Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 390: Không thể giam cầm

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:59:11
Lượt xem: 201

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ánh mắt Cố Trường Bình chẳng khác nào một kẻ ngốc, mở miệng : “Vinh hoa phú quý của nhà họ Vương... cũng đến lúc kết thúc .”

Ôn Lư Dụ thì trong lòng run động, như lờ mờ đoán điều gì: “Ngươi định thế nào?”

Cố Trường Bình: “Mượn d.a.o g.i.ế.c .”

Ôn Lư Dụ: “Dao của ai?”

Cố Trường Bình: “Dao của Ninh Vương.”

Ôn Lư Dụ lấy ngón tay cái gõ ngón giữa, vang lên một tiếng cắc: “Ngươi định g.i.ế.c thế nào?”

“Nhà họ Vương đề xuất việc cắt giảm phiên vương, cuộc đối đầu giữa ngoại thích và hoàng tộc Đại Tần như lửa bén rơm, thể lùi bước. Nhà họ Vương còn đường lui, Ninh Vương càng .”

Cố Trường Bình mỉm : “Hoàng đế mượn tay nhà họ Vương để kéo Ninh Vương xuống, mở đường cho kế hoạch cắt giảm ; còn Ninh Vương vì tự bảo , ắt trừ khử nhà họ Vương , cho hoàng đế thấy mặt mũi một !”

Thẩm Trường Canh chen : “Vậy tức là... đây là một cuộc chiến một mất một còn?”

Cố Trường Bình Thẩm Trường Canh: “Ngươi ai c.h.ế.t?”

Thẩm Trường Canh nghẹn lời: “Ninh Vương , như các phiên vương còn mới lý do khởi binh!”

Cố Trường Bình lắc đầu: “Không đúng. Phải là nhà họ Vương c.h.ế.t!”

“Tại ?”

“Chỉ như , hoàng đế mới nhận thế lực của các phiên vương thật sự quá lớn, cắt ; binh mã quá nhiều, thu ; dã tâm quá rõ, g.i.ế.c !”

Cố Trường Bình rót đầy chén rượu của Thẩm Trường Canh, đưa qua: “Ngày mai ngươi rảnh thì đến phủ Ninh Vương một chuyến, với ông : Họ Cố nay chỉ còn một Cố Trường Bình, sống thêm hai năm nữa, sợ là phụ lòng hậu đãi của Vương gia .”

Ôn Lư Dụ ở bên cau mày: “Chừng đó lời... vẻ đủ sức nặng.”

“Vậy thêm chuyện quận chúa chọc ghẹo, sỉ nhục... thì đủ ?”

Cố Trường Bình thẳng Ôn Lư Dụ: “Nếu vẫn đủ... thì mấy động thái kế tiếp của hoàng đế sẽ giúp chúng phần thiếu. Các ngươi cứ uống , về nghỉ .”

“Tử Hoài!” Ôn Lư Dụ vội kéo tay : “Cung giương, thể thu tên ... Ngươi thực sự định khơi lúc ở Đại Tần ...”

“Ôn Lư Dụ. Ngươi tin ? Giang sơn , nếu rơi tay tân đế, chống đỡ nổi quá năm năm, tất sẽ đổi họ vua, biến thành họ Vương!”

Cố Trường Bình lạnh giọng, xoay bước khỏi thư phòng.

Trong phòng, những còn , mặt mày ngơ ngác.

Thẩm Trường Canh mặt mếu như đưa đám: “Cuối cùng vẫn moi trong lòng là ai!”

Ôn Lư Dụ mỉm : “Hắn chẳng đấy , trong lòng là ngươi!”

“Cút...”

*

Trong phòng tối đốt đèn, Cố Trường Bình cứ thế giữa bóng đêm, bất động.

Trên đời hai loại nữ nhân.

Một loại như Tô Uyển Nhi, ngay từ đầu phô bày ưu điểm, khiến mê mẩn điên cuồng.

Một loại khác như Tĩnh Tiểu Thất, cái gì cũng cất giấu, thu , từng chút từng chút một hé lộ vẻ của .

Loại khiến đàn ông lao đầu lửa;

Loại nước chảy đá mòn.

Cố Trường Bình nghĩ bụng, dù mối nhân duyên kiếp khi nàng thu nhặt xác , thì kiếp , tảng đá sắt đá như cũng sẽ nàng ủ ấm.

Quá thông minh.

Quá gan .

cũng chính vì mà phá vỡ bộ kế hoạch ban đầu của .

Vốn dĩ, định khi chuyện của Thập Nhị Lang sáng tỏ, sẽ chỉ âm thầm ở bên nàng, bảo vệ nàng.

Không vì chắc chắn nàng sẽ thuộc về , mà vì phận nàng, thể thê tử của ai.

Nếu Thập Nhị Lang bại trận, nàng sẽ liên lụy bởi .

Nếu Thập Nhị Lang đăng cơ, sẽ trả nàng một giấc mơ nữ nhi, hồng trang mười dặm đón về chính thất.

giờ thì ?

Hắn gì?

Thổ lộ tâm ý, giam nàng bên cạnh, cùng rơi vực thẳm đáy?

Hay đẩy nàng , giữ cho nàng và Tĩnh gia một con đường lui?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-390-khong-the-giam-cam.html.]

Trong bóng tối, mắt Cố Trường Bình đen như mực, lóe sáng như lửa. Một hồi lâu, thở dài thành tiếng: “Tĩnh Tiểu Thất ... , nàng thật sự đẩy đến đường cùng !”

*

“Là tự đẩy đến đường cùng!”

Tĩnh Bảo vùi đầu lòng bàn tay.

Dao nàng giao . Hắn chọn g.i.ế.c nàng, cũng chọn cứu nàng, mà là bỏ chạy!

Tại bỏ chạy?!

Trong lòng Tĩnh Bảo dâng lên một ngọn lửa sốt ruột thiêu đốt.

“Gia?”

Tĩnh Bảo ngẩng đầu, thấy A Nghiễn đẩy cửa bước : “Chuyện gì?”

A Nghiễn đặt lọ sứ xuống: “Đây là t.h.u.ố.c tiêu bầm giảm đau, gia bôi một ít , mai còn cung!”

“Phía biểu thiếu gia, gửi tin ?”

“Hồi bẩm gia, khi nhận tin từ Tầm Hương Các, cho chuyển lời đến biểu thiếu gia. Thiếu gia mệt mỏi hai ngày nay, sẽ đến tìm gia .”

“Ta , ngươi lui xuống nghỉ .”

A Nghiễn nhúc nhích, ánh mắt ngập ngừng.

Tĩnh Bảo hỏi gì, bèn bình thản trả lời: “Không g.i.ế.c , là sai, khiến tức giận.”

“Gia thích Cố ?” A Nghiễn chằm chằm vết bầm cổ gia, quyết tâm hỏi cho rõ ràng.

Tim Tĩnh Bảo thắt .

Cũng thôi, A Nghiễn gần như luôn ở bên nàng, tâm sự giấu ?

Nàng gật đầu.

A Nghiễn ngờ Thất gia hề che giấu, trong lòng suy nghĩ xoay vài vòng, : “Ta là hạ nhân, phân biệt đúng sai trái. Người mà gia thích nhất định là . Ta chỉ mong gia thể như xưa, vui vẻ vô tư, đừng lúc nào cũng cau mày ủ rũ!”

Tĩnh Bảo ngẩng lên , như thể đang một xa lạ.

“Chủ tử vui vẻ, hạ nhân mới sống yên !” A Nghiễn vứt một câu, chạy trối c.h.ế.t.

“Chạy nhanh thật!”

Tĩnh Bảo bật khổ lắc đầu: “Với cả, thật sự suốt ngày cau mày thế ? Có đến mức đó chứ?”

Có lẽ vì trong lòng buông bỏ một khối đá lớn, Tĩnh Bảo ngủ một giấc thật ngon, mộng mị gì cả.

Sáng hôm , trời còn sáng, nàng đến viện của nhị tỷ.

Để che vết bầm nơi cổ, nàng cố tình mặc một chiếc áo cổ cao.

Tĩnh Nhược Khê mới dậy, thấy đến sớm như , bèn đoán việc liên quan đến Đỗ Ngọc Mai hẳn là tiến triển.

Hàn huyên vài câu, nàng lập tức đuổi Cao Chính Nam và đám nha ngoài, hạ giọng hỏi: “Đã tìm ?”

“Không giấu nhị tỷ .”

Tĩnh Bảo kể rõ chuyện tìm thế nào, vì nàng lên kinh, và kế hoạch sắp tới.

“Nhị tỷ, khi nàng , do dự.”

Tĩnh Nhược Khê thu vẻ ngạc nhiên mặt : “Ta mơ cũng ngờ Đỗ Ngọc Mai tâm tính như , đúng là xem thường nàng . để nàng bên cạnh ... việc e là .”

“Là vì phận nàng ?”

“Nhánh của Nhị thúc chỉ phái bên ngoài, tuyệt hậu, sẽ ngày gặp . Lúc đó e là giấu , đây là cái khó thứ nhất. Cái khó thứ hai là từ nhỏ cải trang nam tử, còn nàng là nửa đường xuất gia, Tầm Hương Các bại lộ chắc chắn là vì cải trang giống, sẽ liên lụy đến !”

Tĩnh Nhược Khê lắc đầu: “Theo thấy, nhất vẫn là về phủ Kim Lăng, sống ẩn cư.”

Tĩnh Bảo lời đó từng câu đều đúng, nhưng vẫn : “Nhị tỷ, nàng ... còn trẻ.”

“A Bảo, sẽ đồng ý !”

“Chưa thử đồng ý?”

“Muội...”

Tĩnh Nhược Khê chặn họng, mặt đổi mấy sắc thái.

“Nhị tỷ, đừng giận mà, chúng cùng nghĩ cách, xem thể giúp nàng một tay .”

Tĩnh Bảo nhẹ giọng thở dài: “Cái nhà thể nhốt nàng ba năm, năm năm... nhưng chẳng lẽ nhốt nàng cả đời?”

Không đợi Tĩnh Nhược Khê lên tiếng, nàng thêm một câu: “Nhị tỷ, nhốt nổi !”

 

Loading...