Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 367: Một lần đỗ bảng vàng
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:58:48
Lượt xem: 194
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Uông Tần Sinh là lời Tĩnh Bảo nhất, hỏi: “Tiên sinh ? Sao thấy đến? Sau dập đầu tạ ơn nhiều hơn mới . Nếu , chắc chắn thể thi đỗ."
Tiền Tam Nhất : “Ta dám chắc cửa nhà họ Cố sắp dẫm bằng ! Tiên sinh nhận học trò đến mức tay sắp chuột rút vì thu học phí !"
Tĩnh Bảo ho sặc sụa: “Khụ khụ khụ khụ..."
Uông Tần Sinh nhíu mày: “Tiên sinh , vẫn thấy bóng dáng?"
Tiền Tam Nhất đắc ý: “Chắc đang trốn trong nhà mà thầm chứ gì!"
Tĩnh Bảo tiếp tục ho: “Khụ khụ khụ khụ..."
Hai đồng loạt Tĩnh Bảo một cái, thầm nghĩ: Bệnh tên nhóc mãi khỏi thế?
Uông Tần Sinh hạ giọng: “Không Vương Uyên và Phác Chân Nhân , xếp hạng thứ mấy?"
Tiền Tam Nhất trợn mắt: “Liên quan rắm gì đến !"
Tĩnh Bảo cũng trợn mắt theo: “Liên quan rắm gì đến !"
Uông Tần Sinh trừng mắt họ: “Chửi thề cũng lựa lúc! Nếu ngoài thấy, thể diện của hạng nhất với hạng nhì như các ngươi còn ?"
"Liên quan rắm gì đến ngươi!" “Tiền, Tĩnh hai đồng thanh đáp.
Uông Tần Sinh tức đến đỏ cả vành tai: “Nói chứ, ba đứa trốn ở đây ? Hai các ngươi dù cũng là hạng nhất với hạng nhì, ngoài gặp mặt thiên hạ chứ!"
Tiền Tam Nhất: “Gặp ? Các ngươi chẳng ?"
Tĩnh Bảo: “Ta đang bệnh, gặp ai !"
Uông Tần Sinh: “Hành động như thế còn đáng đ.á.n.h hơn cả tên Cao mỹ nhân !"
Tiền Tam Nhất: “Hạng nhì, ngươi thấy đúng ?"
Tĩnh Bảo: “Không đồng ý việc đánh, nhưng đồng ý hạng nhất đánh!"
Tiền Tam Nhất chống nạnh, tức tối: “Họ Tĩnh , trêu chọc gì ngươi hả!"
Họ Tĩnh bụm miệng trộm.
Nàng , Uông Tần Sinh cũng bật theo.
Tiền Tam Nhất , , cũng nhịn nữa mà bật .
Mười năm đèn sách, một đỗ bảng vàng!
Nếu bọn họ , thì ai ?
"Ai da ba vị gia, đừng nữa, mau mau về phủ thôi! Quan sai sắp đến báo tin !" A Nghiễn bên cạnh sốt ruột đến giậm chân: “Trong phủ còn đón khách nữa, nhân vật chính mặt thì ?"
Tiền Tam Nhất đến hai chữ "đón khách", đầu óc xoay nhanh như bánh xe lửa: Bao nhiêu khách đến chúc mừng, mỗi lừa lấy một hai lượng bạc, hôm nay kiếm vài trăm lượng cũng chừng, phát tài , phát tài !
"Tần Sinh, Văn Nhược, đây. Đợi kiếm bạc , sẽ đãi hai ăn sơn hào hải vị!"
Uông Tần Sinh và Tĩnh Bảo , trong lòng cùng hiện lên ba chữ: Ai tin ngươi!
"Nhớ tối nay đến nhà dập đầu đấy!" “Uông Tần Sinh chợt nhớ , bèn gọi với theo.
"Không quên !"
Lúc , hầu của Uông Tần Sinh là Phú Quý hớt hải chạy tới: “Gia, gia, phu nhân đến bến tàu , mau về phủ thôi!"
"Mẹ tới ?"
"Nhị tỷ, nhị tỷ phu cũng chắc tới!"
Ánh mắt Tĩnh Bảo sáng lên, định chào tạm biệt Uông Tần Sinh thì chợt thấy Phó Thành Hề như hồn ma lướt tới.
"Tam tỷ phu!" Nàng tươi tiến gần: “Đỗ hạng mấy thế?"
Phó Thành Hề thấy là Tĩnh Bảo, mặt lập tức đỏ bừng, hồi lâu thốt lời nào.
"Tỷ phu , ngươi còn trẻ, đừng nản chí, ai mà chẳng lúc vận rủi chứ!"
Tĩnh Bảo vỗ vai : “Dù gì ngươi cũng thi nhiều , trượt thêm nữa cũng chẳng . Ba năm cố gắng nhé!"
Phó Thành Hề chỉ cảm thấy đầu nổ tung, nghiến răng ken két.
Còn dám nghiến răng?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-367-mot-lan-do-bang-vang.html.]
Tĩnh Bảo nhạt trong lòng: “Tối nay tới nhà uống rượu, nhị tỷ phu cũng tới, gọi thêm đại tỷ phu nữa, cùng vui vẻ một trận!"
Phó tứ gia , thế nào gọi là "vui quá hóa buồn"?
Là thế đấy!
...
Trước cổng Tĩnh phủ, hóng chuyện chen chúc.
A Man mặc áo hoa màu rượu chát, tay xách giỏ, bên trong đầy tiền mừng, đang vốc từng nắm vung ngoài!
"Thất gia ơi, A Man theo bao năm nay, hôm nay là ngày vẻ vang nhất!"
"Đến , đến ! Tĩnh Thất gia đến !"
Không ai gọi một tiếng, đám đông đang tranh giành tiền mừng lập tức ùa tới, vây chặt lấy Tĩnh Thất giữa.
"Chậc chậc chậc, tú tài bây giờ quả thật tuấn tú ghê!"
"Thất gia ơi, bao nhiêu tuổi , đính hôn ? Con gái nhị biểu thúc nhà tròn mười sáu, dung mạo xinh , nếu Thất gia chê, nhận về ?"
"Thôi , cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga! Thất gia là ai chứ, là sách đấy! Có coi trọng nhà các ngươi ! Thất gia, con gái nhà xinh, nhưng nấu ăn ngon, món tủ là thịt kho tàu, ngài thấy ...?"
Tĩnh Thất hổ đến mức nổi nữa, liếc mắt Nguyên Cát, Nguyên Cát hiểu ý, lập tức châm pháo. Tiếng nổ vang dội, Tĩnh Bảo thừa dịp chen trong phủ.
"Đám bà cô đúng là khủng khiếp!" Tĩnh Bảo ôm ngực, tim vẫn còn đập thình thịch vì sợ, bao xa thì thấy mặt lao đến, dang tay ôm chặt lấy nàng, đủ còn xoay nàng mấy vòng.
"Lục biểu ca, sắp nôn !"
Lục Hoài Kỳ hoảng hốt vội thả nàng xuống, yết hầu chuyển động như cố nuốt xuống thứ gì đó.
Nuốt cái gì ư?
Là câu : Bảo , ... nó chứ thích c.h.ế.t !
"A Bảo!"
"Ngươi?"
Tĩnh Bảo giật , vội hành lễ.
Tuyên Bình hầu xúc động: “Mau dập đầu với con . Mấy hôm nay bà mấy !"
Tĩnh Bảo vén áo, bước nhanh chính đường.
Trong chính đường, Lục thị ở vị trí chủ tọa, đang nghển cổ trông cửa. Vừa thấy Tĩnh Bảo đến, bà định lên đón con, nhưng nghĩ đến quy củ nên đành yên.
Tĩnh Bảo bước qua ngưỡng cửa, nhận lấy bồ đoàn do nha đưa tới, quỳ xuống, nghiêm túc dập đầu ba cái với Lục thị.
"Mẹ, con trai trong kỳ thi xuân giành hạng nhì. Bao năm qua vì con mà lo lắng, con bất hiếu để khổ tâm. Về , chỉ cần an tâm hưởng phúc."
"Con trai của ơi!"
Lục thị hôm nay mấy lời thì cầm nổi nước mắt, nhào tới ôm lấy Tĩnh Bảo mà thêm một trận.
"Giờ thì , kỳ thi xuân hạng nhì, điện thí chắc kém!" “Tuyên Bình hầu ha ha “Muội , khổ tận cam lai, đúng là khổ tận khổ nữa!"
"Con dập đầu với cữu cữu ?" “Lục thị rưng rưng hỏi.
"Con hành lễ , dập đầu!"
Tĩnh Bảo vội vén áo quỳ xuống, dập đầu với vợ chồng Tuyên Bình hầu.
Tuyên Bình hầu liếc phu nhân Lưu thị, bà gật đầu hiệu, trong lòng lập tức tính toán xem hai cô con gái thứ xuất giá còn ai phù hợp với Tĩnh Thất.
Phải nhanh chân mới , nếu chậm thì khi điện thí công bố kết quả, Tĩnh Thất sẽ thành miếng bánh ngọt cả kinh thành tranh giành, đến lúc đó Hầu phủ e là chẳng còn phần!
"Phu nhân, Thất gia, Nhị cô nương, Nhị cô gia đến !"
"Nhị tỷ đến !"
Tĩnh Bảo bật dậy: “Để đón!"
"A Bảo, con chậm một chút, mới khỏi bệnh xong, đừng chạy nhảy lung tung! A Nghiễn, mau theo đỡ gia!" “Tĩnh Nhược Tố sốt ruột gọi theo .
"Đại tỷ, bảy tám mươi tuổi !" “Tĩnh Bảo đầu , chỉ phất tay.
Ra tới cổng nhị môn, từ xa thấy Nhị tỷ phu Cao Chính Nam dẫn theo một mỹ nhân trang điểm lộng lẫy bước nhanh tới, lưng còn hai đứa bé trai kháu khỉnh theo.