Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 364: Phần một và hai

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:58:45
Lượt xem: 198

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi Cố Trường Bình rời , bệnh của Tĩnh Bảo chuyển biến lên rõ rệt bằng mắt thường cũng thấy .

Không vì nàng nghĩ thông suốt tiến lui thế nào, mà là mắt việc quan trọng hơn: điện thí!

Những lời Cố Trường Bình khi , từng câu từng chữ đều mang theo sự yêu chiều, khiến lòng rung động.

Dù khi đó nàng bệnh nặng tưởng như sắp qua khỏi, cũng vẫn cảm nhận sự ấm áp nồng nàn ẩn trong từng lời .

, cần hoảng loạn!

Bản nàng tự nhủ trong lòng như thế.

Dù thế nào nữa, từng ác ý với nàng. Không đến chuyện ít cứu nàng trong lúc nguy cấp, chỉ riêng việc phận thật sự của nàng mà vẫn giữ kín , là ơn lớn .

Nàng theo ba năm trời, quên cả những điều cơ bản nhất thế chứ!

Không nên quên, tuyệt đối quên!

Những chuyện khác, đợi khi điện thí kết thúc tính tiếp.

Ba ngày , đến ngày niêm yết bảng kết quả kỳ thi xuân, Tĩnh Bảo gắng gượng dậy từ giường. Tuy sắc mặt vẫn trắng bệch như tờ giấy, nhưng trong ánh mắt phần sáng rỡ.

"Gia, hôm nay xem bảng, bộ đồ mới nhé!"

“Không cần, mặc đồ cũ!"

A Man thần bí ghé sát , hạ giọng : “Hôm qua nô tỳ rảnh rỗi, giúp gia bói một quẻ... Ưm... Ưm..."

"Gia , ?"

A Man bịt miệng, mắt chớp chớp mấy cái, ánh mắt như : Gia thật sự tin tài bói toán của nô tỳ chút nào ?

Tĩnh Bảo chút lay chuyển: “Không tin!"

A Man chớp mắt thêm cái nữa: Nhỡ linh nghiệm thì ?”

“Linh nghiệm cũng !"

...Thôi .

A Man cuối cùng cũng lộ vẻ mặt như tro tàn.

Tĩnh Bảo buông tay, nàng chăm chú một lát, bốn chữ: “Xin nén đau thương!”

A Man suýt nữa thì phun một ngụm máu.

Thay áo quần, rửa mặt, dùng điểm tâm.

Bữa sáng dọn ở phòng Lục thị. Bà thấy con gầy sọp , lòng đau như d.a.o cắt, sai nhà bếp nhỏ thêm vài món điểm tâm.

Tĩnh Bảo chẳng nuốt nổi gì, chỉ húp mấy ngụm cháo hoài sơn.

“Giờ chẳng cầu gì nữa, chỉ mong con khỏe mạnh là !"

Lục thị lau nước mắt, dặn dò con trai: “Lát nữa đến xem bảng, thiên hạ lời tiếng mặc kệ , con đừng để trong lòng. Đợi uống xong chén rượu mừng ở hầu phủ, con về phủ Lâm An. Có con bên cạnh, cũng thấy nhẹ lòng hơn!"

Tĩnh Bảo định vài câu an ủi, cảm thấy nhiều vô ích, chỉ nhẹ nhàng gật đầu.

Lục thị tiễn con cửa, nước mắt như chuỗi hạt đứt dây, rơi mãi thôi. Đám hầu đều nín thở im tiếng, ai dám khuyên.

Thất gia thi xuân thuận, trượt bảng là điều gần như chắc chắn. Bao năm qua phu nhân một lòng mong con thành rồng, hôm nay đau lòng đến cũng là lẽ thường!

Xe ngựa đến đầu ngõ Lễ bộ thì tiếp , Tĩnh Bảo đành xuống bộ.

A Nghiễn lo chen lấn tổn thương Thất gia, bèn cùng Nguyên Cát một trái một bảo vệ sát bên.

“A Bảo!"

Có tiếng gọi. Tĩnh Bảo đầu , thấy Phó Thành Hề đang bước nhanh tới, mặc áo gấm mới tinh, đầu đội ngọc quan, phong thái hào hoa.

Hắn bước đến gần, thấy Tĩnh Bảo tiều tụy hơn trong tưởng tượng, vội giấu niềm vui trong lòng, an ủi: “A Bảo , ngươi còn trẻ, đừng nản chí, ai mà chẳng lúc vận kém?"

“Nói như thể chính ngươi đỗ !" Nguyên Cát đảo mắt, lẩm bẩm.

Tĩnh Bảo liếc Nguyên Cát, điềm đạm : “Đa tạ tam tỷ phu an ủi!"

...

Quá khiêm tốn nhỉ!

Phó Thành Hề hầu xỏ xiên, câu đáp mà thấy nguôi ngoai, bèn Cố Dịch : “Tối đến nhớ qua nhà uống rượu, bày trong viện của tam tỷ ngươi đấy, rộn ràng một trận cho vui!"

Đến cả A Nghiễn vẫn luôn điềm tĩnh cũng nhịn .

Biết tiếng ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-364-phan-mot-va-hai.html.]

Ôi chao!

Ngươi đỗ, gia trượt, còn mời gia đến xem ngươi ăn mừng, cố tình khoét tim thì là gì?

Đồ ch.ó má!

A Nghiễn đang mong gia chọc cho tên họ Phó một trận, ai ngờ gia chỉ hờ hững đáp một câu: “Được, nhất định !"

A Nghiễn nghẹn luôn trong ngực, nuốt xuống cũng chẳng thở .

“Niêm yết , niêm yết ! Mọi mau tới xem!"

Một tiếng hô vang lên, đám như phát cuồng chen lấn xô tới.

Tĩnh Bảo vội áp sát tường, : “Không cần vội, nhường !"

Phó Thành Hề thì đợi nổi, chen về phía ngoái gọi: “A Bảo , chờ , giúp ngươi xem , nếu may mắn thì phía cuối bảng chắc tên!"

Không thể nhịn nổi nữa!

A Nghiễn và Nguyên Cát nghiến răng ken két.

“Giận gì chứ?" Tĩnh Bảo l.i.ế.m khóe môi, nhạt: “Chẳng đang chờ xem mừng quá hóa buồn ?"

...Ai mừng quá hóa buồn? Phó tứ gia ?

Tự tin cơ mà? Không thể nào!

A Nghiễn và Nguyên Cát hiểu gì cả.

Phó Thành Hề liều mạng chen tới . Hắn cửa đầu bảng nên lướt thẳng sang bảng hai tìm tên.

Từ xuống , hai mươi đầu !

Bốn mươi đầu vẫn !

Mồ hôi vã như tắm, tiếp tục chen qua bảng bên cạnh.

Chắc chắn bảng tên !

Tìm một lượt, đến mức mắt lòi như mắt gà chọi, vẫn thấy tên . Đầu óc Phó Thành Hề choáng váng, thể nào tin nổi.

Không lẽ bỏ sót?

Hay... khi nào ở đầu bảng?

Tim đập dồn dập, chen về phía đầu bảng, đúng lúc tiếng hét: “Mau tránh ! Cẩm y vệ đến !"

“Tránh , tránh hết!"

Hơn chục vệ binh đeo đao hộ tống Tân trấn phủ ngũ phẩm của Cẩm Y Vệ Cao Triều, chen ngang qua đám đông như thủy triều.

Cao Triều chỉnh áo choàng, liếc Tiểu Thất cạnh. Tiểu Thất lập tức gọi lớn: “Cẩm y vệ nhận lệnh duy trì trật tự xem bảng, đề phòng giẫm đạp, sẽ tên từng , các vị thí sinh đừng vội!"

Hắn hắng giọng, lớn tiếng : “Đứng đầu: Tiền Tam Nhất!"

Trong đám đông đang chen ép thành cá khô, Phó Thành Hề nghĩ: Tiền Tam Nhất... cái tên quen lắm...

“Nguyên là giám sinh Quốc Tử Giám, môn hạ của Cố Trường Bình!"

Tiếng vỗ tay và hoan gọi vang dội trong đám đông. Cao Triều nhướng mày lộ sắc: Ừ, tên tên nhóc rốt cuộc cũng giúp nở mày nở mặt !

Tiểu Thất sang cái tên thứ hai, mừng đến rạng rỡ: “Đứng thứ hai: Tĩnh Bảo! Giám sinh Quốc Tử Giám, môn hạ của Cố Trường Bình!"

Sau một thoáng im lặng, tiếng vỗ tay còn nổ vang hơn nữa.

...Tên cũng quen!

Không đúng!

Đầu Phó Thành Hề như nổ tung, môi run bần bật: “Là, là, là... A... A... A... Bảo!"

“Trời ơi, hai vị trí đầu tiên đều là học trò của Cố Trường Bình, thật là giỏi!"

“Nếu trượt , kiểu gì cũng bái sư!”

“Ta cũng thế!"

Tiểu Thất bàn tán thì bĩu môi khinh khỉnh: Tiên sinh giỏi cũng học trò giỏi, mấy kẻ như các ngươi tầm thường... Thôi, mau tên thứ ba .

“Đứng thứ ba là..."

“Khoan !"

Cao Triều đột ngột lên tiếng cắt ngang.

 

Loading...