Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 375: Rường cột nước nhà
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:58:56
Lượt xem: 193
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ở một góc tường thành sắc vàng rực rỡ, Thẩm cô cô thấp giọng : “Nương nương, hai đầu đều là học trò của Cố Trường Bình.”
Ánh mắt Tô Uyển Nhi từ đầu đến cuối chỉ dừng thí sinh thứ hai.
“Hắn là Tĩnh Thất ở phủ Lâm An ?”
“Không sai, thứ hai kỳ thi xuân.”
“ là... tuấn tú!”
Trong nụ nhạt của Tô Uyển Nhi chút chế giễu, Thẩm cô cô khỏi kinh ngạc, vẻ ghen ghét thế ?
Thẩm cô cô rằng, thật trong lòng Tô Uyển Nhi cũng chút rung động.
Kỳ lạ thật, nếu là nữ tử thì thế cũng chẳng , nhưng thể buột miệng những lời như với một nam nhân?
Chẳng lẽ điên ?
Tô Uyển Nhi vội cợt để che giấu: “Hắn xưa nay vẫn thế, từ nhỏ kén chọn, nhan sắc thì căn bản lọt nổi mắt .”
Thẩm cô cô nhẹ giọng : “Nương nương, là chuyện phụ, dùng mới là then chốt. Đợi kết quả điện thí, nương nương thể thử lôi kéo họ về trướng.”
“Bản cung mạo hiểm mặt hôm nay, cũng chính vì điều đó.”
Tô Uyển Nhi thở dài: “Giờ nhà họ Vương thịnh vượng, hoàng hậu một tay che trời, ở trong cung một bước cũng khó. Mấy là học trò của , tức là của , cần thử, cứ trực tiếp lôi kéo!”
“Chỉ mong bọn họ trong điện thí cũng xuất sắc như kỳ thi xuân !”
“Người do Tử Hoài dạy dỗ , sẽ sai !”
Ánh mắt Tô Uyển Nhi một nữa rơi lên gương mặt Tĩnh Bảo, hiểu nàng cứ cảm thấy khuôn mặt Tĩnh Thất khiến nàng thấy khó chịu một cách vô cớ.
...
“Hoàng thượng giá lâm!”
Tĩnh Bảo thấy xung quanh đều quỳ xuống, vội vàng quỳ theo, đồng thanh gọi “Vạn tuế” ba .
Trong tầm mắt, nàng thấy vạt áo vàng rực yên ngay mặt , đầu chỉ thể cúi thấp hơn nữa.
Lý Tòng Hậu liếc Tuyên Bình hầu, Tuyên Bình hầu vội dậy, cao giọng tuyên chỉ.
Toàn bộ tâm trí Tĩnh Bảo lúc đều đặt bản thánh chỉ đó, hận thể nghiền nát từng chữ một để hiểu rõ.
Chỉ khi chiếu thư xong, hoàng đế mới cho phép dậy.
Tĩnh Bảo theo Tiền Tam Nhất bước trong điện.
Điện lớn, năm mươi chiếc bàn dài, bàn bày sẵn bút mực giấy nghiên, năm mươi thí sinh đầu đều trong điện bài; những ngoài hạng năm mươi thì bài ở bên ngoài.
Vị trí sắp xếp theo thứ hạng, khi xuống, Tĩnh Bảo bất ngờ phát hiện Phác Chân Nhân cũng mặt trong điện, còn Vương Uyên thì thấy .
Xem Phác Chân Nhân cũng chút bản lĩnh thực sự.
Phác Chân Nhân ngẩng đầu thấy Tĩnh Bảo đang , bèn nhe răng , lập tức trợn trắng mắt.
Tĩnh Bảo giả vờ thấy, bắt đầu chầm chậm mài mực.
Cố Trường Bình từng , vòng qua vòng khác, thứ mài chỉ là mực, mà là trái tim của ngươi. Tâm tĩnh , văn tự ắt sẽ tuôn trào.
Ở xa xa, Trương Tông Kiệt ghen tị Tĩnh Bảo và những khác, trong lòng suy tính để nổi bật giữa đám đông.
Với vị trí thứ 45 kỳ thi xuân, dù bài hoa mỹ đến cũng thể chen lên đầu bảng.
Vì giám khảo chấm thi sẽ chọn mười bài đầu kỳ thi xuân, đưa lên nội các. Ba vị trí đầu tiên hầu như đều xuất phát từ mười bài , còn bảy bài còn cũng sẽ chiếm vị trí đầu bảng nhị giáp.
Muốn Hàn Lâm viện, chỉ cách mạo hiểm một !
Có nên mạo hiểm ?
Trương Tông Kiệt c.ắ.n chặt môi, trong lòng phân vân dứt.
Đến giờ, trống chiêng vang lên, quan chủ lễ cao giọng hô: “Điện thí bắt đầu!”
Các thí sinh đồng loạt cầm bút bài, chỉ riêng Tĩnh Bảo vẫn đang mài mực, tâm nàng vẫn lắng xuống.
Lý Tòng Hậu long ỷ, ánh mắt bất giác hấp dẫn bởi Tĩnh Bảo đang ở gần nhất.
Thí sinh văn nhã thú vị đấy, chỉ mài mực thôi mà mài vẻ an nhàn khoái lạc, biểu cảm , như thể đang say sưa tận hưởng ?
Không định bài ?
Khóe môi Lý Tòng Hậu nhếch lên, lướt một vòng, phát hiện còn hai nữa cũng đang mài mực.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-375-ruong-cot-nuoc-nha.html.]
Ai ?
Là Tiền Tam Nhất và Uông Tần Sinh!
Cố Trường Bình chỉ những lời đó với một Tĩnh Bảo.
Thái giám Vương Trung thấy ánh mắt hoàng thượng dừng Tĩnh Bảo, bèn hạ giọng nhắc: “Hoàng thượng, ba đó đều là học trò của Cố Trường Bình.”
Lời dứt, ba đồng loạt buông thỏi mực, cầm bút chấm mực, bắt đầu bài.
Vì Tĩnh Bảo và Tiền Tam Nhất đối diện , khi hạ bút, hai còn nháy mắt hiệu, mỉm với .
Điều đó khiến Lý Tòng Hậu cảm thấy thú vị.
Cái gì đây?
Coi trẫm là vật trang trí ?
Không sợ hãi, hồi hộp gì cả ?
Lý Tòng Hậu ngai rồng nín nhịn thật lâu, cuối cùng chịu nổi, đầu Vương Trung.
“Hoàng thượng?”
“Trẫm thể xuống một vòng, xem thử ?”
Vương Trung nịnh: “Thiên hạ là của hoàng thượng, gì mà thể? Lão nô cùng ngài một chuyến.”
“Ngươi , đừng kinh động các thí sinh.”
Lý Tòng Hậu dậy, hít sâu một bước xuống bậc thang, từ từ về phía Tĩnh Bảo, giữa nàng và Tiền Tam Nhất.
Lại gần mới phát hiện đứa nhỏ đúng là tuấn tú, đường nét từ cằm đến cổ thon dài tạo thành một đường cong tuyệt .
Cuối đầu một cái, bật .
Chữ của đứa nhỏ mà giống y đúc chữ của Cố Trường Bình , chỉ là lực bút còn yếu, thiếu một chút gì đó.
Lại đến bài văn...
“Khụ khụ khụ...”
Ai dám cắt ngang hoàng đế bài?
Lý Tòng Hậu ngẩng lên , thì là Tô Thái Phó.
Tô Thái Phó mặt lạnh như tiền, lông mày nhíu chặt, Lý Tòng Hậu đành dời bước, một vòng trở về long ỷ.
Làm hoàng đế đủ đường, chỉ một điểm dở: hành động đều khác để ý. Một hành động vô tâm, cũng thể suy diễn hàng trăm loại ý nghĩa.
Trương Tông Kiệt thấy hoàng đế dừng bàn của Tĩnh Bảo một lúc, phản xạ điều kiện lập tức dừng bút, bao nhiêu do dự đó lập tức đáp án.
Hắn nghiến răng, quyết tâm đ.á.n.h cược một !
Tĩnh Bảo hoàng đế dạo một vòng bên cạnh , càng chính vì vòng dạo đó mà Trương Tông Kiệt quyết liều một phen.
Toàn bộ tâm trí nàng đều đặt ngòi bút, trong đầu chỉ văn chương.
Thời gian đối với nàng trôi nhanh, khi xong chữ cuối cùng, nàng thở phào nhẹ nhõm, buông bút xuống, nở nụ .
Nụ đó trong sáng thuần khiết, ánh mắt thoảng vẻ tung bay của tuổi trẻ, như chim chóc tung tăng ngọn cây mùa hè, khiến cả đại điện như bừng sáng.
Lý Tòng Hậu lặng lẽ dời ánh mắt, thầm đoán tiếp theo sẽ chờ nộp bài sớm.
lúc , Tiền Tam Nhất cũng buông bút, ngẩng đầu Tĩnh Bảo, hai đồng thời dậy, khom hành lễ thật sâu với hoàng đế, ung dung rời khỏi đại điện.
Cái gì? Cứ thế mà ?
Lý Tòng Hậu bỗng thấy hụt hẫng, kiểm tra nữa, nhỡ lệch đề thì ?
Thật là cẩu thả!
Vương Trung thể hiểu ý hoàng đế, lập tức hiệu với Tô Thái Phó.
Tô Thái Phó vốn động đậy, nhưng chịu nổi ánh mắt khẩn cầu của Vương Trung liên tục b.ắ.n sang, đành c.ắ.n răng mang hai bài thi lên trình cho hoàng đế xem.
Lý Tòng Hậu xong, lời nào, dậy rời với hai tay chắp lưng.
Vương Trung hiểu ý tứ, vội vàng đuổi theo.
Khi đến nơi vắng , Lý Tòng Hậu dừng , Vương Trung, trầm ngâm một lát : “Rường cột nước nhà !”