Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 357: Vợ chồng kết tóc

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:58:38
Lượt xem: 212

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lòng Phó Thành Đạo cũng chợt chùng xuống.

Lão Tứ chắc chắn sinh nghi, nếu cũng thể lời hợp thời như thế!

Phó Thành Hề chẳng những sinh nghi, mà từ khi vợ cứu về, ngờ vực cắm rễ trong lòng , một ngày nào dứt.

Trước đây vì kỳ thi mùa xuân mà cố nhịn phát tác;

Giờ đây kỳ thi xong, Tĩnh Thất công khai mỉa mai mặt , những hoài nghi âm thầm chôn giấu trong lòng lập tức như nước lũ vỡ bờ, trào dâng ngập lối.

Phó Thành Đạo mở miệng : “Không cần đến kính rượu nữa”, nhưng sợ lão Tứ nghĩ ngợi lung tung; trơ mắt nàng đến, trong lòng đành.

Ngay mặt bao thế , chẳng khác nào cố tình nhục nàng!

lúc lòng Phó Thành Đạo đang nóng như lửa đốt, bèn Tĩnh Bảo lên tiếng: “Tam tỷ mau xuống, đừng động đậy, nên mời rượu nhất mới đúng!”

Tĩnh Bảo nâng chén dậy tới, tiên cúi đầu với Triệu đại lão phu nhân: “Chúc mừng sinh nhật Đại lão phu nhân, A Bảo chúc Đại phu nhân hoa nở phú quý, vạn sự như ý!”

Triệu thị hiền hòa: “Thất gia khách khí , chúc và lão Tứ đều đề danh bảng vàng.”

“Đa tạ, đa tạ!”

Tĩnh Bảo uống cạn chén rượu, sai nha rót thêm rượu, vòng tới mặt Tĩnh Nhược Tụ, ẩn ý : “Tam tỷ, rượu của Phó đại ca tỷ kính . Nếu tỷ thấy ba chén vẫn đủ báo đáp ân cứu mạng, hôm nay sẽ cùng Phó đại ca uống đến say!”

“A Bảo...” Hốc mắt Tĩnh Nhược Tụ dần ướt đỏ.

“Đệ kẻ vu oan, rơi vòng lao lý, Tam tỷ vì mà lòng đau như cắt, chén rượu nên là mời tỷ!”

Tĩnh Bảo uống cạn sai rót rượu, sang với Đinh thị: “Lão phu nhân, trong ba tỷ nhà chúng , Tam tỷ là vụng về nhất, nếu tỷ đúng, xin vì tình cảm của , vì tình cảm của cữu cữu cháu, đại nhân đại lượng bỏ qua.

Một quốc gia hưng thịnh là do chính sự thông suốt, lòng hòa thuận; một gia đình thịnh vượng, là nhờ vợ chồng hòa hợp, tôn trọng lẫn , tin tưởng lẫn , lão phu nhân thấy đúng ạ?”

Trời đất ơi!

Ba chén rượu chỉ giải vây cho Tứ phu nhân, còn giúp Đại phu nhân nở mày nở mặt, ngấm ngầm cảnh cáo lão Tứ một phen, chẳng trách Tĩnh gia vượng đến thế!

Đinh thị nào ngu, dù bà chắc rằng Tĩnh Thất thi cử thất bại, nhưng năng lực ở phương diện khác, quả thực khiến khác e dè.

Lão Đại nhà bà còn nhờ hầu phủ nâng đỡ, đừng dại mà đắc tội với như .

Lão phu nhân bèn khéo léo trả lời: “Thất gia quá , Tứ phu nhân xuất danh môn, lời ăn tiếng đều quy tắc.”

“Đa tạ lão phu nhân thương tỷ !”

Tĩnh Bảo mỉm uống cạn rượu, trở bàn nam, nhưng xuống, mà phía Phó Thành Hề, đặt tay lên vai , vỗ nhẹ hai cái: “Tứ tỷ phu, chuyện mời rượu vốn là việc của những nơi như Tầm Hương Các, Nhất Phẩm Đường, chứ trong nội viện nhà ai trò ?

Chờ tỷ phu đỗ đạt, Thất gia sẽ chủ, rủ Lục Hoài Kỳ cùng, đến Tầm Hương Các chơi một bữa, khi đừng là mời rượu, đến cởi hết...”

Tĩnh Bảo cố ý che miệng, tiếp, chỉ tủm tỉm .

Phó Thành Hề nàng đến nỗi mặt khi xanh khi trắng, vội vàng che giấu: “Là lỡ lời, tự phạt ba chén!”

“Ba chén thì đủ!” Tĩnh Bảo đột nhiên sắc giọng: “Chuyện ngươi mất Dao Nhi còn phạt đấy, sáu chén ?”

“Sáu chén thì sáu chén, uống, uống!”

Phó Thành Hề đ.â.m đúng chỗ đau, uống một cách hào sảng đến lạ.

Tĩnh Bảo chờ uống hết sáu chén, mới mỉm trở chỗ , mặt mày bình thản như từng chuyện gì xảy .

Sau lưng, A Nghiễn bắt chước , lặng lẽ trợn trắng mắt về phía Phó Thành Hề.

Thất gia nhà vô duyên vô cớ nhắc chuyện Dao Nhi thất lạc, là đang nhắc nhở Tứ gia, đầu dây mối nhợ chuyện, là vì chính ngươi để lạc Dao Nhi!

Tĩnh phủ, hầu phủ còn tính sổ với ngươi, ngươi chớ nhàn rỗi mà lắm lời, đấu với Thất gia nhà , ngươi còn non và xanh lắm!

Thất gia nhà chuyện gì cũng thông minh tỉnh táo, chỉ khi gặp một , mới hóa ngốc hóa khờ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-357-vo-chong-ket-toc.html.]

Phó Thành Đạo Tĩnh Thất, sang lão Tứ nhà , bất đắc dĩ thở dài.

thở xong, ánh mắt liếc thấy vợ đang lau nước mắt, tiếng thở dài lập tức nghẹn nơi cổ họng, thốt nữa.

Tĩnh Nhược Tụ lau khô nước mắt, ngẩng lên về phía , ngờ bắt gặp một đôi mắt sâu thẳm đang thẳng .

Trái tim nàng run lên, hoảng hốt tránh né.

...

Một bữa tiệc mừng thọ, khách khứa đều vui vẻ về.

Tiễn và em trai xong, Tĩnh Nhược Tụ uể oải nghiêng giường. Tỳ nữ cận Ngọc Hoài bước , báo: “Tiểu thư chơi mệt, đang ngủ , phu nhân cũng nên tắm rửa nghỉ ngơi ạ!”

Tĩnh Nhược Tụ gật đầu.

Chủ tớ cùng phòng tắm, Ngọc Hoài gội đầu cho nàng nhỏ giọng than: “Hôm nay gia năng thật chẳng !”

Tĩnh Nhược Tụ , đang ví nàng như những ả lẳng lơ bên ngoài. Nếu nhờ A Bảo nàng giải vây...

Nghĩ đến đây, nỗi buồn trào dâng.

Từ khi cứu trở về, nàng hiểu bản cũng chẳng ai tin, nên càng thêm dè dặt, ít khi khỏi viện, chỉ quanh quẩn chơi đùa với con gái.

Ngay cả lễ chào hỏi sáng tối với lão phu nhân mỗi ngày, nàng cũng cố tránh mặt bên đại phòng, chỉ sợ bàn tán gièm pha.

Suốt một tháng nay, duy chỉ ngày A Bảo gặp chuyện, nàng mới chạm mặt Phó Đại gia.

Nếu lời hôm nay là từ miệng khác, Tĩnh Nhược Tụ bận tâm; nhưng nó từ chính đầu gối tay ấp, nàng buồn cho ?

Hắn tin nàng, chẳng lẽ cũng tin đại ca của ?

“Lạnh , phu nhân mau dậy thôi.”

“Ừ.”

Tĩnh Nhược Tụ mặc áo chỉnh tề, xuống giường thì cửa phòng đá văng , nam nhân nồng nặc mùi rượu xông .

“Về !”

Tĩnh Nhược Tụ vội vàng dậy hầu hạ.

Phó Thành Hề ợ một cái, lạnh lùng lườm Ngọc Hoài một cái, Ngọc Hoài vội vã lui .

“Gia uống ?”

“Ta nào dám sai Tứ phu nhân rót ? Để đến tai nàng, chẳng sẽ dùng d.a.o c.h.é.m c.h.ế.t !”

“Gia ...”

“Cớ thể những lời ? Hay là để hầu Tứ phu nhân áo nhé!”

Phó Thành Hề dứt lời lập tức đẩy nàng ngã xuống giường, bắt đầu xé áo nàng, nhạt: “Trước đây đụng đến nàng, nàng còn oán vô tình bạc nghĩa; nay thì , hôm nay chẳng hết, để nàng lòng!”

Tĩnh Nhược Tụ chịu nổi, đẩy mắng: “Ngươi coi là gì?”

“Ta nào dám coi nàng là gì?” Phó Thành Hề ghé sát mặt nàng, nhạt: “Gia đây đang hầu hạ nàng đấy, để cho nàng sướng !”

Nói lập tức lật nàng , vén áo lên, càn chút kiêng dè.

“Đệ nàng giỏi thế nào thì ? Dù nàng c.h.ế.t, tên bài vị cũng vẫn là ‘Phó gia Tĩnh thị’, là quỷ của nhà họ Phó, là quỷ của Phó Thành Hề !”

Tĩnh Nhược Tụ đau đớn tột độ, đè chặt vùng vẫy , chỉ thể nức nở, chẳng thốt nổi nên lời.

Bên ngoài, Ngọc Hoài chuyện trong phòng, nước mắt giàn giụa vì lo lắng.

Tứ gia quả thực là đồ khốn kiếp, dám đối xử với Tứ phu nhân như , nhất định bẩm báo với Thất gia, để Thất gia trị một trận trò!

 

Loading...