Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 36: Khởi tâm tư
Cập nhật lúc: 2025-11-10 01:09:59
Lượt xem: 246
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc , Tĩnh Bảo, chẳng ai ưa, đang hành lang, mặt là A Nghiễn và Nguyên Cát.
Hai bọn họ rảnh rỗi cả ngày, khắp Quốc Tử Giám một lượt từ trong ngoài.
Nguyên Cát còn ngóng rằng Thạch Thuấn ở tại phòng mười tám, dãy Ất. Bạn cùng phòng là một tên Từ Thanh Sơn, còn tên Lỗ Bình Định.
Tĩnh Bảo đến cái tên Từ Thanh Sơn, chợt nhớ chẳng đó chính là vị công tử cứu nàng hôm nọ đường.
“Từ công tử là võ tướng, ở cùng thư sinh?” nàng hỏi.
Nguyên Cát đáp: “Nghe vì mái phòng khu của võ tướng dột, nên Từ công tử tạm chuyển qua bên đó vài hôm.”
Thì là .
Ánh mắt Tĩnh Bảo dừng tay A Nghiễn: “Cái gì đó?”
A Nghiễn vội vàng mở gói giấy dầu: “Bẩm gia, đây là chim bồ câu của Toàn Phúc Lâu do Lục biểu thiếu gia sai mang đến cho ngài, nổi tiếng nhất kinh thành, cũng là món ngon nhất.”
Tĩnh Bảo hít thử một , quả nhiên thơm.
A Nghiễn thêm: “Biểu thiếu gia còn gửi lời nhắn.”
Tĩnh Bảo: “Nói gì?”
A Nghiễn: “Ngài ăn gì, uống gì, chỉ cần sai tìm ngài là , đừng khách sáo.”
Tĩnh Bảo sửng sốt, im lặng một lúc : “Đem chim tặng cho Từ Thanh Sơn, coi như cảm tạ ơn cứu mạng hôm đó.”
A Nghiễn chần chừ: “Vậy còn biểu thiếu gia...?”
Tĩnh Bảo: “Cứ là ăn . Còn nữa, nếu gửi gì đến thì bảo với rằng Quốc Tử Giám quản lý nghiêm ngặt, cho phép mang đồ ăn riêng từ ngoài .”
A Nghiễn: “Dạ!”
…
Bên phía Từ Thanh Sơn, khi thấy con bồ câu trong gói giấy dầu, sắc mặt vẫn thản nhiên: “Chỉ là tiện tay mà thôi, cần bận tâm.”
A Nghiễn thấy mặt mày cương nghị, xuất tướng môn, khỏi sinh lòng cận, thêm một câu: “Từ công tử, lời nào nhắn với gia nhà ?”
Hắn là gia gì chứ? Nhiều lắm chỉ là cái đồ ẻo lả!
“Không lời gì cả.”
Từ Thanh Sơn lạnh mặt bước phòng, tiện tay ném gói giấy dầu lên bàn, mùi thơm lan tỏa, hai giường đều dụ đến.
Thạch Thuấn hì hì hỏi: “Trường Thanh , ai mang đến thế?”
“Một kẻ ẻo lả.”
Từ Thanh Sơn nhắc đến cái tên : "Hai chia ăn .”
Thạch Thuấn xé một cái đùi bồ câu, : “Trường Thanh , ẻo lả thì cái của ẻo lả, cái mùi vị …”
“Bốp!”
Từ Thanh Sơn đập mạnh ngọc bội lên bàn, đôi mắt trầm xuống, lườm một cái.
Thạch Thuấn gượng: “Không nữa, ăn bồ câu, ăn bồ câu thôi.”
…
Trở về phòng, hai bạn cùng phòng đều mặt.
Một gục đầu bàn sách, còn gối đầu lên tay, vắt chân ngủ khò.
Tĩnh Bảo rón rén nhón chân, lấy dụng cụ rửa mặt, chuẩn bước cửa thì phía tiếng gọi: “Văn Nhược, còn rửa mặt, cùng nhé?”
Tĩnh Bảo sững , thấy Uông Tần Sinh đuổi kịp, toe toét nàng: “Ta sợ phòng rửa mặt ở nên cố tình đợi đến giờ .”
Tĩnh Bảo: “…”
Uông Tần Sinh: “Ngẩn gì? Mau thôi, trễ chút là hết nước nóng đó.”
Người tính tình tệ, cũng lòng , chỉ là…
Tĩnh Bảo trong lòng thở dài bất đắc dĩ: "Vậy thôi.”
Hai khỏi phòng, lúc trong sân lên đèn, đèn lồng gió thổi đung đưa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-36-khoi-tam-tu.html.]
Tĩnh Bảo tính toán đêm nay học hành chăm chỉ thế nào, bước chân phần chậm .
Uông Tần Sinh đầu đợi nàng, chợt thấy nàng mặc trường sam, dáng gầy yếu, trông chẳng mấy bắt mắt nhưng kỹ , gương mặt , thật tuấn tú.
“Văn Nhược, theo thấy, biểu tự của nên đổi một chữ thì hơn.”
“Đổi chữ gì?” Tĩnh Bảo hỏi.
“Văn Nhược, ‘nhược’ trong ‘yếu đuối’ .” Uông Tần Sinh hếch cằm: "Nhìn tay chân kìa, thon thon nhỏ nhỏ, chẳng khác gì cô nương trong nội viện.”
Ngươi mới là cô nương! Cả nhà ngươi đều là cô nương!
Tĩnh Bảo giận đến mức đầu bỏ , Uông Tần Sinh quýnh lên đuổi theo phía .
“Đang yên đang lành giận ? Ta chỉ thuận miệng thôi mà… Đợi với, sai ? Ta sai !”
Tĩnh Bảo càng nhanh hơn.
Đến phòng rửa mặt, cửa ngoài đặt hai chum lớn: một chum nước nóng, một chum nước lạnh.
Sau rèm tre là hai thùng gỗ sâu, đủ để một đàn ông trưởng thành tắm.
Trời nóng thế , thật cởi đồ tắm cho sảng khoái!
Tĩnh Bảo buông rèm tre xuống, dùng gáo múc chút nước nóng, thêm ít nước lạnh.
Uông Tần Sinh bên cạnh dỗ dành: “Đừng giận nữa, mấy lời tào lao đó nữa .”
Tĩnh Bảo hếch cằm: “Nếu còn thì ?”
Uông Tần Sinh nghĩ một lát: “Nếu còn , thì mùa xuân năm thi , trượt nữa, thấy ?”
Lời thề … đủ độc .
Sắc mặt Tĩnh Bảo dịu , nghiêm giọng : “Thân thể tóc da do cha sinh , thành thế cũng do . Tuy là áo vải, nhưng cũng là sách đàng hoàng. Huynh thể chê học kém, nhưng chế giễu dung mạo của . Như thế là x.úc p.hạ.m đến cả cha sinh thành dưỡng d.ụ.c .”
Uông Tần Sinh hổ đến mức mồ hôi rịn , vội vàng ném khăn lau xuống, cúi thật sâu hành lễ.
“Văn Nhược, sai . Huynh đại nhân đại lượng, tha cho .”
Tĩnh Bảo cố ý, bèn đưa tay đỡ lấy.
“Được , tha cho . Miễn là bữa trưa mai để cái đùi gà cho là xong.”
“Huynh ăn gì cũng nhường, miễn là đừng giận nữa.”
“Ta giận hồi nào chứ? Để tiểu gia xem thử giận là thế nào, cần giúp dỗ một trận ?”
Tĩnh Bảo giọng , sắc mặt lập tức lạnh xuống.
Uông Tần Sinh lập tức lặng lẽ chắn phía nàng, gật đầu với mới đến: “Thì là Thạch , cũng đến rửa mặt ?”
Tĩnh Bảo bóng lưng Uông Tần Sinh, trong lòng thoáng ấm áp. Chỉ với hành động thôi, dù đùa giỡn thế nào, nàng cũng sẽ nhịn.
“Chẳng trùng hợp !”
Thạch Thuấn mà như : "Uông , vị lưng mà thật sự giận lên, chậc chậc, e là lấy mạng đó.”
Uông Tần Sinh sửng sốt.
Thạch Thuấn vòng qua , đến mặt Tĩnh Bảo, mở miệng là giọng điệu khinh bạc: “Bé ngoan, nào, xem, ca ca dỗ thế nào đây?”
Tĩnh Bảo cực kỳ bình tĩnh.
Đây là phòng rửa mặt, qua kẻ , vài giám sinh thò đầu . Họ Thạch dù gan to đến mấy, cũng dám liều mặt , nhiều nhất chỉ buông lời trêu ghẹo, khoe khoang miệng lưỡi.
thể nhún nhường mãi , nếu kẻ sẽ đà lấn tới.
Nàng hếch cằm: “Ta nuôi một con ch.ó ở phủ Lâm An, cách dỗ chủ, rảnh rỗi thì cứ lắc đuôi với . Nó lắc càng hăng, càng vui.”
Giọng nàng trong trẻo, mang theo chút âm sắc miền Nam, mềm mại dễ thương. Khuôn mặt nhỏ nhắn lộ vẻ lạnh nhạt, nhưng nơi khóe mắt ý dịu dàng như hoa đào, khiến khỏi xao xuyến.
Thạch Thuấn xong, xong, sinh lòng tà niệm.
“Ôi chao bé ngoan của , phía ca ca đuôi, lắc ; nhưng phía thì cái thứ dài hơn hai thước, lắc lắc, động động, một hồi, là sướng c.h.ế.t !”
Lời hạ lưu đến cực điểm, ngay cả Uông Tần Sinh bên cạnh cũng siết chặt nắm đấm, suýt nữa xông lên liều mạng với họ Thạch.