Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 389: Luôn luôn theo hắn
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:59:10
Lượt xem: 207
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hơi thở Cố Trường Bình rõ ràng khựng . Gương mặt vốn tuấn tú nay vặn vẹo, dữ tợn đến mức gần như biến dạng. Lực nơi tay mạnh thêm ba phần, khiến Tĩnh Bảo lập tức cảm thấy nghẹt thở.
Thế nhưng Tĩnh Bảo sảng khoái đến mức phá lên ba tiếng.
Người gọi là "" là vì , , giận, đau, nhưng tất cả những cảm xúc đó Cố Trường Bình .
Hắn giống như một pho tượng Phật, cao cao tại thượng, cúi đầu xuống thế gian, xung quanh mãi mãi là từ bi, là lạnh lùng, mang một chút nhiệt độ. Dù "lửa bén lông mày", cũng chỉ sẽ nhàn nhã phủi nhẹ tay áo.
Và cuối cùng, nàng cũng thấy nét mặt Cố Trường Bình... vỡ vụn.
Rất...
Khó coi!
...
Có chút con !
“Người hỏi cách kiếm tiền nhanh nhất, là mở ngân trang.”
Tĩnh Bảo cố gắng hít thở, từng lời: “Chỉ trong ba tháng ngắn ngủi, Ôn đại ca mở hai ngân trang ở Kinh thành và Dương Châu. Nếu đoán lầm, Kim Lăng, Lâm An, Tô Châu cũng đang bố trí. Muốn tạo phản, điều then chốt nhất là binh mã, lương thảo, mà những thứ đó đều cần tiền!”
“Tĩnh Bảo!” Gương mặt Cố Trường Bình u ám đến cực điểm, cúi sát , như thể đang thì thầm: “Có những lời thể . Dù giữa và ngươi bao nhiêu tình cảm thầy trò, dù bao cứu mạng ngươi.”
“Cố... Trường... Bình!”
Tĩnh Bảo cảm thấy chỉ cần tay siết thêm ba phần nữa, cổ nàng sẽ bẻ gãy.
“Người mà giúp tạo phản... là Hạo Vương Điện hạ.”
Lời dứt, như sấm sét nổ vang bên tai, sát khí trong mắt Cố Trường Bình lập tức trào dâng, tiếng xương cốt lách cách rung lên.
“Ta thương, sắp xếp dưỡng thương ở trang viên nước nóng. Lý Nương nương rõ ràng là nữ, nhưng vẫn giúp che giấu, đó là vì cầu xin.”
Mặt Tĩnh Bảo đỏ bừng vì thiếu oxy, từng chữ từng câu như khắc từ tim: “Người và Hạo Vương từng là đồng môn. Bề ngoài vì Tô quý phi mà trở mặt. Hạo Vương thực lực, dã tâm, chỉ cách ngôi vị một bước. Dù tranh, Hoàng thượng tất sẽ đ.á.n.h thế lực chư vương, ép đến đường cùng. Còn ...”
Ánh nến đột nhiên lay động, Cố Trường Bình rũ mắt xuống, phát hiện tay đang run.
“Còn , thể là vì báo thù cho nhà họ Cố, hoặc chỉ vì sống sót, đơn giản là Hạo Vương lên ngôi... Dù lý do là gì, đều quan trọng! Quan trọng là...”
Tĩnh Bảo thẳng mắt , nước mắt rơi lã chã: “Quan trọng là dù lật cả bầu trời ... vẫn nguyện theo , luôn luôn nguyện theo !”
Bàn tay siết cổ đột nhiên buông lỏng, thể Tĩnh Bảo mềm nhũn, ho sặc sụa như rút cả ruột gan.
Cố Trường Bình cố gắng dằn tay , nhưng cách nào ngăn sự run rẩy trong từng khớp ngón tay.
*
Trong ngục tối âm u ẩm ướt, cửa sắt két một tiếng mở .
Tô Uyển Nhi yểu điệu bước , từ xuống , trong mắt đầy khinh bỉ và chế giễu.
Cố Trường Bình giãy giụa dữ dội, tiếng xích sắt leng keng chát chúa vang lên.
Ai bằng ánh mắt như cũng , nhưng riêng nàng thì thể, rơi bước đường , là vì nàng !
Tô Uyển Nhi xổm xuống, nhạt: “Vì... ...”
Không lấy sức lực từ , dù t.h.u.ố.c câm, vẫn thể rống lên ba chữ .
Tại phản bội ?
“Vì ... xưa nay từng để ý đến ngươi!” Tô Uyển Nhi khanh khách: “Lúc ngày ngày chạy thư phòng của ngươi, chỉ là để một cái. Chỉ ... mới là theo suốt cả đời !”
Cố Trường Bình như sét đánh.
Trong thư phòng của , ngoài bản còn hai : Thập Nhị Lang và Tô Bỉnh Văn.
Chính và Thập Nhị Lang đều nàng xem như quân cờ, thì...
Điên !
Nữ nhân ... chắc chắn là điên !
“Cố Trường Bình!”
Móng tay nhọn hoắt của Tô Uyển Nhi như rắn độc rạch một đường lên mặt .
“Phụ nữ là loài sinh vật kỳ lạ, trong lòng một , thì thể chứa thêm ai khác. Ta nguyện vì đó bất cứ chuyện gì, dù là c.h.ế.t, ngươi xem... ngu ?”
Ngu ?
Tĩnh Tiểu Thất, ngươi ngu ?
Trong phòng tĩnh lặng như c.h.ế.t, ở nổi thêm một khắc nữa.
Cố Trường Bình vững nổi, chỉ còn cách chạy trối c.h.ế.t.
Tĩnh Bảo bóng lưng , ho rũ rượi, lớn: “Thất gia, ngài đúng là một cú quá !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-389-luon-luon-theo-han.html.]
“Gia?”
A Nghiễn xông , Tĩnh Bảo ánh mắt long lanh : “Mau... đỡ dậy, mềm cả chân .”
A Nghiễn vội đỡ lấy, mắt đảo qua cổ của Thất gia, sợ đến suýt nhảy dựng.
“Gia ơi, cổ ngài...”
“Suỵt! Về nhà hẵng .”
“Rầm!”
Cửa đá văng, Cố Trường Bình xách hai vò rượu lớn bước .
Ôn Lư Dụ giật b.ắ.n : “Mẹ kiếp, định chuốc c.h.ế.t ai ?”
Thẩm Trường Canh ngáp một cái: “Không lẽ định thật sự liên hôn với vương phủ, nên mở tiệc độc ?”
“Ít , uống ?”
Mặt Cố Trường Bình lạnh như tiền.
“Uống! Tất nhiên uống!”
Ôn Lư Dụ bước tới định lấy chén thì thấy Cố Trường Bình quát ngoài: “Tề Lâm, lấy bát đây!”
Dùng bát!?
Ôn Lư Dụ liếc mắt trao đổi với Thẩm Trường Canh.
“Cái tên ?”
“Không , đả kích gì ?”
“Có ai đả kích chứ, cái mặt như hòm gỗ ngàn năm đổi mà!”
“Hay là vì cái đàn ông ngươi đó?”
Ôn Lư Dụ âm thầm trợn trắng mắt: Nam nhân gì? Ta chỉ nữ nhân thôi mà!
“Làm ? Hai các ngươi định giao phối bằng ánh mắt ?”
Ánh mắt!?
Giao phối!?
Thẩm Trường Canh toát mồ hôi lạnh: “Không ! Không ! Ta chỉ đang tính xem tửu lượng của thế nào thôi. Ôn Lư Dụ, ngươi thì ?”
Ôn Lư Dụ: “Ta tính uống say cùng Tử Hoài một trận!”
Thẩm Trường Canh suýt phát điên, tên bạn khốn kiếp bán trong thời khắc quan trọng, vẫn sét đánh?
“Uống uống !”
Thấy Tề Lâm bày sẵn bát đũa, Ôn Lư Dụ kéo Cố Trường Bình xuống: “Nào, ly đầu tiên chúc mừng ngươi dạy năm tử giỏi giang!”
“ đúng đúng! Cạn ly!” “Thẩm Trường Canh phụ họa.
“Ta với uống , ngươi chen gì?”
Ôn Lư Dụ đá Thẩm Trường Canh một cú bàn, hiểu cách ép uống rượu ? Phải từng bước một chứ!
Thẩm Trường Canh mới ngượng nghịu: “Ây da, đói bụng quá, ăn cái gì lót , hai cứ uống !”
Vài bát rượu trôi qua, sắc mặt Cố Trường Bình càng uống càng trắng bệch, mà vẫn hé miệng một lời.
Ôn Lư Dụ ợ một cái, rốt cuộc nhịn nổi: “Vừa xảy chuyện gì ?”
“Đi thế?” “Thẩm Trường Canh vội hỏi...
“Chẳng lẽ là trong lòng của ngươi gọi?”
Thôi xong !
Không hỏi câu dẫn dắt!
Ôn Lư Dụ chỉ thở dài.
Quả nhiên, Cố Trường Bình hỏi ngược : “Người trong lòng là ai?”
Thẩm Trường Canh: “...”
Thẩm Trường Canh: “Ê... chính ngươi là trong lòng ?”
“Ta ngươi trong lòng đó!”
“Họ Cố ! Ta đoạn tụ!”
Thẩm Trường Canh ôm chặt lấy , như một quả phụ thề tái giá: “Cả đời ngươi cũng đừng mơ!”