Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 397: Ta đúng là điên rồi
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:59:19
Lượt xem: 227
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong phòng bao, lặng như tờ.
Chỉ còn tiếng tim đập.
“Tiểu Thất Tĩnh, từ tới nay gan của ngươi vẫn lớn như thế ?” Bàn tay Cố Trường Bình đặt bên dần siết thành nắm đấm.
“Không !” Tĩnh Bảo chỉ chén rượu, ánh mắt sáng rực rỡ đến chói mắt: “Còn tùy chuyện, tùy , và nhờ đến thứ nữa.”
“Tĩnh Tiểu Thất!”
“Mẹ , chị , họ đều gọi là A Bảo, như trân châu bảo ngọc.”
Một lúc , nàng : “Nhất định nghĩ điên .”
Không sai, đúng là điên !
Chiếc khăn tay , cây trâm , chiếc đèn ngựa nhỏ nên chỉ là ký ức duy nhất. Nàng còn nhiều hơn thế.
Bỗng trong n.g.ự.c Cố Trường Bình dâng lên một cơn phẫn nộ khó tả vì chính , và vì nàng.
Mọi thứ đời, kể cả thiên hạ đều thể tính toán, duy chỉ lòng là thể.
Không những thể, mà còn thể khống chế.
Cũng giống như bây giờ, trái tim cũng điên một .
“A Bảo...”
Cố Trường Bình cúi đầu nàng, chỉ cách gang tấc, dịu dàng : “Thật , gan của nàng... còn thể lớn hơn nữa.”
Hô hấp, rối loạn .
Loạn đến mức thể tưởng tượng !
Thì chỉ cần bằng lòng, cũng thể mê hoặc lòng đến .
Ngoài cửa sổ, ánh đèn lưa thưa, thực khách trong quán uống rượu chơi oẳn tù tì, hò hét, lóc, lớn, tất cả tan màn đêm.
Trong phòng.
Một tay ôm eo nàng, một tay đỡ lấy gáy nàng.
Lông mi nàng run rẩy, chẳng vì sợ, mà là vì trong lòng như treo lơ lửng, với tới trời, cũng chẳng chạm đất.
Đôi môi của mềm, cứ như một áng mây trôi, một giọt mưa nhẹ, một làn gió mát...
Tĩnh Bảo cảm thấy, trái tim nàng cuối cùng nơi để tựa .
Đêm nay, bao!
Cố Trường Bình rời khỏi Lầu Ngoại Lâu, vén rèm bước lên xe ngựa.
Bên trong, Ôn Lư Dụ đang xếp bằng, tay cầm tách ấm, ánh mắt nheo , tủm tỉm .
Không để ý đến , Cố Trường Bình lặng lẽ chỗ.
“Khát ?” Ôn Lư Dụ rót thêm một chén đưa sang.
Cố Trường Bình quen lăn lộn chốn phong nguyệt, đôi mắt độc và sắc như dao, chắc chắn điều gì đó, nên cũng giấu nữa.
“Người trong lòng là !”
Ôn Lư Dụ toét miệng, chỉ tay : “Nếu thích nam nhân, cũng chọn . Tên tên nhóc đó đúng là mê !”
“Vừa mới chia tay .”
Nụ của Ôn Lư Dụ cứng : “Tại ? Vì là nam nhân? Hay vì là học trò của ngươi?”
“Không .”
Cố Trường Bình lắc đầu: “Vì chuyện định , kéo .”
“Hắn ?”
“Đoán .”
“Quả là Thám hoa mà!” Ôn Lư Dụ thở dài: “Nhìn vẻ mặt , dường như buông bỏ .”
Cố Trường Bình bật tự giễu: “Xem cũng là một tên ngốc điều.”
“Hắn còn cả Tĩnh gia, cô một giống , quen sống buông thả, lên trời xuống đất đều theo ý .”
Ôn Lư Dụ như chợt nghĩ đến gì đó, sắc mặt đổi: “Nếu đoán , thể cùng ngươi một con đường, ngươi chắc chắn sẽ bán ngươi chứ?”
“Không!”
“Tại ?”
“Vì là Tĩnh Thất!”
Câu là gì chứ?
Có tình uống nước cũng no ?
Nghe thôi cũng thấy ê cả rắng!
“Cố Trường Bình, ngươi vì lăn lộn giữa chốn hoa lệ bao năm mà từng vướng víu một ai ?”
Ôn Lư Dụ hừ một tiếng, lộ vẻ tàn độc hiếm thấy: “Bởi vì một khi rơi lưới tình, đầu óc sẽ mơ hồ, nóng lên, hóa hồ đồ. Dùng mỹ nhân đùa giỡn chư hầu, kết cục đều là vong quốc. Còn ngươi, quá tin một nữ nhân, hậu quả là cả đám mất đầu!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-397-ta-dung-la-dien-roi.html.]
Thấy Cố Trường Bình hề d.a.o động, Ôn Lư Dụ giận dữ: “Cố Trường Bình, nó chứ, giờ còn c.h.ế.t! Ngươi nhất định g.i.ế.c !”
Cố Trường Bình thẳng ánh mắt điên cuồng , trong lòng hiểu nên quá nhiều với .
đem cả tính mạng giao tay , nếu ngay cả cũng giấu, thì thật khó cho thấu tình đạt lý.
“Ngươi tò mò vì đây thích nữ nhân, bây giờ thích một nam nhân ?”
“Không vì Tô Uyển Nhi kích thích ? Có gì đáng tò mò .”
“Tô Uyển Nhi quan trọng đến !”
Cố Trường Bình hạ giọng: “Nàng từng chủ động cho nàng là nữ. Đến điểm yếu nhất cũng đưa . Ta thể tin ?”
Gương mặt Ôn Lư Dụ như sét đ.á.n.h trúng, ngẩn hồi lâu vẫn định thần .
Nữ nhân?
Nữ nhân?
Thám hoa lang là một nữ nhân?!
“Bốp!”
Hắn tự tát một cái thật đau!
“Nàng... Nàng đúng là...”
Cố Trường Bình nắm lấy áo , sát khí bừng hiện lên trong mắt: “Nếu ngươi dám để lộ nửa chữ, sẽ g.i.ế.c ngươi !”
“Ta...”
Ôn Lư Dụ cúi đầu, đập trán lên bàn “bốp bốp” mấy cái: “Ôi trời ơi, Tĩnh , ngươi đúng là con nó... điên hơn cả nữa!”
Cả đêm đó, Ôn Lư Dụ trừng mắt đến sáng, ngủ .
Hắn thật sự thể hiểu nổi, Tĩnh Thất thể giả thành nam nhi mà thi đến mức thành Thám hoa lang.
*
Đêm đó, Tĩnh Bảo thì lấy một giấc mộng.
Lúc mở mắt , tay nàng đưa lên môi.
“Chuyện tối qua” là thật, môi vẫn còn ấm của , còn sự dịu dàng, quấn quýt khó diễn tả thành lời.
Tĩnh Bảo chui đầu chăn, mãi đến khi gần nghẹt thở mới bật dậy: “A Man?”
A Man vội vã chạy : “Gia?”
“Bảo ca ngươi gọi đại tỷ về, chuyện gấp.”
“Vâng!”
“Lát nữa, khi ăn sáng, gọi cả và Nhị tỷ tới đây.”
“Vâng!”
A Man đang định bước , phía thấp giọng : “A Man, sẽ chuyện hồ đồ , các ngươi yên tâm !”
A Man run lên một cái, đầu chủ tử nhà .
Trong ánh sáng ban mai, Thất gia xõa tóc, nửa nửa dựa đầu giường, mặt là vẻ cô đơn khó tả.
Nhớ kẻ khách mời đêm qua, cảnh gia say mèm, A Man cuối cùng cũng rõ một điều: Tình cảm giữa gia và , chớm nở... sắp lụi tàn mất !
*
Trong thư phòng, mặt đông đủ.
Tĩnh Bảo thẳng vấn đề: “Gọi và hai tỷ tỷ đến đây, là để mấy chuyện. Việc đầu tiên là chuyện hôn nhân của con.”
Lục thị vội : “A Bảo, cũng định với con về việc . Mẹ và hai tỷ con bàn tính ...”
“Mẹ!” Tĩnh Bảo cắt lời: “Con quyết định đời , thành , sinh con.”
Lời dứt, khăn trong tay Lục thị rơi xuống đất, hai chị cũng đều hiện vẻ kinh hoảng.
Tin , thật sự quá chấn động!
“Giả là giả, thể thành thật. Dù cưới về khéo léo giỏi giang thế nào, cũng m.á.u mủ ruột rà.
Mẹ, các tỷ thể vì A Bảo mà chôn bí mật theo xuống mồ.
Còn liệu thể ?”
Tĩnh Bảo lắc đầu: “Ta sợ thua, dám đ.á.n.h cược!”
“A Bảo?”
“Đại tỷ, để hết !”
Tĩnh Bảo hít sâu, tiếp: “Một lời dối, cần đến một ngàn, mười ngàn lời dối khác để che đậy nó.
Lấy vợ thì sinh con. Đến lúc đó, lo lắng chuyện con cái cho A Bảo.
con cái ở ?”