Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 386: một lần sống cho thỏa lòng
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:59:07
Lượt xem: 195
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Hắt xì!”
Trong thư phòng, Cố Trường Bình bất chợt nghiêng đầu hắt một cái.
Ôn Lư Dụ đưa cho một chiếc khăn tay.
Cố Trường Bình thấy khăn tay thêu đôi uyên ương đang đùa nước lập tức cau mày gạt , tự lấy khăn trong túi áo ngoài dùng.
Ôn Lư Dụ bực bội mắng: “Ngươi sắp uyên ương đùa nước thật , còn chê cái gì!”
Cố Trường Bình để ý đến y, sang hỏi Thẩm Trường Canh: “Chuyện phủ Ninh Vương, ngươi thấy ?”
Thẩm Trường Canh thong thả đặt chén xuống: “Nếu là đây, sẽ là hôn sự . Dựa phận của Ninh Vương, mối hôn khiến ngươi thiệt thòi.”
“Vậy còn bây giờ?”
“Bây giờ...” Thẩm Trường Canh trầm ngâm: “Vương Quốc công dâng sớ xin cắt giảm thế lực chư vương, Hoàng đế rõ ràng động tâm, chỉ là đang chờ thời cơ thích hợp để tay. Chuyện văn võ bá quan đều , Ninh Vương cũng ngoại lệ.”
Cố Trường Bình: “Cho nên?”
Thẩm Trường Canh: “Cho nên Ninh Vương chọn ngươi. Một là vì Lý Tân Huệ thực lòng để ý đến ngươi; hai là Ninh Vương dùng ngươi để bày tỏ thái độ với Hoàng đế, dù hiện giờ ngươi chỉ là một dạy học, quyền thế.”
Ôn Lư Dụ nhíu mày: “Ý của ông là: Phủ Ninh Vương chúng dã tâm, xin Hoàng đế rộng lòng bỏ qua?”
Thẩm Trường Canh gật đầu: “Hẳn là .”
Ôn Lư Dụ : “Tiếc là Hoàng đế quyết tâm cắt bỏ thế lực chư vương, một hành động nhỏ thế của Ninh Vương khiến động lòng trắc ẩn.”
Thẩm Trường Canh: “Cho nên, chuyện hôn sự , Tử Hoài, ngươi nhất nên đồng ý.”
Ôn Lư Dụ: “Tại ?”
Thẩm Trường Canh: “Hạo vương Điện hạ cần đồng minh, mà Ninh Vương là một lựa chọn tuyệt vời. Liên hôn là cách kết minh vững chắc nhất. Ta nghĩ đây cũng là điều Hạo vương mong thấy.”
“Nếu đồng ý thì ?” Cố Trường Bình cụp mắt hỏi.
Hai , Ôn Lư Dụ l.i.ế.m môi khô khốc: “Lý do ngươi từ chối là gì?”
“Trong lòng .”
Năm chữ nhẹ như mây gió, nhưng dấy lên sóng to gió lớn trong lòng Thẩm Trường Canh.
“Ai? Cô nương nhà nào? Sao từng đến?”
Vừa dứt lời, Cố Dịch đẩy cửa bước , ghé tai thì thầm với Cố Trường Bình mấy câu.
Sắc mặt Cố Trường Bình bỗng chốc đổi: “Ta việc gấp, một lát.”
“Này, khoan , ngươi còn là cô nương nhà ai mà?”
Thẩm Trường Canh gọi với theo, nhưng Cố Trường Bình mất hút, chỉ đành lủi thủi phòng, Ôn Lư Dụ hất cằm: “Ngươi trong lòng là ai ?”
Ôn Lư Dụ nhíu mày suy nghĩ lâu, lâu đến mức Thẩm Trường Canh tưởng y cũng che mắt, bất đắc dĩ nâng chén lên uống.
“Chắc ... là cô nương!”
“Phụt!”
Một ngụm nóng phun .
Thẩm Trường Canh hoảng hốt vứt chén , lao tới túm lấy cổ áo Ôn Lư Dụ, gào lên: “Ngươi cái gì cơ?! Không cô nương thì là cái quái gì?!”
...
Đêm buông xuống, thịt nướng thơm lừng.
Tĩnh Bảo chẳng cảm nhận mùi vị gì, ăn như nhai sáp.
“Giải tán thôi!”
Cao công tử dậy, đá tàn tro chân: “Tĩnh Thất, đưa ngươi về!”
“Ai đưa về?”
Tiền Tam Nhất loạng choạng dậy, Uông Tần Sinh vội đỡ lấy: “Đi, , , đưa Trạng nguyên lang về!”
“Đừng gọi là Trạng nguyên lang... Trạng nguyên lang thì gì , vẫn cưới vợ sinh con, chỉ cưới tiền... sinh tiền thôi!”
Uông Tần Sinh: “...”
Tĩnh Bảo vỗ vai : “Đừng chấp , say , nhảm, thôi!”
Nói là đưa về, thực là hai sóng vai mà .
Tĩnh Bảo và Cao Triều đều một lời. Tin liên hôn bất ngờ như một cục nghẹn chặn ngang cổ họng cả hai.
Một lúc lâu, Cao Triều thở dài: “Lần giống với chuyện nhà họ Tạ. Nếu Cố Trường Bình đồng ý, tức là tát thẳng mặt Ninh Vương.”
Tĩnh Bảo đầu , nên đáp thế nào.
“Nếu là nữ tử, thì dẫu lăn lộn ăn vạ, dùng hết độc chiêu chiêu trong thiên hạ, cũng khiến Cố Trường Bình thuận theo . Tiếc là !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-386-mot-lan-song-cho-thoa-long.html.]
Cao Triều thẳng mắt Tĩnh Bảo: “Người đời nam là dương, nữ là âm, âm dương điều hòa mới là đạo trời. cái gì mới là đạo trời? Ai định nghĩa đạo trời?”
“Cao Triều?” Tĩnh Bảo vô thức gọi.
“Yêu một sai, chỉ cần tấm lòng là thật.”
Cao Triều lạc lõng : “Tĩnh Thất, đời mấy năm? Nếu mỗi sớm tỉnh dậy trong lòng cạnh , thì cũng chỉ là giấc mộng hoàng lương, là sống mòn mà thôi!”
Có thứ gì đó trong lòng nàng vỡ vụn, đau đến tận tim gan.
Dục niệm vốn thể kìm nén nữa, đang cuộn trào khắp kinh mạch.
Ta là !
Là nữ tử!
Tại ?
Chẳng lẽ cuộc đời chỉ thể Thất gia của Tĩnh phủ?
Cha thế.
Ông từng bảo: “Tiểu Bảo , đời cha chẳng nên trò trống gì trong mắt khác, nhưng bản cha sống thoải mái, chẳng thấy tủi tí nào! Con , tuyệt đối đừng để bản chịu thiệt. Một nhịn là trăm nhịn, điểm dừng !”
“Cao công tử, cũng sống cho thỏa một ... chỉ một thôi!”
... chẳng còn bóng dáng Cao công tử nữa.
Chỉ còn con phố dài trống vắng, Tĩnh Bảo đăm đăm hồi lâu dứt khoát: “Sử Lượng, đưa đến Cố phủ!”
Sử Lượng còn kịp trả lời, thì A Nghiễn chạy như bay tới, thở hồng hộc: “Gia, tìm , ở Tầm Phương Các!”
“Thế nào mà đến Tầm Phương Các?” Tĩnh Bảo hoảng hốt.
“Không rõ, là Cố gửi tin đến.”
“Tiên sinh?”
Đầu Tĩnh Bảo như luồng điện thoáng qua.
...
Tầm Phương Các, hậu viện.
Vài chiếc đèn lồng đỏ gió đêm thổi nghiêng ngả.
Tĩnh Bảo bất ngờ vấp đá, suýt nữa ngã sấp xuống thì một bàn tay lớn vươn tới đỡ lấy nàng.
Ngẩng đầu lên, là gương mặt lạnh nhạt của Cố Trường Bình, ẩn hiện trong làn khói lờ mờ.
Cố Trường Bình nhướng mày: “Ngươi thể đường hả? Đã là Thám hoa lang mà còn hấp tấp thế!”
“Chẳng là trong lòng đang sốt ruột !”
Tĩnh Bảo gạt tay : “Người ?”
“Đi theo .”
Cố Trường Bình bước , Tĩnh Bảo theo sát .
Đi một đoạn, nàng : “Ta Cao Triều bảo, sắp phục chức?”
Cố Trường Bình nghiêng đầu nàng: “Toàn tin đồn nhảm, đừng tin bậy.”
“Thế còn chuyện liên hôn với phủ Ninh Vương?” Tĩnh Bảo hít sâu một : “Cũng là tin đồn nhảm ?”
Cố Trường Bình im lặng.
Tĩnh Bảo cụp mắt xuống, hàng mi dài che khuất cảm xúc.
Hắn , nhưng cũng như , hôn sự... là thật!
“Đến !” Cố Trường Bình chỉ cánh cổng trong viện, giọng trầm.
Tĩnh Bảo “ừ” một tiếng, nhưng nhấc chân.
“Sao ?”
“Ta...” Tĩnh Bảo ngẩng đầu , c.ắ.n răng: “Tiên sinh, câu ngài từng ?”
“Câu gì?”
“Ngẩng đầu gả con gái, cúi đầu cưới vợ!”
Tĩnh Bảo nghiến răng: “Hôn sự là chuyện chuyện lớn cả đời, cân nhắc thật kỹ... thể... thể hành xử theo cảm tính!”
“Ta cùng ngươi !”
Cố Trường Bình đè nén cơn rung động trong lòng.