Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 361: Tĩnh Bảo bị bệnh
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:58:42
Lượt xem: 197
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bên ngoài viện, hai cái đầu đang chen chúc gần .
“Ca, Thất gia thế? Đến đèn cũng thèm thắp.”
“Từ Cố phủ về là như !”
“Bị ấm ức ?”
A Nghiễn lắc đầu. Bị ấm ức gì chứ, chẳng qua là Cố khách, kịp gặp gia, thế là gia giận dỗi bỏ về!
Dáng vẻ giống sách, rõ ràng là dáng vẻ một cô vợ nhỏ chồng lạnh nhạt! Gia ơi là gia, ngài đúng là đầu thai nhầm !
A Man thấy ca lắc đầu thì càng thêm nghi ngờ. Đã vì ấm ức... chẳng lẽ là Cố gì với gia?
Chẳng lẽ... tỏ tình ?
A Man ngơ ngác ca trời ạ, Cố là một con sói đội lốt cừu!
...
Tĩnh Bảo bệnh, bệnh ngay trong tiếng sấm đầu tiên của mùa xuân. Đến khi A Man hầu hạ ngày hôm , nàng sốt đến mức mê man bất tỉnh.
A Man hoảng sợ, báo cho Lục thị, sai A Nghiễn mời lão thái y đến.
Lão thái y bắt mạch xong chỉ bảo là cảm phong hàn, uống vài thang t.h.u.ố.c là khỏi.
Ai ngờ t.h.u.ố.c uống hết, cơn sốt vẫn lui, đến mức khiến lão thái y cũng sốt ruột: Không thể nào! Mạch tượng rõ ràng là như mà!
“Thật sự , xin phu nhân mời cao nhân khác !”
“Không cần !”
Tĩnh Bảo l.i.ế.m đôi môi khô nứt vì sốt, : “Là do mấy ngày con lao lực quá, nghỉ ngơi là sẽ thôi. Mẹ, gọi đại tỷ về ở với con vài hôm nhé.”
Từ nhỏ đến lớn, chỉ cần Tĩnh Bảo bệnh, nhất định là đại tỷ Tĩnh Nhược Tố đích chăm sóc, giao cho ai khác.
Lục thị xong vội sai mời con gái lớn về.
Tĩnh Nhược Tố đến buổi chiều, lớn tiếng: “A Man, mở cửa sổ cho thông khí!”
A Man: “...” Cửa sổ đang mở hé mà!
“Nguyên Cát, nồi cháo ai nấu thế hả? Khô như , cho ch.ó ăn cũng nghẹn, đổ nấu !”
Nguyên Cát: “...” Trong cháo còn hạt gạo nào nữa!
“Mấy món ăn kèm cũng chẳng sạch sẽ gì cả, Cẩu Nhị Đản, mang trả !”
Cẩu Nhị Đản: “...” Vừa nãy còn nhà bếp nhét cho một miếng, giòn rụm mà!
“Còn ngươi nữa, A Nghiễn, Thất gia bệnh , ngươi còn đưa sách cho nó , ngươi lớn đầu mà hiểu bệnh lao tâm ?”
A Nghiễn: “...” Ta còn bước cửa phòng Thất gia mà!
Một tràng bắt bẻ soi mói khiến A Man, Nguyên Cát và mấy khác bận đến mức tối tăm mặt mũi. Tĩnh Bảo tỷ tỷ bận rộn rối rít, trong lòng chợt dâng lên một cảm giác rơi nước mắt mãnh liệt.
Mọi đều cho rằng trụ cột của đại phòng Tĩnh phủ là Thất gia, nhưng thật , trụ cột của Thất gia là Tĩnh Nhược Tố.
Chỉ cần Tĩnh Nhược Tố vững ở đó, thì dù Tĩnh Bảo rơi xuống hố trời cũng thể từng bước bò lên.
Đời một chuyến, đường đầu.
Tĩnh Bảo nghiến răng thầm nghĩ, hối hận cũng vô ích, chỉ thể về phía . Là phúc thì họa, là họa thì tránh cũng thoát.
Hai ngày , Tĩnh Bảo hạ sốt, trong phủ đón ba vị khách mời mà đến.
Uông Tần Sinh “chậc” một tiếng: “Sao bệnh , xem, mặt mũi gầy rộc cả!”
Tiền Tam Nhất bĩu môi: “Chẳng lẽ là vì Thanh Sơn , tương tư thành bệnh?”
“Không đúng !” Uông Tần Sinh gãi đầu: “Thanh Sơn mấy ngày , giờ nàng mới bệnh?”
“Ngây thơ!”
Tiền Tam Nhất khách khí mắng: “Chẳng lẽ để dành bệnh, tích tụ mới phát ?”
Tĩnh Bảo: “...” Ta là đang tích tiền chắc?!
Tĩnh Bảo ngẩng đầu còn : “Cao Triều, ngươi lời nào? Có tâm sự ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-361-tinh-bao-bi-benh.html.]
Tâm sự?
Nhìn thấy mặt nàng, là tâm sự đấy!
Cao Triều rút tầm mắt khỏi khuôn mặt Tĩnh Bảo, mấp máy môi: “Ta việc tuyên bố.”
Ba lập tức dựng tai .
“Ta phong Ngũ phẩm Cẩm y vệ Trấn phủ, ba ngày nữa đến Cẩm y vệ báo danh!”
“Cẩm... Cẩm... y vệ?!”
Uông Tần Sinh phun hết ngụm nóng ngoài, mắt trợn trừng hạ của Cao Triều: “Ngươi, ngươi, ngươi tự thiến ?!”
“Hắn thiến ngươi cũng tự thiến , đồ ngu!”
Tiền Tam Nhất thưởng cho Uông Tần Sinh một cái cốc, tin nổi sờ trán Cao Triều: “Không sốt mà, nhảm !”
“Bỏ cái tay lau m.ô.n.g rửa của ngươi !”
Cao Triều hất tay , hất cằm về phía Tĩnh Bảo: “Dậy , tối nay mời Lầu Ngoại Lâu uống rượu, coi như ăn mừng cho !”
“Ngươi mời thì dù bò cũng bò dậy. mà...”
Ngực Tĩnh Bảo phập phồng: “ ngươi thể cho vì Cẩm y vệ ?”
“ đó, vì !” Hai đồng thanh tiếp lời.
Cao Triều Tĩnh Bảo thật sâu, nghiến răng bật ba chữ: “Ngươi đoán xem?”
“Vì nhà họ Vương ?” Tĩnh Bảo cụp mắt: “Đổi là , cũng cam tâm.”
“Đã đoán còn hỏi gì nữa!” Cao Triều gõ ngón tay lên bàn, vẻ mặt lưng chừng giữa và : “Sau nếu ba đứa ngục, cứ tìm là !”
“Ngươi mong gặp vận rủi đấy !” Tiền Tam Nhất nghĩ đến mấy con chuột trong ngục, hậm hực .
“Chắc cơ hội đó , là lương thiện mà!” Uông Tần Sinh suy nghĩ nghiêm túc.
Tĩnh Bảo liếc Cao Triều, mặt vẫn là vẻ kiêu ngạo ngông nghênh như , nhưng ánh mắt khác ... khác ở chỗ...
Đã chút khí chất của nam nhân!
Khóe mắt Tĩnh Bảo cong lên, nở nụ .
...
“Cố Trường Bình! Cố Trường Bình!”
Lão đại Cẩm y vệ Thịnh Vọng xông thẳng , khiến Tề Lâm hoảng hốt chạy đón: “Đại nhân, nhà ...”
“Ta mặc kệ nhà ngươi đang ngoài đang bận nữ nhân, cũng gọi đây cho ngay!”
Thịnh Vọng vì vội nên năng còn thở dốc.
Tề Lâm giơ tay chỉ về phía . Thịnh Vọng đầu thì thấy Cố Trường Bình mặc áo vải thô, tay còn cầm một cái liềm.
Thịnh Vọng lau mặt, lành: “Ngươi là...”
“Nói, chuyện gì?” Cố Trường Bình ngắt lời.
“Học trò ngươi sắp Cẩm y vệ , ngươi ?”
“Biết!”
“Biết mà báo cho một tiếng!” Giọng Thịnh lão đại cao lên ba phần: “Hắn là gia gia bên phủ Trưởng công chúa đấy!”
Cố Trường Bình ném liềm, nhận khăn nóng Tề Lâm đưa, lau tay.
“Gia của phủ Trưởng công chúa thì ? Ngươi tam phẩm, ngũ phẩm, ngươi là thượng cấp, là thuộc hạ, ngươi sợ ăn thịt ngươi ?”
“... Không !” Thịnh Vọng ngớ một chút mới phản ứng : “Ngươi cũng để chuẩn tâm lý chứ, tổ tông , đây là Phật sống, thờ dỗ, cũng nguyên tắc!”
“Không cần, cứ theo quy củ mà !”
Cố Trường Bình khoác vai Thịnh Vọng, cùng thư phòng, ung dung : “Hạng như mà chịu Cẩm y vệ, chắc chắn để lăn lộn qua ngày. Nếu học thì ngươi cứ dạy. Sau nếu lên cao, cũng nhớ ơn ngươi, chẳng ?”
Thịnh Vọng là thế nào, hiểu ngay thâm ý bên trong, hóa tên nhóc dã tâm thật!