Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 355: Tôn sư trọng đạo
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:58:36
Lượt xem: 189
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nói gì cơ?
A Man thẳng lưng, ưỡn n.g.ự.c : “Ta chủ tử nhà ngươi là cực kỳ , cực kỳ , cực kỳ ! việc cũng chừng mực, ngươi đúng ?”
Thì là vì chuyện !
Nửa đêm trèo tường nhà tắm rửa, đúng là quá đáng thật.
“Khuyên , vô ích thôi!” Tề Lâm cầm lấy đũa: “Ta vẫn nên ăn no cái !”
A Man sốt ruột chịu , thầm nghĩ: Tên còn ăn chứ? Lương tâm ch.ó gặm ?
Hôm nay đến tắm, ngày mai thì ?
Có định tắm chung với Thất gia nhà luôn ?!
“Một ngày , cả đời cha, nhớ kỹ lấy!”
“Ừ!” Tề Lâm nhai cơm ậm ừ đáp.
Thầm nghĩ: Ta nhớ cũng chẳng để gì, gia nhà với gia nhà ngươi bây giờ đều kiêu căng đến mức thèm để tâm đến quy củ với thể diện nữa , bọn hạ nhân chúng nhất nên bớt lo chuyện bao đồng!
“Tề Lâm, nhà ngươi định !”
“Sao đang yên đang lành ?”
Tề Lâm bất đắc dĩ, đành ném đũa xuống: “Được , , đến ngay đây!”
...
“Sao Cố nhỉ?”
A Man cau mày nghĩ một lúc lâu, bỗng mỉm đầy thấu hiểu. Hừ, nhất định là ẩn ý trong lời đôi chiều của nàng!
Bất chợt ai vỗ vai nàng một cái, A Man sợ đến mức hét toáng một tiếng, đầu , từ lúc nào Thất gia phía .
“Ta ngoài một lát.”
“Gia, ?”
“Đến Cố phủ!”
Tĩnh Bảo híp mắt: “Hắn ăn mì , chắc là còn đói!”
A Man: “Gia, là sống sờ sờ đấy, ...”
“Ngươi cũng là ‘’ cơ ?”
Tĩnh Bảo cố vẻ chính trực, phất tay bỏ . A Man bóng lưng nàng, trong lòng chắc chắn nghĩ...
Gia nhà cũng khá chí khí đấy chứ!
Xem kìa, chẳng tí tư tâm nào cả, đúng là tôn sư trọng đạo!
...
Tôn sư trọng đạo cái rắm gì!
Cố Trường Bình , trong lòng Tĩnh Bảo lập tức dậy lên vô nghi vấn.
Tại đến?
Sao dầm mưa?
Nỗi cô đơn khuôn mặt là ?
Tại mấy lời đại nghịch bất đạo ?
Trái tim nàng quả cân, mà là thịt, là cảm xúc, thế nên nàng chẳng màng tất cả, cứ thế mà đến.
Băng qua hành lang dài, qua tiểu viện, Tĩnh Bảo đẩy cửa thư phòng .
Cố Trường Bình đang bàn, chăm chú gì đó, ngay cả đầu cũng chẳng ngẩng lên. Bộ đồ cũ của Lục Hoài Kỳ đưa mặc, từ lúc nào.
“...”
Tĩnh Bảo thở dài một , đặt hộp đồ ăn lên bàn: “Mì chay Lầu Ngoại Lâu, còn nóng hổi đấy, ăn !”
“Không đói.” Cố Trường Bình vẻ mặt mỏi mệt, ngả lưng ghế.
“Người gọi mì ở tiệm , giờ đói là tính xù nợ, là quá xem thường bà chủ đó!”
Cố Trường Bình trừng to mắt.
“Nhìn gì mà !” Tĩnh Bảo ưỡn ngực: “Người đang mặt ngài là Tĩnh Sinh, mà là bà chủ Tĩnh đây! Hai văn tiền, trả tiền mới ăn mì.”
Nói , nàng ngửa tay .
“Chắc to gan thật ...” Tĩnh Bảo lẩm bẩm trong lòng: “Chút nữa còn to gan hơn nữa !”
“Tiên sinh!” Nàng ngẩng đầu : “G.i.ế.c phóng hỏa, cướp của g.i.ế.c cũng chẳng chuyện to tát gì! Tiên sinh nếu một vụ, thể hiến kế, A Nghiễn nhà thể trợ giúp. Chỉ một điều, chúng cướp của nhà giàu chia cho nghèo, ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-355-ton-su-trong-dao.html.]
Cố Trường Bình nàng chằm chằm, tóc mai và lông mi ướt vì luồng gió lạnh nàng mang theo.
“Còn chuyện tạo phản, diệt trời phá đất...” Tĩnh Bảo ho một tiếng: “Chúng là phàm nhân, diệt trời phá đất thì nổi, tạo phản thì còn chút khả năng. ‘Vương hầu khanh tướng há dòng quý tộc sẵn?’, nếu hoàng đế, khác , nhưng riêng , chắc chắn sẽ phía !”
Mặt Cố Trường Bình lập tức tái nhợt, tim nhói lên, đau hơn bất kỳ lúc nào.
“ mà, cũng !” Tĩnh Bảo hít sâu một : “Làm hoàng đế gì ? Cô độc một , tam cung lục viện đầy đàn bà, đến sắt cũng mài thành kim, đúng ?”
Cố Trường Bình vịn mép bàn dậy, bước đến mặt Tĩnh Bảo.
“...” Tĩnh Bảo vội vàng lùi hai bước.
Ánh mắt Cố Trường Bình thẳng mặt nàng, như gì đó, kìm , chỉ nhẹ giọng hỏi: “Sắt mài thành kim... là mài kiểu gì?”
Tĩnh Bảo: “...”
“Là mài từ từ, mài thật nhanh?”
Tĩnh Bảo: “...”
“Lúc nãy còn lanh mồm lanh miệng lắm mà, giờ câm ?”
Tĩnh Bảo: “...” Lão tài xế tăng tốc, nàng theo kịp!
Cố Trường Bình cúi đầu thêm chút nữa.
Đầu cách đầu chỉ vài tấc, nhưng cách như chẳng gì, thở của vương đầy bên chóp mũi đối phương. Gương mặt Tĩnh Bảo, kìm mà đỏ bừng.
“Tiểu Thất!”
Sau một hồi đối mắt im lặng, bàn tay Cố Trường Bình chầm chậm đưa , nhẹ nắm lấy tay nàng… là thử dò xét, là dè chừng, là kiềm chế.
“Nếu ngươi chọn ... thì nhất định kiên định. Nếu ...”
Nếu thì , .
Hắn buông tay , xoay lấy cái bát sứ trong hộp đồ ăn, ăn hết sạch sành sanh bát mì nở cứng .
Tiên sinh... rốt cuộc là ?
Sao cứ nửa chừng, giấu nửa chừng thế?
Tĩnh Bảo nguyên tại chỗ, đàn ông mặt, lúc , ngọn đèn dầu bên cạnh chợt bập bùng một cái, gương mặt trong ánh sáng phủ một tầng sáng nhạt.
Hắn thật sự tạo phản ?
Trong lòng Tĩnh Bảo giằng xé kịch liệt, mu bàn tay như lửa đốt, nóng rát.
...
Tĩnh Bảo mơ thấy giấc mơ .
Trong mơ, chen đầy như biển, pháp trường một quỳ đó, là Cố Trường Bình.
Cố Trường Bình nàng, khoé môi mang nụ nhạt.
Đột nhiên, đao vung đầu rơi, cái đầu lăn mấy vòng, khéo lăn đến đúng chân nàng, tan hồn nát vía.
Tĩnh Bảo lau mồ hôi trán, trái tim chìm xuống từng chút một.
Cố Trường Bình đùa.
Hắn là tâm tư sâu kín, mỗi một câu đều là suy tính kỹ càng.
Nói , trong lòng thực sự ôm ý tạo phản?
Tĩnh Bảo sợ hãi nghĩ: Chắc chắn là vì Cố gia!
Lần đầu tiên, nàng mới rõ ràng cảm nhận , chẳng hiểu gì về Cố Trường Bình cả.
Quá khứ của là gì?
Hắn trải qua những đau thương và khổ sở nào?
Trong khe hẹp của quyền lực, xoay xở thế nào đến ngày hôm nay?
Vì tiên hoàng trừ khử tận gốc...
Trán nàng rịn mồ hôi lạnh, đờ hồi lâu, mới thể điều chỉnh thở.
“Gia, Ngũ tiểu thư Hầu phủ tháng ba sẽ xuất giá, lễ mừng gia còn gửi. Ngày mai là ngày , gia sang đó một chuyến.”
A Man vén màn bông bước : “Ngày mốt là sinh nhật đại phu nhân nhà họ Phó, mời gửi tới, mời gia tới dự tiệc. Quà mừng nô tỳ chuẩn xong. À đúng , hôm qua phủ Kim Lăng gửi thư thư đến, nhị tiểu thư và nhị cô gia đang đường tới kinh thành, nô tỳ tính , mười ngày nữa là đến. Cùng còn Uông lão phu nhân.”
“Là của Uông Tần Sinh?”
“Vâng!”
A Man dè dặt sắc mặt của gia nhà : “Uông Nhị gia cùng với tứ tiểu thư phủ cũng theo.”