Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 377: Hắn sẽ làm gì
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:58:58
Lượt xem: 179
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày mười bảy tháng ba, giờ Thìn.
Lý Tòng Hậu bước điện Văn Hoa, cùng văn võ bá quan quan bài thi quỳ mặt Thánh thượng.
Ba bài xong, quan bài run run liếc Hoàng đế, tiếp tục bài thứ tư.
Sắc mặt Lý Tòng Hậu lập tức trầm xuống, ánh mắt u ám quét qua mấy vị Đại học sĩ trong Nội các: Trẫm bảo các ngươi chọn ba bài, các ngươi cố tình chọn đến bốn bài, mấy đều ăn no rửng mỡ cả ?
Các Đại học sĩ trong Nội các đồng loạt cúi đầu, hổ nên lời.
Đọc xong, bốn bài thi trình lên bàn ngự của Hoàng đế.
Ánh mắt Lý Tòng Hậu lượt quét qua từng bài, lập tức hối hận vì giữ nét mặt, trầm xuống quá sớm!
Tên bốn bài thi lượt là...
Tĩnh Bảo, Tiền Tam Nhất, Đỗ Tề Cương và Phác Chân Nhân!
“Gia, Thất gia!”
A Man chạy bổ : “Người của Lễ bộ mang áo quần tiến sĩ tới , Nhị cô gia nhận giúp gia , gia mau dậy thử xem!”
“Có gì đáng thử chứ!”
Tĩnh Bảo trở , tiếp tục ngủ.
A Man ngây tại chỗ.
Gia ?
Từ hôm thi điện về thì lập tức ủ rũ vui, cửa phòng cũng , chẳng lẽ thi điện thất bại ?
Dù thất bại thì cũng vẫn là tiến sĩ mà, chẳng qua là thứ hạng cao thôi!
“Sao cần thử? Gia, mai là lễ xướng danh truyền lô , nếu áo quần , còn nhờ Lễ bộ đổi!”
“A Man, ngươi thể để yên tĩnh một lát ?”
“Gia?”
“Câm miệng, ngoài, đóng cửa !”
A Man tức đến nổi cáu, suýt ngất xỉu.
Ra đến tiền viện, thấy ca ca đang phơi nắng ngoài viện, bèn kéo góc nhỏ.
Chưa kịp gì, ca ca thấp giọng: “Hôm thi điện, đến đưa tiễn, cũng đến đón, trong lòng gia khó chịu.”
“Sao khó chịu?” A Man ngơ ngác.
A Nghiễn ném cho ánh mắt “ngươi đúng là đồ ngốc”, ngẩng đầu bỏ .
A Man sững , đó đập tay lên đùi, thành tiếng.
Ha ha ha!
Chắc chắn hiểu đạo lý “Một ngày , cả đời là cha”, nên khó mà lui !
Không đúng... Vậy gia khó chịu cái gì?
A Man đảo mắt một vòng, nụ cứng mặt.
Chẳng lẽ...
Gia động lòng ?
Tình trạng hiện tại của Tĩnh Bảo chẳng khác gì ai chuốc hai bát rượu nếp, lồng n.g.ự.c thì lạnh ngắt, nhưng m.á.u và não sôi sục.
Nếu đang giường trong dáng vẻ nhếch nhác, nàng chẳng thể kiềm nổi đôi chân, lao tìm Cố Trường Bình.
tìm thì gì, gì đây?
Tĩnh Bảo vùi đầu chăn, trong lòng nghẹn đến phát hoảng.
Mình nhất định gì đó!
Nàng nghĩ: Không thì đừng vòng vo nữa, cứ thẳng thắn tìm là !
Vừa nảy ý nghĩ đó, nàng tự vả một cái trong lòng: Đồ khốn, điên ?
Yên lặng một lúc, nàng hất tung chăn.
Nếu gì cả, thì thật sự sẽ phát điên mất!
“A Man, giúp rửa mặt đồ, ngoài!”
A Man tiếng bước : “Gia, định ?”
“Tìm Cố Trường Bình!”
A Man trượt chân, ngã phịch xuống đất.
Xong !
Tòa lầu cũ mà Thất gia giữ gìn suốt mười tám năm, giờ thì cháy thật !
Cổng chính Cố phủ vẫn đóng chặt, gõ hồi lâu cũng ai mở.
Tim Tĩnh Bảo đau như kim châm, nước mắt rưng rưng.
Sao thể châm lửa trong lòng nàng im lặng bỏ như chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-377-han-se-lam-gi.html.]
Không đúng!
Thật sự đúng chút nào!
“A Nghiễn!”
“Gia?”
“Dù ngươi dùng cách gì, cũng giúp tìm Cố Trường Bình!”
“Gia!”
A Nghiễn cuối cùng cũng nhịn , c.ắ.n răng : “Có lẽ việc ngoài. Mai là lễ truyền lô, chi bằng gia... lấy đại cục trọng.”
Lấy đại cục trọng!
Cảm giác khi thấy bốn chữ , khó mà hình dung .
Nàng đáp, giống như đang im lặng tự kiểm điểm, giống như đang hối hận vì bốc đồng.
Nàng cúi đầu, gì, chầm chậm tới xe ngựa, : “Ngươi đúng, nên lấy đại cục trọng.”
A Nghiễn , xót xa khó chịu: “Gia?”
“Về thôi!”
Tĩnh Bảo trả lời mà chẳng còn chút khí lực nào.
Xe ngựa rời xa, cửa Cố phủ kêu két một tiếng hé , Cao Triều bước ngoài, theo phía xa .
“Sao gặp nàng ?”
Cố Trường Bình cách đó mấy trượng, y một lúc bình thản : “Giống như ngươi , nàng là Thất gia của Tĩnh gia! Việc Từ Thanh Sơn , cũng !”
Cao Triều nhướng mày: “Vậy nên thể cân nhắc đến nữa !”
“Ngươi nghĩ nhiều !” Cố Trường Bình ho nhẹ một tiếng. “Nói , tìm việc gì?”
Lúc Cao Triều mới nhớ tới mục đích chuyến : “Hoàng đế vẫn khỏi điện Văn Hoa, long án bốn bài thi, trong đó một bài là của Phác Chân Nhân!”
“Cẩm y vệ quả nhiên gì dò !”
Cố Trường Bình trầm ngâm giây lát, hỏi: “Vậy ngươi cho những điều để gì?”
“Nếu đoán nhầm, giữa Tiền Tam Nhất và Tĩnh Thất, nhất định sẽ một gạt khỏi bảng đầu.”
“Ngươi đoán đúng.”
“Ta cảm thấy đó sẽ là Tĩnh Thất. Còn nghĩ ?”
“Ta cũng nghĩ .”
Cao Triều mỉm đầy bất cần: “Tiên sinh nguyện vọng lớn nhất đời của Tĩnh Thất là gì ?”
“Đỗ Thám hoa!”
“Vậy , vì ai mà nàng nhất định đỗ Thám hoa ?”
Cố Trường Bình: “...”
Cao Triều: “Vì lão phu nhân quá cố của Hầu phủ, nàng từng , hứa với bà !”
Trong lòng Cố Trường Bình chấn động: “Sao ngươi ?”
Cao Triều: “Đừng quên, sống chung với nàng trong một trai xá suốt hai năm!”
“Vậy nên?”
“Vậy nên, nếu nàng đỗ Thám hoa, nhất định sẽ đau lòng.”
“Vậy ngươi định gì?”
“Ta định giúp nàng một tay!”
Cao Triều tới mặt Cố Trường Bình: “Ta đẩy nàng lên vị trí đó, ...”
Hắn nở nụ , nụ vô cùng hiểm độc.
“Sau đó, cả đời nàng chỉ thể sống phận nam nhân, mãi mãi thể mặc nữ trang!”
“Ngươi hận nàng đến ?”
Cố Trường Bình đến đây, giọng ngừng : “Phải giữ phong độ của một nam tử, đừng nên hẹp hòi như thế!”
“Ta chỉ là cam tâm để và nàng dễ dàng đến với thôi. Vì , đau đớn khổ sở suốt bao năm nay, cũng nếm trải chứ!”
Cao Triều cụp mắt mỉm : “Trên đời chỉ một Cố Trường Bình, trải qua chín chín tám mươi mốt nạn, thì đừng mong lấy chân kinh. Còn một điều nữa...”
Cao Triều ghé sát đầu , từng chữ từng chữ: “Năm chúng từng , trong ba vị trí bảng giáp, nhất định hai là tử của Cố Trường Bình. Dù là thiên tử, cũng thể đổi!”
Cố Trường Bình lập tức đầu .
Cao Triều mỉm đầy ẩn ý: “Cố Trường Bình, Cẩm y vệ chỉ vì Phủ Trưởng công chúa, mà còn vì . Ta sẽ để bất cứ ai cưỡi lên đầu mà càn. Cái gì là của thì mãi mãi là của , ai cướp !”
Nói xong, bỏ .
Cố Trường Bình giữa nắng xuân, ánh mắt sắc lạnh theo bóng lưng .
“Gia?”
Cố Dịch tiến gần, lo lắng hỏi: “Hắn sẽ gì?”