Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 365: Gia vẫn ổn lắm

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:58:46
Lượt xem: 205

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cao Triều đột nhiên lên tiếng cắt ngang: “Giúp tra xem Uông Tần Sinh xếp thứ mấy!

“Hả?”

Tiểu Thất chột liếc gia nhà : Gia ơi là gia, ngài lợi dụng chức quyền như cũng quá trắng trợn đó, chẳng sợ Ngự sử đài dâng sớ tố cáo , thiên hạ sĩ tử đều đang kìa!

Khóe môi Cao Triều cong lên, mặt đầy vẻ “việc liên quan gì đến ngươi”, Tiểu Thất đành chịu lép “uy quyền tà ác”, chỉ dám cắm cúi xuống.

“Tìm ! Thứ bốn mươi hai, Uông Tần Sinh, giám sinh Quốc Tử Giám, môn hạ của Cố Trường Bình!”

Bốn mươi hai?

Hừ!

Tên nhóc cũng coi như chí khí, mất mặt Cố Trường Bình!

Cao Triều hất tay áo lớn, che mũi miệng đầy vẻ chán ghét bỏ . Đám thư sinh cổ hủ , mùi mồ hôi thiếu chút nữa khiến ngạt c.h.ế.t!

Tiểu Thất nhón chân theo bóng lưng gia nhà , thầm nghĩ: Chẳng trách gia Cẩm Y Vệ, thì ... là để oai phong thế đây!”

Đám đông ào ào chen lên. Có trong đám la lớn: “Sao ngừng nữa , mau tiếp chứ, gấp c.h.ế.t đây !”

“Chúng ai thứ ba!”

“Thứ ba ?”

“Chắc là đó...”

Tiểu Thất hắng giọng, cất cao tiếng: “Hạng ba: Đỗ Tề Cương!

Ơ? Ai ?

Tên lạ, hình như trong Quốc Tử Giám . Lẽ nào là sĩ tử từ địa phương?

Vậy còn Giải nguyên Trương Tông Kiệt ?

Hắn xếp thứ mấy?

Lúc , Trương Tông Kiệt như mất hồn bệt xuống đất, nước mắt.

Hai mươi lăm?

Hắn chỉ hạng hai mươi lăm thôi , thể?

Rõ ràng là Giải nguyên, đầu kỳ thi mùa thu mà!

Trương Tông Kiệt lấy tay che mặt, nghẹn ngào.

Nếu đêm đó gặp ma, sợ đến mất ngủ cả đêm, thì thi tệ như ?

Còn trách tên thái giám c.h.ế.t tiệt bên Cẩm Y Vệ , khiến một Giải nguyên như lột sạch đồ giữa chốn đông ...

Hận quá !

“Ồ, chẳng đây là Tân trấn phủ ngũ phẩm của Cẩm Y Vệ Cao đại nhân ? Ngài tới đây... giữ trật tự ?”

Trương Tông Kiệt tiếng lập tức nín , vội nhón chân sang.

Chỉ thấy Vương Uyên mặc bộ cẩm y mới tinh, phe phẩy quạt xếp, chắn đường Cao Triều. Sau lưng Vương Uyên là Phác Chân Nhân.

Phác Chân Nhân nheo mắt : “Cao đại nhân mặc bộ đồ ... chà chà, oai phong thật đấy!”

“Tất nhiên là oai phong !”

Vương Uyên phe phẩy quạt: “Còn xem sư phụ là ai? Thịnh Vọng đấy, một tên lão... thái... giám căn cơ!”

“Không thể nào!”

Sắc mặt Phác Chân Nhân bỗng đổi: “Vậy chẳng Cao công tử nhà ... cũng mất “gốc” ?”

Vương Uyên nheo mắt trêu chọc: “Có , lát nữa ngươi thử là ngay!”

Phác Chân Nhân chớp mắt: “Ta nào dám chứ, sợ c.h.ế.t nhất, lỡ Cao công tử nổi giận thì...”

“Chỉ là một con ch.ó của tỷ phu thôi mà!”

Vương Uyên “bốp” một tiếng gập quạt , ánh mắt sắc bén chằm chằm Cao Triều: “Chắc là dám... nổi giận nữa nhỉ?:

“Gia?”

Tiểu Cửu tức đến nỗi gân xanh nổi đầy trán, tay đặt lên chuôi đao toan rút , bèn ánh mắt lạnh lẽo của Cao Triều ngăn .

Cao Triều vuốt tấm bài đeo bên hông, giữa chân mày lạnh lùng nhưng vẫn nở nụ : “Ta sợ c.h.ế.t, tất nhiên là dám .”

“Thấy , sai mà, dám !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-365-gia-van-on-lam.html.]

Vương Uyên đắc ý lớn.

“Tục ngữ , chịu ơn một trả mười!”

Cao Triều Vương Uyên, thở dài: “Dạo nhận nhiều ân huệ của Vương công tử, nhất định sẽ trả từng chút một, Vương công tử chớ vội nhé!”

“Nhận nhầm chăng?”

“Không !”

Cao Triều tươi rói: “Ta là nhớ mặt đó!”

Nói xong, ưỡn ngực, nở nụ rạng rỡ bước , mặt chút tức giận nào.

Còn Vương Uyên, câu “trả từng chút một” chột , sắc mặt lúc xanh lúc trắng, hồi lâu thốt nên lời.

Cao Triều rẽ khỏi đám đông, leo lên ngựa. Tiểu Cửu sợ Vương Uyên tức quá mà sinh bệnh, vội chạy tới nắm dây cương.

“Gia?”

Từ cao, Cao Triều cúi y, lạnh nhạt : “Yên tâm, gia ngươi lắm!”

Ổn từng thấy!

*

Tại Phó phủ, cổng chính mở toang.

Những phụ nữ vốn chỉ quanh quẩn trong nội viện hôm nay đều cả ở cổng.

Vệ di nương đỡ Đinh thị, : “Lão phu nhân đừng sốt ruột. Hôm qua con mơ thấy gia đỗ đạt, sáng nay cửa chim khách hót ríu rít, là điềm lành!”

Hôm nay, Đinh thị mặc một bộ đồ mới tinh, nét mặt rạng rỡ. Bà cũng thấy chim khách hót từ sáng sớm.

“Lão phu nhân, Tứ , xin chúc mừng nhé!”

Triệu đại phu nhân nhanh chóng tâng bốc: “Xem Phó gia chúng sắp thêm một vị cử nhân !”

Tĩnh Nhược Tụ nghĩ đến , cũng nổi, chỉ gượng gạo trả lời: “Đại tẩu, đồng hỷ, đồng hỷ.”

Vệ di nương thấy Tĩnh Nhược Tụ mỏi mệt, cố ý : “Tứ phu nhân trông vẻ vui thì . Cũng thôi, Thất gia vì trượt thi mà bệnh đến dậy nổi, thật là đáng thương quá !”

Trong mắt Tĩnh Nhược Tụ lóe lên tia căm hận, nàng đầu trêu chọc Dao Dao bên cạnh.

Đinh thị lườm Vệ thị một cái, nhưng trong mắt chẳng bao nhiêu trách mắng. Con trai thể vượt qua Thất gia của Tĩnh phủ, bà vẫn thấy vui.

Ai mà Tĩnh Thất gia từng là thủ khoa phủ Lâm An, học hành giỏi giang đến nhường nào!

“Đại gia đến !”

Theo tiếng gọi của nha , Phó Thành Đạo sải bước tiến , ánh mắt lướt qua Tĩnh Nhược Tụ, chau mày.

Sắc mặt nàng tái nhợt, bọng mắt xanh đen, rõ ràng vì đứa trẻ Thất gia mà lo lắng quá mức.

Phó Thành Đạo càng thêm tiếc nuối trong lòng. Bài thi của Tĩnh Thất gia từng xem qua, cực kỳ linh khí. Nếu vì vụ án tù năm đó, đứa nhỏ chắc chắn tố chất ba hạng đầu!

“Mẹ, phái xem bảng vẫn về ?”

Đinh thị trưởng tử, trong lòng định hơn một chút: “Chưa , chắc là đang đường về !”

Lời còn dứt, bèn thấy một tiểu đồng áo xám như cơn gió lao qua.

Phó Thành Đạo liếc , thấy quen mắt: “Người ... hình như là bên cạnh Thất gia?”

Tĩnh Nhược Tụ , lập tức nhón chân theo, chỉ thấy một bóng áo xanh vụt qua, khỏi thất vọng cúi mắt xuống.

Phó Thành Đạo an ủi đôi câu, nhưng thốt nửa chữ, chỉ đành gượng: “Nhìn dáng vẻ thì vẻ là vui mừng khôn xiết !”

“Ta thấy giống như sắp té lăn chứ?”

Vệ di nương chợt chen ngang một câu.

Sắc mặt Phó Thành Đạo tối sầm : “Luc đến lượt một di nương như ngươi mở miệng ?”

Vệ di nương sợ hãi nép lưng Đinh thị. Đinh thị một lòng lo cho con trai út, chỉ vỗ nhẹ tay nàng .

Vệ di nương nghiến răng, ánh mắt âm u về phía Triệu đại phu nhân, thầm nghĩ: Bà c.h.ế.t ? Chồng ngươi bênh vực Tĩnh Nhược Tụ, ngươi ?

Triệu đại phu nhân mắt mũi, mũi tim, chẳng khác gì một vị lão tăng nhập định.

Vệ di nương thấy nàng phản ứng, đành đầu .

Nếu lúc nàng chịu liếc thêm một cái, chắc chắn sẽ phát hiện ánh mắt của Triệu đại phu nhân đang lén đảo qua đảo giữa Đại gia và Tứ phu nhân bao nhiêu lượt...

 

Loading...