Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 373: Cẩm Vân Xuất Giá

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:58:54
Lượt xem: 182

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cao Chính Nam hỏi đến nghẹn họng, nghĩ một lát, chỉ thốt hai chữ: “Không còn mặt mũi!"

Tĩnh Bảo nhướng mày: “Vậy tỷ phu gặp ?"

Cao Chính Nam ảm đạm trả lời: “Cho dù gặp ... cũng chẳng gì."

"Tỷ phu ở dùng cơm, Khổng thị là nữ quyến, thể tiếp đãi, Uông Nhị gia chắc chắn cùng, thì chi bằng khỏi ăn còn hơn!" Tĩnh Bảo ngừng một chút, tiếp: “Tỷ phu, chuyện của lão thái phu nhân, nhất định sẽ cho và nhà họ Cao một lời giải thích rõ ràng. Xin hãy chờ ít ngày."

Cao Chính Nam thoáng giật : “Nhược Khê với ?"

"Ừ!"

Tĩnh Bảo nhạt: “Chuyện đến nước , tất cả đều do một tay bà gây . Ta loại lấy đức báo oán. Đợi khi thi điện xong, công việc định, thời gian rảnh, sẽ tính sổ với bà , nợ mới nợ cũ, tính từng món một!"

"Ta cần ?" Cao Chính Nam hỏi.

Tĩnh Bảo trả lời: “Khi thời cơ đến, chắc chắn sẽ cần tới tỷ phu."

Cao Chính Nam: “Vậy thì cứ một tiếng là . Lần đúng là nuốt hoàng liên mà kêu nổi, gì cũng đúng, trong lòng giận lắm !"

Tĩnh Bảo dậy, nghiêm túc khom với Cao Chính Nam: “Tỷ phu, vì thể diện của Nhị tỷ mà giấu chuyện của lão thái phu nhân với các bậc trưởng bối và nhà họ Cao. Ta Nhị tỷ cảm ơn ."

"Cùng một nhà, lời khách sáo gì!"

"Vẫn chứ!" Tĩnh Bảo nâng chén : “Ta ba vị tỷ phu, nhưng chỉ khi ở cùng Nhị tỷ phu, mới thấy hợp ý nhất. Nhị tỷ phu là kính phục nhất. Hôm nay lấy rượu, tất cả những gì cần đều trong chén . Tỷ phu, kính !"

"A Bảo!" Cao Chính Nam ngươi em vợ của thật sâu, bất chợt bật , uống cạn sạch chén .

Sảng khoái thật!

...

Từ chỗ Khổng thị trở về, Tĩnh Bảo sang chỗ Lục thị dùng cơm trưa.

Cơm xong, Tĩnh Bảo kể chuyện từ đầu tới cuối.

Nghe xong, Lục thị chỉ thở dài: “Chỉ Tứ nha đầu hiểu con đang giúp nó ? Liệu nó chịu sửa đổi ?"

"Đó là chuyện của tỷ ." Tĩnh Bảo hời hợt đáp, hề hứng nhắc đến Tĩnh Nhược Mi.

Lục thị cũng chẳng buồn thêm chuyện phiền lòng , liếc con trai một cái đổi chủ đề: “Cữu mẫu con hỏi thầm , trong Hầu phủ gia còn hai nha đầu, con để ý đứa nào?"

"Con tạm thời nghĩ đến mấy chuyện đó, đợi thi điện xong tính!" Tĩnh Bảo bình tĩnh trả lời: “Nếu còn ai đến nhà mừng chuyện cưới hỏi, cứ con từ chối hết. Từ chối thì nhờ Nhị tỷ phu mặt. À, cái sân khấu hát hò , ngày mai cũng cho giải tán luôn , con yên tĩnh sách mười mấy ngày."

Lục thị thấy con trai trầm tĩnh tự chủ như , trong lòng vui mừng còn kịp, lập tức đồng ý ngay.

Mẹ con trò chuyện thêm một lúc Tĩnh Bảo trở về thư phòng.

Một quyển sách đặt mặt nửa ngày mà vẫn lật qua trang nào.

Sau khi thi điện, chuyện hôn sự thể kéo dài thêm nữa. Mình rốt cuộc nên về đây?

...

Mùng ba tháng ba, ngày để Ngũ tiểu thư Hầu phủ gia Lục Cẩm Vân xuất giá.

Trời còn sáng, Tĩnh Bảo đến Hầu phủ.

Nàng hứa sẽ đích tiễn Lục Cẩm Vân lên kiệu hoa, cũng tiện thể ghé qua thăm ruột của Tứ tiểu thư là Lưu di nương.

Lưu Di nương thấy Tĩnh Bảo đến thì mừng rỡ khôn nguôi, ân cần hỏi han, lấy ngon cất kỹ lâu ngày mời Tĩnh Bảo dùng.

Tĩnh Bảo thong thả uống xong một chén , mới sang viện của Lục Cẩm Vân.

Trong phòng nữ quyến, Tĩnh Bảo chen , đành ngoài viện, dùng mũi chân cọ lên những viên đá xanh, lơ đãng chuyện với Lục Hoài Kỳ.

Lục Hoài Kỳ sắc mặt ủ rũ, chẳng chút vui mừng gì của đang gả em gái.

Từ khi trở về từ Tĩnh phủ, trong lòng mang tâm sự. Ngũ cũng xuất giá, hôn sự của cũng thể trì hoãn thêm. Nghe chọn sẵn dâu trong lòng...

thì...

Lục Hoài Kỳ ngẩng đầu liếc Tĩnh Bảo, hạ giọng : “Người tiếp theo là đến lượt đó, Tiểu Thất."

Thật đúng là chọc đúng chỗ đau.

Mặt Tĩnh Bảo xụ xuống, đối mặt với ánh mắt của Lục Hoài Kỳ, đầy bất đắc dĩ.

Lục Hoài Kỳ cọ cọ mũi, cố ý hỏi: “Ta còn hai , ngươi cứ chọn , chọn ai?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-373-cam-van-xuat-gia.html.]

"Không chọn ai cả!"

"Sao ?"

"Không , lý do gì chứ?"

"Chẳng lẽ trong lòng ?"

"Nói bậy, !" Sắc mặt Tĩnh Bảo thoáng biến đổi.

Vậy thì !

Lục Hoài Kỳ thở phào nhẹ nhõm: “Ta cũng lấy vợ!"

Tĩnh Bảo lập tức hứng thú: “Tại ?"

Lục Hoài Kỳ bắt chước dáng vẻ của Tĩnh Bảo, dùng mũi chân cọ đá xanh, chẳng trả lời gì.

"Ngươi... bất lực ?"

"Ngươi mới bất lực !" Lục Hoài Kỳ tức đến xanh cả mặt: “Bộ đồ ngươi đang mặc vẫn là may theo đo của đó!"

"Ồ, quên khuấy chuyện đó!" Tĩnh Bảo vỗ trán: “Thì là... trong lòng !"

Lục Hoài Kỳ trừng mắt nàng, ánh mắt u ám.

Lần Tĩnh Bảo hiểu , vội vàng chữa : “Ta ngươi tư tình vụng trộm !"

Trong lòng Lục Hoài Kỳ nghĩ: Ta thì đó, ngươi dám ?

"Cô nương nhà ai ? Ta gặp ?" Tĩnh Bảo cảm thấy hy vọng, dùng khuỷu tay huých .

Lục Hoài Kỳ nhịn hết nổi: “Đừng mấy chuyện vớ vẩn nữa! Ngươi cưới, cũng cưới. Hay là... chúng sống với luôn !"

Tĩnh Bảo: “..." Gì cơ?

Thấy ánh mắt mơ hồ của nàng, Lục Hoài Kỳ nghiến răng : “Hay là giả gái, gả Tĩnh phủ, ngươi cũng chẳng cần diễn trò cưới xin với khác, và ngươi thật sự thành vợ chồng, lúc đó ngươi lo bên ngoài, lo bên trong..."

"Lục biểu ca!" Tĩnh Bảo sờ trán : “Không sốt mà... mấy lời ngớ ngẩn ?"

"Ngươi giả nữ ?" Nàng hỏi.

Lục Hoài Kỳ hỏi đến mức đầu óc cuồng.

Nói thừa! Thật nhiên là !

Nếu , còn rối rắm thế !

"Bùm... bùm..."

"Tối , tới ! Tân lang đến, tân nương mau chuẩn !"

Lục Hoài Kỳ vội vàng lảng sang chuyện khác: “Vừa nãy chỉ đùa thôi! Ngươi đây chờ, cõng Ngũ ."

"Chờ chút, cùng ngươi!"

Hai chen phòng, hỷ nương định phủ khăn voan đỏ cho tân nương.

Ngay khoảnh khắc khăn voan rơi xuống, ánh mắt Tĩnh Bảo và Lục Cẩm Vân chạm , nàng rõ ràng thấy trong mắt Cẩm Vân ngấn lệ.

Theo phong tục kinh thành, tân lang chặn ngoài cửa, lì xì là chuyện nhỏ, trêu chọc mới là chính.

Mã Thừa Dược hiển nhiên chuẩn kỹ càng, đội phù rể gồm đủ cả văn võ y ca, chẳng ai khó .

Sau một hồi rộn ràng, Lục Hoài Kỳ cõng đại sảnh, tân lang tân nương quỳ vợ chồng Hầu gia bái lạy, rời khỏi Hầu phủ trong tiếng pháo vang trời.

Tĩnh Bảo theo Cẩm Vân bước lên kiệu hoa tám khiêng, trong lòng bỗng trào lên một nỗi xót xa.

Cả đời phụ nữ, ai mà lên chiếc kiệu hoa ?

Chỉ nàng là... tư cách .

Đột nhiên, vỗ vai nàng.

Ngoảnh đầu , là Tuyên Bình hầu.

Cậu cháu hai liếc một cái, ăn ý tránh khỏi đám đông, cùng thư phòng.

 

Loading...