Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 39: Bị phạt đứng

Cập nhật lúc: 2025-11-10 01:10:03
Lượt xem: 259

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cố Trường Bình đặt tách xuống bàn, lạnh nhạt hỏi: “Lý do?”

“Ngươi tự xem !”

Kỳ Hoài Cẩn rút một xấp bài thi , đập mạnh lên bàn.

Cố Trường Bình chẳng buồn liếc mắt một cái, hờ hững : “Thi mùa xuân, mùa thu thi Cửu chương toán thuật ?”

Kỳ Hoài Cẩn: “…”

Cố Trường Bình: “Toán thuật của ngươi cả triều ai sánh kịp, nhưng Hộ Bộ nhận ngươi ?”

Kỳ Hoài Cẩn: “…”

Cố Trường Bình hỏi: “Chức Giám sát chính của Khâm Thiên Giám béo bở , rơi đầu ngươi ?”

Kỳ Hoài Cẩn: “…”

Xưa nay y ưa mấy bài văn lộng lẫy , nếu nhờ trí nhớ siêu phàm mà vớt hạng nhị đẳng trong kỳ thi mùa xuân, xếp tận ngoài hạng 150, thì đến cửa Khâm Thiên Giám cũng chẳng bước nổi.

Tuy Hộ bộ đúng là cần tài như y, nhưng chốn quan trường cứ bản lĩnh là trọng dụng. Hộ bộ vốn sổ sách rối rắm, càng kiêng những kẻ giỏi tính toán như y.

Kỳ Hoài Cẩn bực đến nỗi râu dựng cả lên, xoay định bỏ .

Chân bước qua bậu cửa, y quên ngoái đầu hét với Cố Trường Bình: “Họ Cố , liệu hồn mà giữ chặt tiền bạc trong tay, coi chừng quản sự giả sổ sách lừa ngươi, mấy tiểu thương cân thiếu bán thiếu.”

Cố Trường Bình chọc tức đến mức thái dương giật giật đau.

Bên cạnh, Tề Lâm lầm bầm: “Thẩm thì khen ngài văn chương , Kỳ bảo ngài toán thuật giỏi, nhưng thấy Thất gia nhà họ Tĩnh ngoài cái mặt thì chẳng gì hơn cả!”

“Chẳng gì hơn ư?”

Cố Trường Bình liếc Tề Lâm một cái, tay chắp lưng bước khỏi nội đường.

Trong sân, cây cối xanh , mấy cành trúc non mảnh mai đung đưa trong gió.

Hắn từng thấy loại trúc còn cứng cỏi hơn thế, trong sân lầu Ngoại Lâu. Lầu Ngoại Lâu là tửu lâu do Tĩnh Bảo và các tỷ tỷ mở, món ăn thanh đạm, bày biện tinh tế.

Nàng là chưởng quầy, kiêm quản lý sổ sách, cần gảy bàn tính, chỉ cần liếc mắt qua đơn của từng bàn, đúng tổng giá, ai nhanh bằng.

Lần đầu gặp nàng là khi đến lầu Ngoại Lâu mời khách dùng tiệc. Người còn xuống kiệu, kẻ cãi cọ vì tiền bàn ăn.

Vị khách ăn sạch một bàn đầy, định quỵt nợ, mượn cớ tửu lâu tính sai giá.

Tĩnh Bảo từ trong sảnh bước , mặc trường sam gấm đen thêu hoa tròn, dáng vẻ thư sinh.

Nàng đến bàn, chỉ từng món, từng giá, tổng cộng hai mươi hai món, đó tổng tiền, chính xác sai một xu.

đó vẫn điểm xuất sắc nhất.

Đỉnh cao là nàng đến mặt khách, mỉm dịu dàng: “Khách quan, dám đ.á.n.h cược với ?”

“Cược gì?”

“Nếu tính sai, chỉ lầu Ngoại Lâu ở kinh thành, mà cả chi nhánh ở Lâm An, Kim Lăng, Thái Nguyên, Khai Phong, Trấn Định, Hà Nam, tất cả đều tặng cho ngài. Còn nếu sai, ngài đem vợ, con cái, , nhà cửa, ruộng vườn cho , dám ?”

Ai mà dám!

Khách dọa đến nỗi ném bạc bỏ chạy.

Tĩnh Bảo lật bạc lên xem, ngẩng cằm, mặt mang ba phần lạnh lùng, ba phần châm biếm, bốn phần hờ hững, thản nhiên trợn mắt.

Vẻ mặt như thể cả thiên hạ chẳng ai lọt mắt xanh của nàng.

“Cố đại nhân, thư của ngài.”

Cố Trường Bình hồn, nhận lấy lá thư từ tay tiểu đồng. Phong thư dán bằng hồ gạo, đề tên gửi, chỉ thoảng hương lạnh nhè nhẹ.

Trong thoáng chốc, sắc mặt chút ngơ ngẩn.

Tiểu đồng lấy lạ, bèn nhắc: “Gia, mở xem thử?”

“Xem gì mà xem, cút ngoài!”

Tề Lâm xông tới, đá thẳng m.ô.n.g tiểu đồng một cú.

Cố Trường Bình giật , lá thư suýt bay khỏi tay.

Tình cảnh , giống hệt như kiếp .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-39-bi-phat-dung.html.]

Đời , cũng giơ chân đá Tề Lâm, quát: “Ai cho ngươi hỗn láo như thế?”

“Gia, tiểu nhân dù sai cũng hỗn!”

Tề Lâm quỳ đất, nghiến răng : “Người chuyện đại sự hôn nhân là do cha định đoạt, mai mối dẫn dắt. Nếu rõ ràng như lời Tô đại nhân, thì Tô tiểu thư nên thư cho ngài nữa. Một là tổn hại danh tiết khuê phòng, hai là gây thêm địch ý cho ngài.”

Những lời chạm đúng chỗ đau của Cố Trường Bình. Trong hai ngày liền, cho Tề Lâm gần hầu hạ.

Cố Trường Bình hít sâu một , ánh mắt dịu Tề Lâm: “Đừng trút giận lên tiểu đồng nữa, chuyện chừng mực.”

“Gia chừng mực gì, chẳng vẫn Tô tiểu thư nắm thóp đấy !”

“Ngươi tưởng ngu ? Một hai rõ, bốn năm còn hiểu ?”

“Gia?” Tề Lâm sững .

“Cứ yên tâm , gia nhà ngươi ngốc đến thế .”

Cố Trường Bình dịu dàng : “Lần cuối cùng gặp nàng. Từ nay về nước sông phạm nước giếng, dính líu gì nữa.”

Tề Lâm như điểm huyệt, ngẩn hồi lâu mới “á” lên một tiếng, nước mắt văng tung tóe.

Gia ơi, cuối cùng ngài cũng hiểu !

Cố Trường Bình vỗ vai : “Cho ngoài dò hỏi, xem ở phố Nhai Thạch tửu lâu nào tên là Lầu Ngoại Lâu sắp khai trương ?”

“Tiểu nhân lập tức sai !”

Tề Lâm lau nước mắt, vội vàng , khéo đón đầu Cố Trường Bình cửa Chính Nghĩa Đường.

“Gia, ở phố Nhai Thạch đúng là một tửu lâu đang sửa sang, biển hiệu treo lên, nhưng hình như tên Lầu Ngoại Lâu.”

Cố Trường Bình trầm ngâm chốc lát, khóe môi cong lên: “Quả nhiên là chịu yên!”

Tề Lâm lập tức hóa đá, nét mặt vặn vẹo.

Nàng là ai? Nam? Hay Nữ? Sao Gia bảo là chịu yên?

Tĩnh Bảo rời khỏi chỗ Kỳ Hoài Cẩn, về phòng, mà trực tiếp đến Chính Nghĩa Đường luyện chữ. Tối còn ôn bài, nàng đành tận dụng luôn cả giờ nghỉ trưa.

Khi Cố Trường Bình bước , nàng xong chữ cuối cùng, cánh tay mỏi rụng.

Chuông điểm giờ, buổi học bắt đầu. Cố Trường Bình giảng phần mở đầu nhất của bài văn hôm qua.

Ban đầu Tĩnh Bảo còn xoa tay, dần dần thì động đậy nữa, mắt dán chặt bóng dáng đang giảng bàn.

Quả hổ danh trúng tam nguyên, giảng thật sự .

Cố Trường Bình ngẩng đầu, thấy học trò cả phòng ngủ gà ngủ gật, chỉ góc phòng nơi Cao công tử và Tĩnh Bảo là chăm chú chằm chằm về phía .

Trong lòng chợt lạnh, vung thước, gõ lên bàn: “Cao sinh, Tĩnh sinh!”

Tĩnh Bảo giật bật dậy, đầu thì thấy Cao công tử vẫn lười biếng đó, tay chống cằm.

“Tiên sinh gì chỉ dạy ạ?”

Cố Trường Bình: “Hai đường học!”

Phạt ?!

Nàng mắc gì chứ?

Tĩnh Bảo lấy dũng khí định hỏi, đột nhiên Cao Triều dậy, cong môi hỏi: “Tiên sinh, ngài thử lý do xem nào.”

“Ta phạt ngươi, cần lý do ?” sắc mặt Cố Trường Bình đổi.

Cả lớp đồng loạt dồn mắt về phía Cao Triều.

Đây là thứ hai Cố Tế tửu nhắm Cao công tử. Hôm qua còn lý do hợp tình hợp lý, hôm nay chẳng lý do gì, rõ ràng là cố tình gây chuyện, Cao công tử chắc chắn thể nhịn thêm nữa.

“Không cần!”

Cao Triều đẩy mạnh Tĩnh Bảo qua một bên, vung tay áo, thong thả bước .

Cả lớp: “…”

Tĩnh Bảo loạng choạng: “…”

Họ Cao , đẩy ?!

 

Loading...