Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 391: Gan quá lớn
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:59:12
Lượt xem: 214
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bàn bạc mãi cũng cách nào, Tĩnh Bảo dứt khoát ở viện nhị tỷ dùng bữa sáng.
Ăn một nửa thì A Nghiễn bước báo: “Gia, bên Phó phủ truyền tin, sức khỏe của tam tiểu thư hôm nay so với hôm qua... khá hơn một chút.”
Tĩnh Bảo nhướng mày: “Phó Tứ mấy hôm nay ngủ ở ?”
A Nghiễn trả lời: “Tam cô gia liên tiếp hai ngày đều nghỉ ở thư phòng, hề phòng tam tiểu thư.”
“Coi như còn điều!” Tĩnh Bảo sang hỏi: “Nhị tỷ, hôm qua tỷ đến dò hỏi ý tam tỷ, tỷ ?”
Tĩnh Nhược Khê : “Một là nỡ rời Dao Dao, hai là nếu thật sự hòa ly, thì chẳng khác nào mất mặt đại phòng chúng , tỷ sợ ngoài chê.”
“Phía thì thôi khỏi . Còn tỷ phu thì ?” Tĩnh Bảo xoay đầu : “Dao Dao thể theo tam tỷ ? Trong phủ thừa sức nuôi một đứa nhỏ, còn thể chuẩn cho nó một phần hồi môn thật dày.”
Cao Chính Nam cầm khăn lau miệng: “Chỉ cần nhà họ Phó chịu buông tay, cho dù A Bảo ngươi quan đến nhất phẩm cũng vô ích.”
Tĩnh Nhược Khê thở dài: “Dao Dao bắt buộc ở nhà họ Phó, như tam mới thể hòa ly. Giờ chỉ thể trông chờ Phó Tứ hối cải, cả nhà sống yên qua ngày.”
“Chó bỏ thói ăn phân !” Tĩnh Bảo đặt đũa xuống, đổi giọng hỏi: “Nhị tỷ, nhị tỷ phu, hai định ở kinh thành bao lâu?”
Hai vợ chồng liếc , Cao Chính Nam trả lời: “Ta sẽ kiểm tra sản nghiệp ở kinh, đó về luôn.”
Tĩnh Bảo suy nghĩ một lát, : “Việc dạy vỡ lòng cho hai đứa nhỏ, chơi , chuyện tính kỹ . Nếu bạn của là Uông Tần Sinh điều về phủ Kim Lăng, thì để hai đứa bái . Tần Sinh là cực kỳ nhẫn nại.”
“Vậy thì quá !” Tĩnh Nhược Khê ánh mắt lộ rõ vui mừng, nhưng chợt nhớ đến chuyện gì đó: “Chỉ sợ vì chuyện của Tĩnh Nhược Mi mà...”
“Mẹ là lý lẽ.” Tĩnh Bảo lấy khăn chấm miệng: “Chuyện chỉ cần Tần Sinh đồng ý là , sẽ tự với . Đại Bảo và Nhị Bảo đều thông minh, thể để lỡ dở!”
Hai vợ chồng tiễn A Bảo về, Cao Chính Nam sang vợ, thở dài: “Đệ nhà nàng, nếu với ai, thì thật sự nghĩ cho đó điều. Còn nếu mắt ai, thì cũng thật sự chẳng thèm để tâm.”
Lần thứ hai quỳ trong Kim Loan điện, Tĩnh Bảo mới thực sự cảm nhận , từ nay về , nàng là một thành viên trong hàng ngũ văn võ bá quan của Đại Tần.
“Bình !”
Các tân tiến sĩ vội vàng dậy, ai nấy rũ mắt cúi đầu, ai dám ngẩng lên quá một cái.
“Ba vị tiến sĩ đỗ đầu ở ?”
Nhóm tiền tam giáp đầu gồm Tiền, Tĩnh, Đỗ vội bước khỏi hàng.
Hoàng đế Lý Tòng Hậu lướt mắt qua: “Vương Trung, trẫm trạng nguyên và Thám hoa đều xuất từ cùng một sư môn?”
“Hồi bẩm hoàng thượng, cả hai đều là môn sinh của Cố Trường Bình.”
Lý Tòng Hậu mỉm : “Một dạy hai rường cột quốc gia, chẳng trách bàn của trẫm là tấu chương xin mời xuất sơn. hai các ngươi xem, trẫm nên chuẩn nên bác?”
Hoàng đế , nhưng lọt tai Tiền Tam Nhất và Tĩnh Bảo giống như tiếng trống gõ bên tai. Hôm qua hai họ thống nhất, đề cập, bàn đến chuyện Cố Trường Bình phục chức.
Hai liếc trong im lặng.
Tiền Tam Nhất vội : “Thần dám bàn luận việc triều chính!”
Tĩnh Bảo vội bổ sung: “Thần chỉ học vấn của thật sự giỏi!”
Lý Tòng Hậu biểu lộ gì, bầu khí trong điện phút chốc trở nên vi diệu.
Một vài tân tiến sĩ to gan hiểu chuyện, còn dám liếc long tọa.
Chỉ thấy Lý Tòng Hậu tỏ vẻ bình thản lấy một bản tấu chương, lắc lắc: “Vài ngày , Vương Quốc Công dâng tấu cho trẫm, thế lực các phiên vương quá mạnh, cần cắt giảm. Việc , ba vị đầu kỳ thi năm nay nghĩ thế nào?”
Nghe đến đây, Tĩnh Bảo lập tức hiểu , cung chỉ là để tạ ơn, mà là để mượn miệng các tân khoa, thúc đẩy kế hoạch cắt phiên.
“Trạng nguyên !”
Tiền Tam Nhất môi giật giật, trong lòng c.h.ử.i thầm: Cha nó, thi trạng nguyên gì cho khổ , chẳng khác nào tự đưa lên lửa nướng!
“Hồi bẩm hoàng thượng!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-391-gan-qua-lon.html.]
Hắn c.ắ.n răng : “Các phiên vương đúng là thế lực lớn mạnh, thể xét đến việc giảm bớt quân phí và chi tiêu tài chính.”
“Bảng nhãn thì ?”
Đỗ Tề Cương run rẩy trả lời: “Hoàng thượng là minh quân, là thiên tử của thiên hạ, việc xin cứ theo ý quyết định!”
Sắc mặt Lý Tòng Hậu sầm xuống.
Thiên hạ của trẫm mà trẫm thể tự quyết thì còn cần mượn miệng bọn ngươi gì?
Tĩnh Bảo lén sắc mặt hoàng đế, tim đập như trống trận.
Khuyên hoàng đế cắt phiên thì khác nào phản bội , mà thiết với Hạo Vương.
Hùa theo Đỗ Tề Cương chơi nước đôi thì chắc chắn sẽ hoàng đế nổi giận.
Khuyên hoàng đế đừng cắt phiên, thì con đường quan cũng chấm dứt.
Nên chọn thế nào?
“Thám hoa, ngươi ý kiến gì?”
Tĩnh Bảo vững, mồ hôi lạnh túa như tắm. Dưới ánh mắt của , nàng nghiến răng : “Thần từ đến nay chỉ chuyên tâm học hành, tham dự triều chính. năm từng cùng qua quyển Tục Tư Trị Thông Giám Trường Biên của Lý Đào, trong đó câu thế :
'Thiên hạ là một nhà, bên giường thể để khác ngáy ngủ?'”
Lời dứt, điện im phăng phắc. Không chỉ các tiến sĩ trợn mắt, mà ngay cả mấy vị đại thần bên cũng như thấy ma giữa ban ngày.
Vị Thám hoa , gan đúng là to trời!
“Thần lỡ lời, xin chịu tội c.h.ế.t!”
Tĩnh Bảo lập tức quỳ rạp xuống, nàng nghĩ chắc sai, hoàng đế quyết tâm, còn ...
Đây là ván cờ quyết định vận mệnh thiên hạ, đối đầu là hoàng đế và Hạo Vương. Hoàng đế tay , Hạo Vương cũng thể xuất chiêu.
Tiên sinh... chắc sẽ trách nàng chứ?
Giữa sự im lặng căng thẳng , Lý Tòng Hậu từ tốn mở lời: “Ngươi tên gì?”
Tĩnh Bảo vội trả lời: “Thần họ Tĩnh, tên Bảo, tự Văn Nhược, phủ Lâm An, thứ bảy trong nhà.”
Lý Tòng Hậu nhạt: “Ngươi nên gọi là Tĩnh Văn Nhược, nên gọi là Tĩnh Gan To!”
Tĩnh Bảo sợ đến mức dám động đậy: “Thần, tội đáng muôn c.h.ế.t!”
Lý Tòng Hậu nàng thật sâu, bảo lên, mà sang Vương Trung : “Dù Tĩnh Văn Nhược lời lẽ ngông cuồng, nhưng rõ là học rộng hiểu sâu, thể dạy học trò như , công lao của Cố nhỏ.”
Vương Trung vội xòa: “Hoàng thượng, đống tấu chương bàn đó, đều là xin Cố Trường Bình phục chức đấy ạ!”
*
“Tĩnh Thất, ngươi... nó...” Tiền Tam Nhất tay run run túm lấy cổ áo Tĩnh Bảo: “Làm suýt tè quần ! Nếu chuyện thật, xem ngươi ăn với thế nào?!”
“Chẳng ư? Tiên sinh còn phục chức trở Quốc Tử Giám dạy học mà.” Uông Tần Sinh chen lời.
“Ngươi thì lúc nào cũng chiều thôi!” Tiền Tam Nhất nghiến răng: “Lần là vận may, thì ?”
Tĩnh Bảo gạt tay : “Lần vẫn may!”
“Ngươi...” Tiền Tam Nhất tức đến suýt xỉu, đang định mắng thêm thì một tiểu thái giám vội vã chạy đến: “Ba vị tiến sĩ dừng bước, Tô nương nương gặp ba vị!”
Ba đều kinh hồn bạt vía. Nội phi mà tự ý gặp thần tử bên ngoài, đây là... tội c.h.é.m đầu!
“Ba vị yên tâm, Tô nương nương thánh ân cho phép.”