Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 369: Có điều gì phải sợ sao?

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:58:50
Lượt xem: 207

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Trường Canh nhíu mày : “Nhân lúc mấy học trò của ngươi chí tiến thủ, mau nghĩ cách chốn cũ , nếu thật sự thì tới Quốc Tử Giám dạy học cũng , giúp gánh vác bớt phần nào!”

Cố Trường Bình trả lời: “Sau khoa thi điện, nhà họ Vương nhất định sẽ dâng tấu xin cắt quyền các phiên vương. Nhiều nhất ba năm nữa, cục diện thiên hạ sẽ đổi, , cũng còn nhiều ý nghĩa nữa.”

Thẩm Trường Canh , suy nghĩ thâm ý trong lời , nghiêng gần, hỏi nhỏ: “Hoàng thượng thật sự sẽ tay ?”

“Có chứ!”

Cố Trường Bình nhấp một ngụm : “Năm xưa, Thủy đế vì để củng cố giang sơn Đại Tần, chia đất phong cho hai mươi con trấn giữ các nơi. Nay giang sơn định, những phiên vương chẳng khác nào b.o.m nổ chậm. Tân đế từ khi còn là Thái tử từng dâng sớ xin cắt quyền, nay ngai vàng vững chắc, thể dung thứ cho các vương gia tự giữ binh quyền, cao lớn chứ?”

Thẩm Trường Canh thở dài: “Nếu thật sự tay, e rằng chẳng thể yên thêm vài năm nữa !”

Cố Trường Bình đang định lên tiếng, thì thấy Tề Lâm đẩy cửa bước : “Gia, Tĩnh Thất gia đến , là tới dập đầu tạ ơn ngài!”

“Làm tìm chỗ ?” Thẩm Trường Canh thì thào.

Làm tìm chỗ ?

Không quá dễ !

Cố Trường Bình ở trong thành Tứ Cửu cũng mấy chỗ thể đến. Tô phủ là một nơi, nhưng sẽ đến đó, vì Tô nương nương.

Ôn Lư Dụ cũng tính là một chỗ, nhưng đến kinh còn chẳng chỗ ở, vẫn đang lăn lộn ở các quán trọ.

Tính tới tính lui, chỉ còn mỗi Thẩm Trường Canh.

Bề ngoài Tĩnh Bảo lấy cớ là đem lễ vật chất đầy xe về, nhưng lý do thật sự, chỉ nàng mới hiểu rõ:

Không gặp cũng đau, gặp cũng đau, nhưng vẫn gặp!

Huống hồ, chuyện vui lớn như , nàng chia sẻ với , và nhất định chia sẻ với !

Vào phòng, quỳ xuống đệm bồ đoàn, thành khẩn dập đầu ba cái, nàng mở lời: “Thưa , kỳ thi xuân đỗ hạng nhì. Đường gian nan, tất cả đều nhờ tận tâm dạy dỗ. Vậy nên mặt dày tìm đến đây, để cảm tạ đại ân đại đức của .”

Lời lẽ đường hoàng, Cố Trường Bình xong, đích đỡ nàng dậy, tiện thể quan sát một lượt, sắc môi vẫn nhợt nhạt, sắc mặt còn vương chút bệnh lành.

“Ăn gì ?”

Tĩnh Bảo lắc đầu.

“Ngồi xuống ăn chung .”

Cố Trường Bình liếc Tề Lâm, Tề Lâm lập tức bày thêm bát đũa.

Tĩnh Bảo xuống, thấy sắc mặt Cố Trường Bình chẳng vẻ vui mừng gì nhiều, bèn hỏi: “Tiên sinh sớm ?”

“Ừ, Tô đại gia lén truyền tin đến.”

“Tiên sinh... vui cho học trò ?”

“Ta đoán mà.”

Tĩnh Bảo len lén quan sát mặt... Dường như lúc nào cũng điềm tĩnh như thế, chẳng hỉ chẳng nộ, ánh mắt rũ xuống đang nghĩ gì.

Đang nghĩ đến tạo phản chăng?

Cố Trường Bình thấy nàng ngay ngắn, mắt mũi, mũi tim, chằm chằm món ăn mặt cứ như cái c.h.ế.t, chẳng khác gì khúc gỗ.

“Sao ăn?”

Hắn gắp một đũa thức ăn bỏ bát nàng: “Ăn khi còn nóng, ăn xong, đưa ngươi về phủ.”

Sợ bộc lộ tâm tư quá rõ ràng, thêm một câu: “Tiện thể cho ngươi một chút về điều cần lưu ý khi thi Điện thí, trong đó những chỗ quan trọng đấy.”

“Đa tạ !”

Tĩnh Bảo vội vã và nghiêm túc xúc một thìa cơm, nhai thật mạnh.

Thẩm Trường Canh một chút, một chút, đột nhiên ném đũa xuống: “Ta ăn no , ngoài dạo tiêu cơm, hai từ từ dùng bữa!”

Trên bàn chỉ còn hai .

Tĩnh Bảo lòng rối bời hỏi: “Tiên sinh định trốn ở đây đến bao giờ?”

Cố Trường Bình khổ: “Trốn lúc nào lúc .”

Tĩnh Bảo lặng im.

Cố Trường Bình tiếp lời: “Vì sống lâu hơn chút nữa, định nhận thêm học trò .”

Vậy, năm bọn họ là duy nhất ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-369-co-dieu-gi-phai-so-sao.html.]

Tay cầm đũa của Tĩnh Bảo khựng , ngẩng đầu Cố Trường Bình, gượng gạo nở một nụ còn khó coi hơn cả .

“Ồ, trêu ngươi thôi.” Cố Trường Bình từ tốn rót đầy chén cho nàng: “Con mà, nếu khắp núi sông, mắt cũng trở nên kén chọn, mấy thứ bên ngoài càng khó lọt mắt. Làm cũng thế. Ta tìm năm như các ngươi nữa chứ?”

Tĩnh Bảo cũng nghĩ như !

Nàng tự hỏi bản , tìm một như Cố Trường Bình?

Không còn tìm nữa !

“Tiễn” mà Cố Trường Bình , là hai sánh bước về phủ.

Tĩnh Bảo suốt dọc đường yên lặng, chỉ lắng Cố Trường Bình về những điều cần chú ý trong Điện thí, chen một lời.

Đợi xong, nàng bỗng nhiên dừng bước, ngẩng đầu : “Tiên sinh, chuyện hỏi!”

“Ngươi !”

“Thi cử, triều... những việc chỉ dành cho nam tử?”

Tĩnh Bảo hít sâu một : “Nếu một nữ tử, thông minh siêng năng, thể sánh ngang với nam nhi thiên hạ, thấy ?”

Cố Trường Bình nàng.

Người mắt phượng dài hẹp, xếch, sâu thẳm mãnh liệt...

Cố ý!

Sắc mặt Cố Trường Bình vẫn bình thản: “Ngươi nếu ? Vậy chỉ là giả định. Nếu thật sự , cũng tận mắt xem. Chỉ tiếc là... !”

Da đầu Tĩnh Bảo như nổ tung, chẳng lấy dũng khí, sải chân bước lên chặn mặt .

“Ngươi... định gì?” Cố Trường Bình nhíu mày.

“Ta...”

Tĩnh Bảo ngẩng đầu, ánh mắt bướng bỉnh như một con bò tót, nhưng lời định thể thốt , chỉ để thấy thôi.

Hai đối diện thật lâu, một tâm tư cuộn trào, khí thế ép ; một cố đè nén cơn sóng trong lòng.

Cuối cùng, Cố Trường Bình phần bất đắc dĩ mỉm : “Vi sư một xu dính túi, cướp thì tìm khác.”

Một câu đùa khiến Tĩnh Bảo bối rối, lòng chùng xuống, tỉnh táo .

Vừa ?

Cố Trường Bình lúc cúi đầu, nàng, : “Nếu thế gian thật sự nữ tử như thế, chỉ ba chữ “ dễ dàng.”

Lòng Tĩnh Bảo chợt chua xót, nước mắt suýt nữa trào .

Sợ thấy, nàng chỉ còn cách bước nhanh vài bước, kéo giãn cách: “Tiên sinh khỏi tiễn nữa, trời lạnh, về !”

“Ta thêm một đoạn với ngươi.”

Tâm trạng Cố Trường Bình vẻ , đuôi mắt nhướn lên, bước cũng nhẹ nhàng hơn.

Tĩnh Bảo đợi nước mắt lui xuống, cũng từ từ chậm .

Đêm ở thành Tứ Cửu tối, đến nỗi thể thấy rõ trời.

Hai đều gì.

Một lúc , Cố Trường Bình thu ánh mắt từ một nơi xa xăm, liếc ánh mắt cụp xuống của Tĩnh Bảo, nhẹ giọng hỏi: “Ở nhà vui ?”

“Ừ!”

Tĩnh Bảo ngẩn , một lát mới ngẩng đầu: “Vui ạ! Nhị tỷ, tỷ phu cũng kinh. Họ đều mừng cho , dễ dàng gì!”

Ba chữ cuối gần như thấy, nhưng Cố Trường Bình rõ ràng, chỉ là đoán ý nàng gì, bèn qua loa: “Thế gian , chắc chẳng ai là dễ dàng cả! Ngay cả kẻ mây , cũng luôn lo sợ bất an.”

“Còn thì ?” Tĩnh Bảo ho một tiếng: “Có điều gì khiến sợ ?”

“Có!” Cố Trường Bình trầm giọng, từng chữ một: “Sợ c.h.ế.t, sợ bệnh, sợ khổ... nhiều thứ.”

cảm thấy, trong m.á.u thịt của , từng một chữ ‘sợ’!”

Cố Trường Bình sững , ánh mắt thẳng Tĩnh Bảo, sát khí khó giấu, để lộ ba phần.

Tĩnh Bảo ánh mắt dọa đến tim lệch một nhịp.

 

Loading...