Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 372: Quá thông minh cũng là họa

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:58:53
Lượt xem: 201

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong những lá thư Uông Tần Sinh gửi về nhà, nhiều nhắc đến Tĩnh Bảo. Thế nhưng đến khi tận mắt thấy, Khổng thị vẫn khỏi kinh ngạc.

Không chỉ toát khí chất thư sinh đậm nét, mà ngũ quan còn vô cùng xuất chúng.

Tĩnh Bảo hành lễ xong, chỗ, nghiêm túc : “Ở Quốc Tử Giám, và Tần Sinh ở cùng một gian phòng, mỗi tháng luôn vài đêm, thấy Tần Sinh gọi '' trong mơ.”

Nghe đến đây, lòng Khổng thị chợt chua xót.

Vì mưu cầu công danh, con trai ở trọ nơi kinh thành nhiều năm. Là cốt nhục rứt ruột sinh , bà ngày nào là nhớ, đêm nào là mong.

Mẹ con liền tâm mà!

Bên cạnh, Cao Chính Nam thấy em vợ đ.á.n.h thẳng tình , âm thầm gật đầu tán thưởng.

Tĩnh Bảo : “Thưa bá mẫu, nay Tần Sinh đỗ hạng bốn mươi hai, thực sự là khổ tận cam lai. Hôm nay đến, thứ nhất là để chúc mừng, thứ hai là vài lời thật lòng thưa cùng bá mẫu.”

Khổng thị câu , sắc mặt vốn cảm động lập tức trở nên lạnh nhạt.

Không cần đoán cũng !

Nhất định là đến vì chuyện của Tĩnh Nhược Mi.

Nàng , thật sự khiến chán ghét, dẫn nàng đến đây cũng là bất đắc dĩ. Dù ngũ tiểu thư Hầu phủ cũng là họ hàng của Tĩnh Nhược Mi, nể nể mặt Tăng cũng nể mặt Phật.

Tĩnh Bảo dậy, hành một lễ thật sâu với Khổng thị: “Tĩnh gia dạy dỗ Tứ tỷ, , cùng cha mất của , cúi đầu tạ tội với bá mẫu.”

“Chuyện ...” Khổng thị đoán dụng ý của Tĩnh Bảo.

Tĩnh Bảo tiếp lời: “Chuyện liên lụy đến quá nhiều vô tội. Nhị tỷ và tỷ phu của đều cuốn , nếu sớm , thà để Tứ tỷ một đời sống nơi cửa Phật, cũng quyết kẻ phá hoại nhân duyên khác.”

Lại một nữa, Tĩnh Bảo cúi thật sâu: “Lễ , là mặt Tĩnh gia xin bá mẫu. Tĩnh gia xử lý chuyện quá vội vàng, thật chu !”

Khổng thị mà tay đặt lên tay vịn ghế cũng run.

Tĩnh gia xử lý vội vàng... Vậy còn Uông gia?

Uông gia vì thanh danh con trai mà cũng nóng lòng che giấu cho qua. Nghĩ mới thấy, đúng là sai lầm, chỉ với họ Cao mà còn khiến hai đứa trẻ mất sự dạy dỗ của ruột.

“Thất gia quá lời ...” Bà chân thành thở dài.

Tĩnh Bảo tiếp: “Bá mẫu, chuyện thế gian đa phần ngoài một chữ lý. Lý lẽ phía rối rắm rõ, nhưng lý lẽ phía , nhất định cho rõ ràng minh bạch.”

Khổng thị vội : “Mời Thất gia cứ .”

Tĩnh Bảo : “Sau khi việc xảy , nhị tỷ và tỷ phu tự trách đến tận bây giờ. Nhất là tỷ phu , ở giữa tiến thoái lưỡng nan, chịu nhiều dằn vặt. Người lương thiện luôn lấy để trừng phạt chính , đúng là quá ngốc. Mong bá mẫu đừng trách cứ họ.”

Cao Chính Nam bên cạnh đến đây, lòng chợt nghẹn . Một đàn ông bảy thước, suýt nữa rơi lệ.

Chính tay hủy hôn sự của em gái. Trong nhà từ cha , đến họ hàng thích, một ai oán trách . Duy chỉ đứa em vợ lời công đạo cho .

Cao Chính Nam Tĩnh Bảo, ánh mắt tràn đầy xúc động: “A Bảo , bảo cùng, là để những lời ?”

Bằng thì là gì?

Tĩnh Bảo gật đầu với , tiếp lời: “Uông gia và Cao gia vốn là chỗ quen cũ, nhiều năm giao tình. Không thông gia thì cũng đừng thành oan gia. Nếu , để hai đứa nhỏ của Nhị gia kẹt ở giữa, chẳng khó xử lắm ? Huống hồ Cao gia là nhà ngoại, cũng gia tộc tầm thường, với hai đứa nhỏ cũng là chỗ dựa.”

Khổng thị đặt hai tay lên đầu gối, lưng thẳng tắp, sắc mặt biểu cảm, nhưng trong lòng thì chấn động dữ dội.

Vì chuyện , hai nhà Uông Cao suýt trở mặt thành thù. Uông gia trách Cao Chính Nam trông coi nổi Nhị gia; Cao gia thì oán Uông gia xử lý nhu nhược, oán Nhị gia khí tiết.

Lòng mang oán hận thì tất nhiên chẳng qua với . Khổng thị tuy cảm thấy tiếc nuối nhưng cũng đành bất lực.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-372-qua-thong-minh-cung-la-hoa.html.]

Giờ ngẫm , đúng là tầm hạn hẹp.

Gia đình như Cao gia, thể bỏ mặc hai đứa nhỏ? Dù chỉ vì tương lai của bọn trẻ, nàng cũng cố mà níu chút tình !

Suy cho cùng, vẫn là con trai kiềm chế.

“Về phần Tứ tỷ của ...” Tĩnh Bảo chân thành với bà: “Nếu tỷ an phận thủ thường, hiếu thuận cha chồng, thấu hiểu chị em dâu, mong bá mẫu nể tình và Tần Sinh là bạn đồng môn, xin hãy đối đãi tử tế với tỷ . Dù cây trồng, nước tưới, chẳng thể đầu. Gia hòa vạn sự hưng.”

Tĩnh Bảo nghiêm nghị tiếp: “Còn nếu tỷ tâm thuật bất chính, hành xử gì, thì xin bá mẫu nghiêm khắc dạy dỗ. Dù bỏ tỷ , Tĩnh gia cũng một lời oán trách!”

Vừa dứt lời, tay Khổng thị vịn ghế run lên, trong lòng khỏi thầm tán thán.

Một chuyện rối như tơ vò, bởi một câu một lời của y, trở nên rõ ràng minh bạch, một câu nhắc đến con trai chẳng gì của .

Khổng thị c.ắ.n nhẹ răng . Hừ! Tĩnh gia dạy nổi con gái, chả lẽ nhà họ Uông dạy nổi con trai chắc?

“Chẳng trách đứa ngốc nhà cứ khen Thất gia mãi thôi. Trước còn tin, nay thì thật lòng khâm phục!” Bà chân thành .

“Vật họp theo loài, tìm đúng mới hợp đạo.” Tĩnh Bảo mỉm : “Người như Tần Sinh đến thế, mới thể dẫn dắt như . Đó mới là duyên phận chân chính.”

Câu tuy như tự khen , nhưng thực chất khen ngợi Uông Tần Sinh. Khổng thị xong, niềm vui tràn từ khóe miệng.

“Ý Thất gia hiểu. Xin hãy chuyển lời đến gia mẫu, dù thế nào, hôn sự cũng coi như định. Hai nhà Uông Tĩnh nên qua nhiều hơn, đừng để lạc lõng tình .”

“Ta với Tần Sinh là đồng môn, là bạn cùng phòng, chỉ vì điểm thôi, bá mẫu qua , cũng chẳng chịu !”

“Đứa trẻ ngoan, đứa trẻ ngoan!” Mắt Khổng thị đỏ, nghẹn ngào : “Phải qua , qua nhiều hơn!”

Tĩnh Bảo vén áo, bước cửa.

Bên ngoài, Tĩnh Nhược Mi đang quỳ gối thẳng tắp, gương mặt trắng bệch, cúi đầu, chẳng đang nghĩ gì.

“Vừa lời , Uông nhị phu nhân đều hết chứ?”

Tĩnh Bảo từ cao xuống, giọng lạnh lùng: “Ngươi vốn thông minh, nhưng thì thà ngốc một chút còn hơn. Đừng ỷ đôi chút khôn khéo mà xem ai cũng là kẻ ngốc. Hãy sống cho tử tế với Uông Nhị gia. Ta với ngươi là tỷ , tuy cùng sinh , nhưng vẫn hy vọng tỷ sống !”

Tĩnh Nhược Mi ngẩng đầu, khuôn mặt Tĩnh Bảo, thành tiếng.

Nàng cứ ngỡ y sẽ vạch trần nàng mặt Khổng thị, chẳng ngờ là như thế .

“A Bảo, sai ...”

“Người sai một , hai , chớ để sai đến thứ ba.”

Tĩnh Bảo lạnh giọng: “Lần , dù Uông gia thế nào, bên chỗ nhất định tha cho ngươi. Uông nhị phu nhân, ngươi nhớ kỹ cho !”

Sắc mặt Tĩnh Nhược Mi trắng bệch, chỉ thành lời.

...

Khi , Tĩnh Bảo xe, Cao Chính Nam cưỡi ngựa.

Lúc về, Cao Chính Nam bỏ ngựa, nhất định đòi chung xe với Tĩnh Bảo.

“A Bảo, hai phủ sẽ qua , Tần Sinh còn giữ ăn cơm, từ chối ?” Cao Chính Nam trong xe, rót nửa chén cho em vợ.

Tĩnh Bảo nhận lấy, trả lời: “Tỷ phu, và bá mẫu chuyện trong sảnh cả nửa ngày, thấy Uông Nhị gia?”

“Không thấy !”

“Vậy là dám gặp chúng , là... gặp?”

 

Loading...