thời gian ở kinh thành, ngươi tự chăm sóc bản . Mỗi mùng một và ngày rằm, nếu đại tỷ rảnh thì sẽ đến trò chuyện với ngươi.”

Tĩnh Bảo thở dài : “Những gì thể cho ngươi, chỉ đến thế thôi.”

“Thế là đủ !” Đỗ Ngọc Mai cố kìm nước mắt, hắng giọng : “Thất gia cần vội . Giờ kinh thành yên, tước quyền, giữ mạng, ắt sẽ một trận sinh tử. Thất gia tránh xa là đúng đắn nhất.”

Tĩnh Bảo ngẩn nàng hồi lâu, mới gật đầu: “Được!”

...

Tĩnh Bảo rời khỏi Hẻm Điềm Thủy thì trời gần hoàng hôn.

Việc của Đỗ Ngọc Mai xong, trong lòng nàng chỉ còn khúc mắc ở chỗ tam tỷ là yên, cũng đến lúc nên ghé Phó phủ một chuyến.

Vừa nghĩ đến đây, xe ngựa bất chợt khựng .

A Nghiễn vén rèm ló nửa đầu , gấp gáp : “Thất gia, Tuyết Thanh đến báo tin, biểu thiếu gia đ.á.n.h , bảo ngài mau tới hầu phủ cứu mạng!”

“Sao đánh?”

“Nói là vì ngài!”

“Gì cơ?!”

Lông tơ gáy Tĩnh Bảo dựng cả lên, kinh ngạc đến trợn mắt!

Chuyện Lục Hoài Kỳ đánh, kể từ khi Lục thị đến phủ chuyện.

Vì hầu gia nha môn, Lục thị lập tức gặp chị dâu là Lưu thị để xin , đem chuyện giãi bày rõ ràng.

Lưu thị xong thì phần tức giận.

Bà vốn tính toán khéo: phủ hai tiểu thư thứ xuất, để mặc Tĩnh gia chọn ai cũng ;

Nếu bên Tĩnh gia chê là thứ xuất, bà dự định đem cháu gái ruột của là đích nữ Lục gia, lục cô nương Lục gia gả cho Tĩnh Thất.

Tuy Lục gia bằng hầu phủ, nhưng cũng là quan , danh phận đích nữ, mất mặt Tĩnh Thất.

Nào ngờ tấm lòng đổi lấy cái mác “thiên sát cô tinh” để lừa , ai mà tin ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-400-danh-cho-song-do-chet-do.html.]

Chẳng qua là Tĩnh gia Thám hoa lang, mắt mọc đỉnh đầu, trèo cao chứ gì!

Thấy chị dâu vui, Lục thị lanh trí nữa, viện cớ phủ việc, bèn về.

Một là tìm một nhà sư, bỏ ít bạc dựng nên trò giả; hai là để Tĩnh Bảo đích mặt, chuyện chân thành với cữu cữu .

Tối đến, Lục Hoài Kỳ về phủ, thỉnh an Lưu thị, mà cơn giận của bà vẫn nguôi, đem hết chuyện kể cho con trai.

Lục Hoài Kỳ rõ nội tình, hiểu, Tiểu Thất liên lụy đến hai cô nương Hầu phủ nên mới bịa chuyện thiên sát cô tinh, trong lòng khỏi xót xa lẫn thương cảm.

lúc , Lưu thị buột miệng mắng Tĩnh Thất mấy câu.

Lục Hoài Kỳ chịu nổi trong lòng mắng, bèn ngẩng cổ cãi đôi câu, khiến Lưu thị tức đến phát điên, đợi hầu gia về lập tức gọi đến kể lể thêm mắm dặm muối.

Tuyển Bình hầu xong, tuy tức giận vì Tĩnh gia đổi ý, nhưng dù đó cũng là cháu ruột, tiện trách móc nhiều, chỉ dùng lời lẽ dỗ dành vợ.

Nào ngờ đúng lúc , Lục Hoài Kỳ xông , buông ngay một câu: “Tiểu Thất là chổi, thì con cũng ! Mau hủy hết mấy mối hôn sự ! Cả đời Tiểu Thất lấy vợ, thì con cũng cưới!”

Hỏi vì Lục Hoài Kỳ những lời đại nghịch bất đạo như thế ư?

Một là vì Tĩnh Thất là thầm yêu, đêm nào cũng nhớ thương;

Hai là thấy Tĩnh Thất là nữ nhi còn dám liều mạng vì , bản là nam nhi mà cứ e dè thì chẳng cả.

Ba là, chuyện thành hôn đang cận kề, một khi hôn sự thành thì cả đời và Tiểu Thất sẽ chẳng còn chút hy vọng.

Chi bằng nhân lúc ầm lên một trận, để phụ mẫu rõ quyết tâm cưới vợ của .

Lưu thị vẫn còn cơn giận, lập tức tát thẳng mặt con trai, miệng mắng kịp nghĩ: “Không học cái , học cái , đều tại Tĩnh Thất dạy hư con cả!”

“Hắn dắt con xuống mương, con cũng cam lòng.”

“Nghe , lão gia , nó cái gì kìa?!”

Lưu thị tức đến run , túm áo hầu gia buông.

Tuyển Bình hầu bất đắc dĩ, đành nghiêm giọng mắng con vài câu.

Lúc nếu Lục Hoài Kỳ chịu im miệng thì chẳng đánh, ai ngờ ngẩng đầu, liều mạng : “Con giấu hai nữa, thực , con động lòng với Tiểu Thất .”

Một câu , chẳng khác nào sét đ.á.n.h giữa trời quang!

Hầu gia dù cưng con đến cũng dung chuyện trái luân thường như , huống chi động lòng là cháu trai ruột.

Trời ơi, đứa con từ bao giờ thú “long dương” ?!

Tức c.h.ế.t ! Đánh cho !

Đánh đến sống dở c.h.ế.t dở!

...

Khi Tĩnh Bảo đến nơi, ba mươi trượng đ.á.n.h xong, Lục Hoài Kỳ đ.á.n.h rách da toạc thịt, đang vài khiêng phòng.

Mã Thừa Dược đang bên cạnh, vội cởi quần trong của , xử lý vết thương.

Lục Hoài Kỳ đau gần c.h.ế.t, vẫn quên rên rỉ: “Vừa ngẩng đầu lên, thấy giống như Tiểu Thất đến, ? Mau với cha , chuyện liên quan đến Tiểu Thất, là đơn phương!”

Mã Thừa Dược tức giận: “Giờ phút ngươi còn lo cho Thất gia, lo cái m.ô.n.g ngươi !”

Đơn phương tình nguyện cái gì chứ?!

Ngươi đúng là đầu óc vấn đề!

Lúc , Tĩnh Bảo đang quỳ trong thư phòng, cúi đầu một lời mặt cữu cữu đang nổi giận đùng đùng.

Biết rõ bây giờ nên lên tiếng, nhưng chẳng hiểu , trong lòng nàng bỗng thấy mệt mỏi đến mức buồn một chữ nào.

Biết gì đây?

Chuyện , nàng cũng đang sững sờ!

 

Loading...