Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 387: Tính kế tiên sinh
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:59:08
Lượt xem: 217
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hai năm rưỡi... thể khiến một nữ nhân lột xác ?
Câu trả lời là: Có!
Ngay cái đầu tiên khi đến gần, Tĩnh Bảo nhận , Đỗ Ngọc Mai đổi. Không còn rụt rè, lo sợ như , mà điềm tĩnh, trọng như chính bộ áo quần nàng hiện giờ.
Cũng chẳng trách nàng thể thoát khỏi tai mắt của Nhị tỷ.
“Ngươi đến kinh thành gì?” Tĩnh Bảo hỏi.
Đỗ Ngọc Mai Tĩnh Bảo, mắt rưng rưng: “Muốn tận mắt thấy ân nhân cưỡi ngựa oai phong hiển hách.”
Tĩnh Bảo nhíu mày: “Thấy , còn chịu về?”
Đỗ Ngọc Mai cúi đầu, tránh ánh mắt của Tĩnh Bảo: “Không về... ở bên cạnh Thất gia.”
Tĩnh Bảo nâng mi mắt: “Ngươi ở bên gì? Làm nha chắc?”
Đỗ Ngọc Mai liếc Cố Trường Bình Tĩnh Bảo, Tĩnh Bảo hiểu ý, bèn : “Tiên sinh, cho phép chuyện riêng với nàng một lát.”
Cố Trường Bình đáp gọn: “Ta đợi bên ngoài.”
Nói đóng cửa rời .
Vừa thấy khuất, Đỗ Ngọc Mai lập tức nắm c.h.ặ.t t.a.y Tĩnh Bảo: “Ta chỉ một nha , hầu hạ Thất gia cả đời!”
“Ngươi...” Tĩnh Bảo định gì, nàng vội tiếp lời: “Xin Thất gia để hết.”
Đỗ Ngọc Mai hít sâu, rõ ràng: “Thất gia là nữ nhi, tương lai bước lên triều đình đại quan. Bên cạnh Thất gia A Man, A Nghiễn, Cao thúc... A Man chăm lo việc ăn ở, A Nghiễn bảo vệ an , Cao thúc đ.á.n.h xe... từng đều trung thành tận tụy, nhưng vẫn thiếu một .”
“Thiếu ai?”
“Thiếu một văn thư, một quân sư, một tâm phúc giấu điều gì.”
Ánh mắt Đỗ Ngọc Mai lay động.
Năm , Thất gia từng đặt tay nàng lên ngực: “Ta sống giữa chốn quan trường, để cầu vinh hoa, chỉ vì sống nên , chỗ dựa cho cha , tỷ tỷ.”
Lời như một lưỡi d.a.o c.h.é.m đứt tâm mạch, khiến nàng đau đến hồn phi phách tán.
Suốt chặng đường chạy về Kim Lăng, gió Bắc xộc qua màn xe, táp mặt, nàng từng tỉnh táo đến .
Nàng quyết tâm, cũng sống nên , vì cha , mà vì Thất gia!
Hai năm rưỡi ẩn cư, nàng chỉ một việc: sách.
Đọc Tứ thư, Ngũ kinh, Binh pháp Tôn Tử, Sử ký, Hậu Hán thư, Tam quốc chí, Tư trị thông giám...
Sách : “Lấy sử gương, thể thịnh suy.”
Nàng hiểu rõ, nếu một ngày Thất gia thể đường đường chính chính bước lên triều đình, thể tấu trình hoàng thượng, đối mặt muôn dân, thì nàng nhất định sẽ quân sư phía , bày mưu tính kế, c.h.é.m gió phá sóng, bảo vệ hai bêm.
“Thất gia, vì ngày hôm nay, mỗi ngày chỉ ngủ hai canh giờ, những cuốn sách đều thuộc làu làu!”
Thấy Tĩnh Bảo còn nghi ngờ, Đỗ Ngọc Mai vội vàng : “Thân phận Thất gia, sẽ giữ kín trong lòng đến c.h.ế.t, ngay cả Hỉ nhi cũng .”
Thì ... nàng đến là để báo ân!
“Vậy ngươi...” Tĩnh Bảo định hỏi gì đó, nhưng giọng khàn, nàng ho tiếp: “Vậy tại chui Tầm Phương Các gì?”
Đỗ Ngọc Mai trả lời: “Thời gian qua trộn trong Tầm Phương Các là để dò la động tĩnh quan trường trong triều. Sách đến mấy mà hiểu chuyện, rõ thời cục cũng là vô ích.”
“Ta vốn định ở đây một tháng, đó sang Tùng Hạc Lâu thêm ít lâu, đợi khi nắm rõ mạng lưới quan hệ quan trong kinh mới đến gặp Thất gia. Không ngờ vẫn của Cố phát hiện.”
Tĩnh Bảo dở dở .
Bảo Lục Hoài Kỳ, A Nghiễn tìm hoài chẳng thấy, ai mà ngờ một nữ nhân giả nam nhi trốn trong kỹ viện?
...
Bên ngoài.
Cố Trường Bình chắp tay lưng thong thả , dáng thẳng tắp, hình cao lớn như một cái bóng tan.
Không qua bao lâu, cửa “két” một tiếng mở , Tĩnh Bảo bước ngoài, mặt , ngẩng đầu : “Tiên sinh, giờ tiện đưa , phiền thu xếp giúp một đêm ?”
Cố Trường Bình thấy quầng mắt nàng thâm đen, gật đầu.
“Muộn , mai còn việc. Tiên sinh, !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-387-tinh-ke-tien-sinh.html.]
Tĩnh Bảo hiệu với A Nghiễn, chủ tớ hai vội vã rời .
Đi nhanh thế ?
Cố Trường Bình chút bất ngờ.
Hắn dụi mũi, gọi một tỳ nữ : “Đi dọn viện từng ở năm ngoái, đưa đến đó nghỉ tạm. Cử hai giỏi võ âm thầm bảo vệ.”
“Vâng!”
Cố Trường Bình nghiêng đầu dặn Hỉ nhi: “Ngươi ở với tiểu thư nhà ngươi, lát nữa sẽ dẫn đến.”
“Đa tạ !”
Hỉ nhi hành lễ thật sâu mới đẩy cửa bước .
Cố Trường Bình đầu hai bóng phản chiếu lên cửa sổ, xoay rời .
Đi bao xa, chợt nhớ một chuyện “Tầm Phương Các qua kẻ , tuyệt đối thể để các nàng mặt phía , kẻo gặp rắc rối.
Hắn vội , đang định đẩy cửa thì trong phòng tiếng thì thầm: “Tiểu thư, Thất gia dễ tin ?”
“Dĩ nhiên!”
“Còn cho phép tiểu thư ở kinh thành ?”
“Cho !”
“Sao thể chứ, phận tiểu thư thể để lộ, nếu của đại phòng thấy thì... Tiểu thư gì để thuyết phục Thất gia ?”
“Không cần thuyết phục. Ta nắm giữ nhược điểm của Thất gia, nàng đồng ý cũng đồng ý!”
“Tiểu thư, lời ... nô tỳ hiểu?”
“Ngươi cần hiểu. Tóm từ nay về , chúng sẽ kẹt mãi trong cái nhà nhỏ ở phủ Kim Lăng nữa...”
“Rầm!”
Cửa phòng một cước đá bật tung. Người đàn ông ở ngưỡng cửa, lông mày nhíu chặt, gương mặt gầy gò trong ánh sáng mờ toát lên vẻ lạnh lẽo c.h.ế.t .
Đỗ Ngọc Mai giật thót, lắp bắp: “Tiên... , ngài ?”
Cố Trường Bình bước , nụ môi càng lúc càng sâu: “Nếu ... thì những lời của ngươi?”
“Ngươi xem, ngươi nắm giữ nhược điểm gì của Thất gia?”
“Ta...”
“Ngươi ...” Giọng Cố Trường Bình lạnh lùng: “Những kẻ nắm giữ nhược điểm của nàng... từng một, đều c.h.ế.t đao của !”
Hắn nàng như đang một cái xác: “Ngươi vốn thể sống yên đến già trong phủ Kim Lăng, thế mà tham lam đáy. Mạng rẻ mạt như ngươi... để trời hành đạo, g.i.ế.c oan!”
Vừa dứt lời, sát khí trong mắt Cố Trường Bình bùng lên, lập tức tay.
Đỗ Ngọc Mai sợ đến nhắm chặt mắt, hét lớn: “Thất gia! Người còn mau tới cứu !”
Thất gia?
Động tác của Cố Trường Bình khựng .
Không hiểu , tim đập loạn nhịp.
Đỗ Ngọc Mai hé mắt , ngón tay run run chỉ phía .
Cố Trường Bình đầu.
Người cũng một lời.
Giữa lặng dài dằng dặc , khóe môi Cố Trường Bình nhếch lên.
Ngũ quan vốn tuấn tú, khi mỉm càng sáng bừng, dường như u tối trong mắt đều tan biến.
“...Quả nhiên là trò ‘trò giỏi hơn ’ , đến cả của cũng tính kế.” Hắn thầm nhủ trong lòng.
“Tiên sinh.” Người ở cửa gọi.
Cố Trường Bình xoay , chạm ánh mắt nàng.
Vừa tự ép giữ bình tĩnh, giả như gì, nhẹ nhàng : “Tĩnh Tiểu Thất, ngươi ?”