Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 395: Cầu mà không được
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:59:17
Lượt xem: 201
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Năm Kiến Hưng thứ ba, đêm hai mươi tháng ba.
Đêm tĩnh lặng đến mức vạn vật đều lặng câm, ai trong lòng Tĩnh Bảo trải qua một trận long trời lở đất thế nào.
Khi nàng hồn , trời sáng.
A Man kéo Thất gia dậy khỏi giường; Nguyên Cát bưng chậu nước rửa mặt ; A Nghiễn thì đang dạy Cẩu Nhị Đản đ.á.n.h quyền ngoài viện...
Mọi vẫn bận rộn như thường lệ, Thất gia ngoài đôi mắt đỏ ngầu thì gì khác thường, đến bữa sáng còn trò chuyện đùa với mấy Lục gia.
Chỉ Thất gia , thứ còn như xưa.
Sáng nay đến Quốc Tử Giám bái yết miếu Khổng Tử, khắc tên lên bia, ghi danh tiến sĩ; buổi chiều còn đến Hàn Lâm viện báo danh.
Tĩnh Bảo bổ nhiệm biên tu Hàn Lâm viện, chính thất phẩm, từ lúc báo danh đến khi chính thức biên chế còn ba tháng. Nàng đang cân nhắc nên về phủ Lâm An một chuyến .
Lâm An?
Cũng đủ xa để tránh !
Quốc Tử Giám vẫn là Quốc Tử Giám ngày nào, nhưng thì đổi. Nhìn thấy các tân tiến sĩ trở về, các giám sinh vây xem.
“Nhìn kìa, đó là Tiền Trạng nguyên kìa!”
“Chậc chậc, trán rộng mặt đầy đặn, tai lớn mũi cao, quả nhiên là tướng Trạng nguyên.”
“Ôi ôi, thấy Tĩnh Thám hoa kìa, trời ơi, da Tĩnh Thám hoa trắng thật đấy, mắt thì long lanh như nước.”
“Hắn là tài tử Giang Nam, long lanh mới lạ!”
Tiền Tam Nhất và Tĩnh Bảo liếc , đồng thời hừ một tiếng.
Tiền Tam Nhất: Mắt mù ? Cái tên long lanh chỗ nào?
Tĩnh Bảo: Xì, tai to mũi lớn, tướng tham tiền thì !
Phía hai , Uông Tần Sinh ưỡn n.g.ự.c đắc ý: Bọn tiểu sư cũng mắt đấy, chuẩn phết!
Các tiến sĩ nối đuôi , thẳng tiến đến Miếu Khổng Tử.
Miếu Khổng Tử hôm nay sạch sẽ hẳn lên, Tế tửu Thẩm Trường Canh vì ngày mà cho quét dọn kỹ lưỡng từ lâu, ngay cả tượng Khổng Tử cũng lau chùi sáng bóng.
Vừa bước đại điện, ánh mắt đầu tiên của Tĩnh Bảo là tìm kiếm giữa đám học giả và bắt gặp Cố Trường Bình.
Hắn mặc áo dài xanh cũ, hai tay chắp lưng, vẻ điềm đạm kiêu nịnh, ánh mắt tĩnh lặng giao với nàng, khóe môi cong lên nhẹ.
Tĩnh Bảo cũng vô thức mỉm đáp .
Rồi hai đồng thời lặng lẽ dời mắt .
Trong lòng nàng, nên dù chỉ thể giả vờ như từng chuyện gì xảy , cũng trao một nụ dịu dàng.
Nghi lễ do Thẩm Trường Canh chủ trì.
Người tính tình nghiêm cẩn, việc cũng nghiêm cẩn.
Châm hương, thánh chỉ, cắm hương, khấu bái...
Sau loạt nghi lễ, thợ khắc bắt đầu khắc bia, Thẩm Trường Canh tên ai, họ sẽ khắc tên .
Đến lượt gọi tên Thám hoa lang, Cố Trường Bình ngẩng đầu, chẳng ngờ bắt gặp ánh của Tĩnh Bảo.
Lần , ánh mắt Tĩnh Bảo dừng lâu.
Nàng mắt Cố Trường Bình, trong lòng tức tối như nổ tung.
Lời đêm qua, từng chữ từng câu vẫn in hằn trong tâm trí, nàng còn thể thuộc lòng, nhưng ích gì?
Có cứu gì ?
Cố Trường Bình thông minh, chỉ về bản , hề nhắc đến nàng. Thật trong lòng nàng rõ, với phận hiện tại, nàng thể một phụ nữ.
Tình cảm "cầu mà " trong khoảnh khắc như mọc rễ, nảy mầm, điên cuồng lan rộng.
Tĩnh Bảo cụp mắt xuống, uể oải mắng thầm một câu tục: “Con nó đúng là ch.ó má!”
Lễ tế kết thúc, gần giữa trưa, các tiến sĩ cùng tụ họp ở trai đường dùng bữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-395-cau-ma-khong-duoc.html.]
Lần , bọn họ mấy bàn ăn quen thuộc mà chung bàn với các học giả.
Vì dạy hai đầu bảng, Cố Trường Bình xếp giữa Trạng nguyên và Thám hoa. Tĩnh Bảo thì chăm chú đôi tay chắp của , lặng im xuất thần.
Mãi đến khi món ăn bưng lên, nàng mới ngẩng đầu, đưa đũa sang tay , : “Tiên sinh, mời dùng!”
Cố Trường Bình nhận lấy, đầu ngón tay lướt nhẹ theo đũa, chạm tay Tĩnh Bảo.
Hắn lập tức rút tay, mà còn ấn nhẹ một cái, mới buông .
Không ai thấy.
Khoảnh khắc mật lén lút thuộc về riêng bọn họ.
Tĩnh Bảo cố gắng giữ thở bình thường, ngón tay cứng đờ xúc cơm.
Lúc , bỗng bật châm chọc: “Cố tiến sĩ phúc thật đấy, cách chức mà vẫn học trò nâng đỡ để phục chức. Chuyện đúng là đầu ở Quốc Tử Giám!”
Người là một vị tân tiến sĩ họ Vương, họ hàng xa của Vương Quốc công. Nhờ quan hệ đó mà nhét Quốc Tử Giám.
Trong lòng Tĩnh Bảo vốn đang bức bối, bèn chút khách khí đáp trả: “Câu lắm! Tiên sinh của đúng là phúc lớn thật, chỉ ba bọn giúp hãnh diện, mà còn Cao Trấn phủ Cẩm y vệ và Từ tiểu tướng quân cũng giúp hãnh diện!”
Tiền Tam Nhất tiếp lời: “Tiên sinh , hôm qua Tiểu tướng quân còn gửi thư đến, hỏi xem ai bắt nạt . Nếu thì ghi nhớ kỹ , đợi hồi kinh tính sổ!”
Uông Tần Sinh ưỡn n.g.ự.c : “Cao Trấn phủ cũng , bắt nạt tức là bắt nạt ! Chỉ mong Bồ Tát phù hộ cho đó m.ô.n.g còn sạch sẽ, nếu thì cứ chờ thủ đoạn của !”
Cả bàn im phăng phắc!
Tiếng kim rơi cũng thấy!
Tiến sĩ họ Vương chỉ là họ hàng xa nhà họ Vương, cuối cùng dám càn nữa, sắc mặt trắng bệch tím tái, dám thêm nửa câu.
Ông , ba khi Quốc Tử Giám lén bàn bạc .
Tiên sinh của họ từng cách chức phục chức, hiện tại chỉ là một tiến sĩ chức nhỏ, mà Quốc Tử Giám thì như một xã hội thu nhỏ, chắc chắn sẽ kẻ khinh theo thế lực.
Nếu ai khiêu khích thì quá, nhân cơ hội g.i.ế.c gà dọa khỉ.
Quả nhiên, kẻ tự đ.â.m đầu !
Đối diện, Thẩm Trường Canh giơ chân đá Cố Trường Bình: Lũ nhóc uổng công dạy dỗ, đứa nào đứa nấy đều bênh vực ngươi!
Cố Trường Bình gắp thức ăn cho Tiền Tam Nhất, đến Uông Tần Sinh, đến lượt Tĩnh Bảo thì gắp nguyên cái đùi gà trong bát canh cho nàng.
Sau đó, như một bậc trưởng bối hiền từ, vỗ vai nàng: “Ít thôi, ăn cơm cho đàng hoàng!”
Độ ấm trong lòng bàn tay xuyên qua lớp vải truyền tới, Tĩnh Bảo mới từ từ ngẩng đầu , giọng run: “Tiên sinh cũng nên ăn nhiều !”
Ăn xong, theo lý các tiến sĩ nên tự giải tán.
Cố Trường Bình chợt mở lời: “Các ngươi đến phòng uống tách hãy về ?”
“Muốn!”
Tĩnh Bảo nghẹn ngực, lòng thầm nhủ: Sau uống của , e là sẽ khó lắm!
“Khó cái gì, ngươi ít đến Cố phủ !” Tiền Tam Nhất trừng mắt.
“Ta mới là khó đây !” Uông Tần Sinh liếc Cố Trường Bình: “Xin ban !”
Ba vây quanh Cố Trường Bình rời , vì Tĩnh Bảo thấp nhất nên kẹp giữa, vai nàng chạm cánh tay trái của Cố Trường Bình.
Không ảo giác , nàng cảm thấy nhịp tim của vẻ nhanh hơn bình thường. Trong lòng nàng mừng thầm, thấy đau xót.
Thì lòng cũng đang dậy sóng như !
Cố Trường Bình nhường viện phía cho Thẩm Trường Canh, do mới chức nên vẫn viện riêng, bốn cùng đến viện của Thẩm Trường Canh.
Nghĩ mấy năm qua, bọn họ bao phạt quỳ ở đây, cả ba hẹn mà cùng .
Uông Tần Sinh chỉ xuống đất: “Chỗ là nơi thường quỳ nhất!”
Tiền Tam Nhất : “Bên cạnh ngươi là , hai đúng là như cặp quả cân rời . Tĩnh Thất, ngươi thường quỳ ở đây!”
“Ngồi xuống cả , chuyện !”
Cố Trường Bình vén áo, xuống ghế thái sư.