Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 379: Kiếp này không còn tiếc nuối

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:59:00
Lượt xem: 214

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tĩnh Bảo hiểu hàm ý sâu xa đến thế.

Nàng ôm một đống mẫu đơn trong vạt áo ngực, nhưng ánh mắt về phía ngân trang Lư Lai ở đó xa.

Tiên sinh ở trong đó ?

Tiên sinh vui ?

đang khung cửa sổ nào đó lặng lẽ nàng ?

Dáng vẻ thất thần luống cuống thế rơi mắt , liệu thấy xót thương ?

Cố Trường Bình ở ngân trang.

Hắn đang ở trong thư phòng, thư cho Thập Nhị Lang.

Ba vị đầu định, các tân tiến sĩ diễu phố, văn võ bá quan thì lên triều nghị sự. Việc đầu tiên bàn đến là tấu chương mới trình lên của Vương Quốc công, bàn về việc cắt giảm thế lực chư vương.

Đây là chuyện cũ kỹ đến mức nhắc hoài cũng mỏi miệng, từ khi tiên đế còn bệnh, triều đình đề xuất, nhưng đều tiên đế viện đủ lý do bác bỏ.

Nay Vương Quốc công trịnh trọng nêu nữa. Tuy hoàng đế chính thức lên tiếng, nhưng với bá quan một câu: "Vương Quốc công lòng ."

Cố Trường Bình nghĩ đến đây, chấm mực tiếp: “Một khi lời thốt , vở kịch lớn sắp bắt đầu. Theo đoán tính cách của hoàng đế, nhát d.a.o đầu tiên chắc chắn chĩa về phía Thập Nhị Lang, mà sẽ chọn một vị vương gia rảnh rỗi để thăm dò độ sâu nông của nước .

Ninh Vương hiện đang ở trong kinh, ắt sẽ là đầu tiên...”

Viết xong chữ cuối, Cố Trường Bình từ đầu đến cuối, đợi mực khô cho phong thư, giao cho Cố Dịch.

Cố Dịch vội rời , mà bước lên một bước : “Gia, quốc vương Tô Lục biên giới Đại Tần, nửa tháng nữa sẽ đến kinh thành.”

Cố Trường Bình trầm ngâm một lúc hỏi: “Phác Chân Nhân xếp thứ tư trong kỳ thi điện đúng ?”

“Vâng, đúng thứ tư.” Cố Dịch tiếp: “Sáng nay, hoàng đế ban cho Phác Chân Nhân một phủ , cần ở nhờ nhà họ Vương nữa.”

“Cũng bộ bề ngoài đấy!” Cố Trường Bình ho một tiếng: “Ngươi qua với bên Tầm Phương Các một tiếng, căn dặn, dặn Cẩm cô thật cẩn thận, đừng để cô cô chuyện Tô Lục.”

“Dạ!”

“Khoan !”

Cố Trường Bình gọi Cố Dịch khi đến cửa: “Trương Tông Kiệt xếp hạng bao nhiêu?”

“Hồi bẩm gia, hạng hai trăm.”

“Chắc chắn là chơi chiêu lạ để gây chú ý!”

Cố Trường Bình nhạt: “Cũng là mệnh của .”

Vừa dứt lời, Tề Lâm bước , mở miệng : “Gia, bên ngoài cả đống tới gõ cửa xin nhận học trò, cửa sắp đập hỏng , gia gặp ?”

“Không gặp!”

Tề Lâm nghẹn họng, đành móc ba tấm thiệp mời trong lòng: “Tiền phủ, Tĩnh phủ đều đang đãi tiệc mừng, mời đến dự; tiệc nhà họ Uông thì đặt ở Lầu Ngoại Lâu, đây là thiệp mời.”

“Từ chối hết, !”

Tề Lâm đành khép cửa lui , nhưng lời than thở vẫn len qua khe cửa chui : “Người gặp, rượu cũng uống, gì kích thích thế ! Hôm nay còn định phố xem trạng nguyên, Thám hoa diễu hành nữa cơ mà! Haiz, thế mãi thì cái phủ vắng đến mức ma cũng lười hiện hình mất!”

Cố Trường Bình mà bật .

Bao nhiêu tâm tư đè nén bấy lâu, chỉ một câu cũng đủ khơi dậy, len lỏi khắp tứ chi bách hài, khiến ngứa ngáy bồn chồn.

Đi xem thử một chút thôi!

Hắn nghĩ.

Muốn xem dáng vẻ xuân phong đắc ý , rốt cuộc hấp dẫn đến nhường nào?

Cố Trường Bình từng tưởng tượng bao nhiêu kiểu “xuân phong đắc ý”, chỉ ngờ là dáng vẻ :

Người ngựa cao, tay ôm đầy hoa, rõ ràng là đang , nhưng giữa đôi mày thoảng nỗi u sầu.

Tiểu nha đầu !

Là vì ?

Cố Trường Bình gõ ngón tay lòng bàn tay, đang định xoay rời , thì phía vang lên một tiếng gọi: “Tiên sinh ơi!”

Tĩnh Bảo gần như lăn khỏi lưng ngựa, lao thẳng tới mặt Cố Trường Bình, ánh mắt lướt qua gương mặt mấy lượt, bất ngờ giật lấy đóa hoa đỏ n.g.ự.c , nhét cứng tay : “Có ngày hôm nay là nhờ cả, bỏ chứ!”

Giọng nhẹ nhàng, nhưng Cố Trường Bình đầy sự ấm ức trong đó.

Lúc , Tiền Tam Nhất cũng lật đật xuống ngựa, y như Tĩnh Bảo.

Cố Trường Bình hai đóa hoa lụa trong tay, thở dài, cuối cùng dịu giọng : “Các ngươi thành tích hôm nay là nhờ chính các ngươi cố gắng, chỉ mừng , còn gì để , mau lên ngựa !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-379-kiep-nay-khong-con-tiec-nuoi.html.]

“Con mời lên ngựa!”

Tĩnh Bảo bướng bỉnh Cố Trường Bình, từng chữ từng lời: “Con và trạng nguyên mỗi một bên dắt ngựa cho .”

Tiền Tam Nhất: “...” Trò gì kỳ ?

Quan viên Lễ bộ: “...” Thế cũng á?

“Tĩnh Văn Nhược, đừng tùy hứng! Hôm nay là ngày của ngươi và Tiền Tam Nhất, đừng mấy chuyện trái quy củ!” Cố Trường Bình quát.

Quan viên Lễ bộ cũng dọa sợ, vội vàng tiến lên khuyên giải.

Tĩnh Bảo như quyết tâm liều hết, xoay cúi sâu đám dân chúng đang hóng chuyện, cao giọng : “Con và trạng nguyên đều do Cố dạy dỗ, hôm nay đỗ đạt, chỉ dắt ngựa cho mới báo đáp ơn nghĩa . Như trái quy củ ?”

“Không! Rất đúng!”

“Là tôn sư trọng đạo đó!”

“Đứa trẻ lương tâm ghê!”

“Làm , thể quên cội nguồn!”

“Tiên sinh , lên ngựa , đừng phụ tấm lòng của học trò!”

“Dạy một trạng nguyên, một Thám hoa, triều Đại Tần từ đến nay từng !”

Tĩnh Bảo thấy đều về phía , bèn dắt ngựa tới, động tác mời.

Cố Trường Bình nàng, như thể thấy rõ trái tim đang cuộn trào và quằn quại .

Nàng đang dùng cách , mơ hồ kiên trì, để biểu đạt tình cảm thể thốt thành lời với .

“Ngươi và Tiền Tam Nhất lên ngựa , sẽ dắt ngựa cho các ngươi một đoạn.”

“Tiên sinh?”

“Nghe lời!”

Tĩnh Bảo thấy mặt Cố Trường Bình trầm xuống, im lặng một lúc cuối cùng cũng chịu thua , nhưng ánh mắt vẫn mang theo vẻ kiên định.

Cố Trường Bình cúi đầu nàng, nghĩ đến kiếp nàng yêu khổ sở mà hồi đáp, trái tim khỏi quặn thắt.

Hắn thật sự thể một tấm chân tình nóng bỏng như động lòng ?

Nếu thể, thì nên gì đây?

“Cố Trường Bình, lên ngựa , đây là tấm lòng của hai đứa trẻ.”

Tuyên Bình Hầu hiền hòa đến: “Nếu hợp quy củ, bản quan tự xin tội với hoàng thượng!”

“Hợp quy củ!”

“Hợp quy củ!”

“Hợp quy củ!”

“Lên ngựa !”

“Lên ngựa !”

“Lên ngựa !”

Tiếng gọi vang rền của dân chúng vang khắp phố.

“Tiên sinh! Mau lên ngựa !”

Uông Tần Sinh từ chen , nở nụ rạng rỡ: “Phải , quên với , thi điện con lắm, tụt xuống một hạng, hạng bốn mươi ba, vẫn đến mức mất mặt chứ!”

Cố Trường Bình vỗ vai , cuối cùng cũng từ chối nữa, trong ánh mắt mong chờ của , tung lên ngựa.

“Bốp bốp bốp...”

Tiếng vỗ tay vang lên rộn ràng trong đám đông, đến cả Bảng nhãn Đỗ Tề Cương xem bên cạnh cũng nhịn mà vỗ tay theo.

Tự đỗ cả ba kỳ, còn dạy hai trong tam giáp, Cố Trường Bình quả thật thường!

Đoàn rước tiếp tục tiến về phía .

Tiền Tam Nhất và Uông Tần Sinh dắt dây cương phía , Tĩnh Bảo bước đều bên cạnh ngựa, thỉnh thoảng ngẩng đầu lưng ngựa, cúi đầu mím môi trộm, đôi mắt đen láy lấp lánh điều gì đó.

Ngay khoảnh khắc nàng giữa đám đông, nàng gần như cảm nhận .

Thấy xoay rời , nàng chẳng nghĩ ngợi gì mà gọi : “Tiên sinh!"

Nỗi đau sẽ cho , nhưng niềm vui thì nhất định chia sẻ cùng .

Con đường rực rỡ nhất trong đời của Tĩnh Thất Gia , chỉ cần cùng một đoạn, kiếp còn tiếc nuối.

 

Loading...