Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 351: Thấy chữ như gặp người
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:58:31
Lượt xem: 198
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mùng chín tháng hai, nắng rực rỡ!
Lục thị đến chùa xin xăm, hôm nay là ngày hoàng đạo, cực kỳ may mắn đối với tuổi Ngọ, nên từ sáng sớm bà đốt hương vái Phật.
Tĩnh Bảo đang gì?
Nàng đang mặc bộ áo quần bó sát khiến nàng thở . Phía khi chỉnh sửa cũng thu nhỏ khá nhiều, đến mức A Man mà cũng chán ngán: “Chỉ một thứ nhỏ xíu thế mà khiến phụ nữ mê mẩn sống c.h.ế.t, thật sự hiểu nổi!”
Tĩnh Bảo hít một thật sâu, nghiến răng trả lời: “Sau ngươi đàn ông sẽ hiểu thôi!”
“Hừ!” A Man vung b.í.m tóc dài: “Cả đời cô nương đây chỉ hầu hạ Thất gia, cần hiểu gì!”
Tĩnh Bảo "xúc động" hóa thành một công tử ăn chơi: “Đợi Thất gia đỗ Thám hoa xong, lập tức sẽ rước cô nương A Man của về !”
“Như thế thì lắm. Người gọi là A Di Nương thì ; gọi là Man Di Nương thì như thể hung dữ lắm, thích !”
Tĩnh Bảo : “Vậy gọi là A Man Di Nương nhé!”
A Man chải tóc dài cho nàng : “A Man Di Nương cũng chẳng như A Man. Di nương chẳng thứ gì dễ chịu, vẫn cứ an phận đại nha quản sự của Thất gia, nắm giữ túi tiền của Thất gia là nhất!”
“Nói đúng lắm!”
Lục Hoài Kỳ vén rèm bước , đến bên cạnh Tĩnh Bảo, gương đồng: “Tối qua ngủ ngon ? Trông khí sắc cũng . Có hồi hộp ? Mọi thứ chuẩn xong hết ?”
Tĩnh Bảo : “Lục biểu ca trả lời câu nào đây?”
Lục Hoài Kỳ trả lời: “Sắp thi , chẳng đang lo cho ngươi !”
Tĩnh Bảo biểu ca trong gương, mỉm : “Đừng lo, vẫn mà!”
“A Bảo, A Bảo, bữa sáng đến , ngươi rửa mặt chải đầu xong ?”
Là đại Ngô tỷ phu gọi ngoài viện.
“Ta ngay đây!”
Tĩnh Bảo trong gương, hài lòng chỉnh áo quần dậy: “Lục biểu ca, thôi, ăn sáng nào!”
Bữa sáng là bánh trôi nhân mè đen, đúng sáu viên, tượng trưng cho "lục lục đại thuận".
Tĩnh Bảo ăn một hết sạch, đang định sang phòng Lục thị thỉnh an thì thấy bà dẫn Tĩnh Nhược Tố bước viện. hai con vô cùng đồng điệu, đều mặc đồ đỏ thắm.
Ngô Thành Cương : “Màu đỏ tượng trưng cho may mắn và vui vẻ. Bộ đồ năm ngoái tỷ tỷ bảo thợ thêu , còn mang chùa khai quang nữa.”
Lục Hoài Kỳ : “Thế thì ích gì? Phải khai quang cho áo quần Tiểu Thất mặc mới đúng chứ.”
“Sao khai quang cả luôn ?”
Ngô Thành Cương: “…”
Lục Hoài Kỳ: “…”
Tĩnh Bảo bước lên thỉnh an Lục thị, : “Mẹ đừng căng thẳng quá, chuyện sẽ suôn sẻ thôi!”
Một lúc , nàng sực nhớ điều gì, dụi mũi : “Đại tỷ và đại tỷ phu dạo đừng về vội, cứ ở bầu bạn với vài hôm, chờ con thi xong hẵng về cũng muộn!”
Vợ chồng Ngô Thành Cương lập tức gật đầu đồng ý.
Ra khỏi cổng bên, lên xe ngựa. Cao thúc đ.á.n.h xe, A Nghiễn và Nguyên Cát theo sát rời. Bánh xe lăn những con đường đá xanh, chẳng mấy chốc đến nơi.
Tĩnh Bảo xuống xe thì thấy Uông Tần Sinh chạy tới.
“Văn Nhược, đến !”
“Tần Sinh!”
Tĩnh Bảo mỉm với ngươi, hỏi: “Sao chỉ , mấy còn ?”
Uông Tần Sinh lắc đầu: “ đợi mãi mà chẳng thấy ai khác, chỉ thấy thôi, chắc bọn họ còn đang đường.”
Lời còn dứt, gọi họ: “Tĩnh Thất, Tần Sinh?”
Tiền Tam Nhất đeo hộp văn vật bước : “Đi thôi, trong thôi!”
“Đi gì chứ?” Uông Tần Sinh : “Cao Triều và Thanh Sơn còn đến mà!”
Tiền Tam Nhất nhíu mày: “Các ngươi ?”
Tĩnh Bảo theo bản năng hỏi: “Biết cái gì?”
Tiền Tam Nhất im lặng hồi lâu, mày cau giãn .
“Nói !”
Tĩnh Bảo sốt ruột, đẩy một cái.
“Bọn họ…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-351-thay-chu-nhu-gap-nguoi.html.]
“Bọn họ sẽ đến nữa!”
Tĩnh Bảo sững sờ qua, thấy Cố Trường Bình trong bộ đồ đỏ giữa đám đông, cực kỳ nổi bật.
“Thưa !”
Ba đồng loạt bước vây quanh .
Cố Trường Bình lượt liếc qua từng , : “Hoàng thượng chỉ, Cao Triều thể tự chọn một chức quan tam phẩm, vì thế cần dự kỳ thi mùa xuân nữa.”
Tĩnh Bảo bật thốt: “Đã xảy chuyện gì ?”
Cố Trường Bình nàng trầm mặc một lúc, giọng nặng nề: “Trưởng công chúa trấn thủ hoàng lăng, hôm nay xuất phát, tiễn.”
Cả ba đều thấy lòng trĩu nặng. Trưởng công chúa đang yên đang lành giữ lăng?
“Vậy còn Thanh Sơn?”
Tĩnh Bảo ngơ ngác hỏi tiếp: “Hắn chuyện gì?”
Cố Trường Bình rút một bức thư: “Hắn nhận chiếu chỉ trấn thủ biên cương. Đây là thư để cho ngươi.”
Trấn thủ biên cương?
Sao đột ngột như ?
Tĩnh Bảo c.h.ế.t lặng, run tay mở thư.
Tên ẻo lả,
Thấy chữ như gặp .
Vì cha thương nên thể dự kỳ thi mùa xuân, còn ngươi thì giam trong ngục, chỉ thể thư , nhờ chuyển cho ngươi.
Ta từng hỏi ngươi nhiều , vì thích ?
Nam phong thịnh hành ở kinh thành, khi đó nghĩ, nếu cứ kiên trì, nhà họ Từ bên chẳng còn là vấn đề, chỉ cần ngươi đồng ý.
ngươi , lưng ngươi là Tĩnh gia, cần nối dõi tông đường, lưu huyết mạch đó là trách nhiệm.
Ta là kẻ vô , đông đúc, từng hiểu nỗi bất đắc dĩ trong lời ngươi, chỉ nghĩ đó là cách ngươi từ chối .
Giờ thì…
Là sai !
Khi cha thương, lòng đau như d.a.o cắt, yên. Đến khi thánh chỉ hạ xuống, lệnh xuất chinh, lòng mới bình .
Cận kề ngày lên đường, trong lòng vẫn lưu luyến.
...
Dù là , học vấn, cả tên ẻo lả như ngươi cũng thể quan trọng bằng cha và giang sơn Đại Tần.
Tiên sinh , đó là do trong dòng m.á.u nhà họ Từ, họ Từ là sói vương trời sinh.
Ta tự hào là hậu nhân của sói vương, cũng sợ chiến tử sa trường.
Ẻo lả, đầu gặp ngươi, thấy cực kỳ khinh thường. Một nam nhân chỉ vì dọa mà sà lòng nũng, là ẻo lả thì là gì?
Nay nghĩ , sai . Ngươi tuổi nhỏ gánh vác gia nghiệp, quản lý Lầu Ngoại Lâu, đến một nam nhân cao bảy thước như cũng bằng.
Đường đời đầy chông gai, chọn thì hối hận. Ngươi hãy sống ở kinh thành, đỗ Thám hoa, lên triều đình, cưới vợ hiền… cần đợi !
Chỉ xin ngươi nhớ một điều: con gái đó nhất định đoan trang, dịu dàng, xuất danh môn như, thế mới xứng với ngươi.
Ẻo lả, đoán sẽ giao thư cho ngươi khi trường thi, nên, xin ngươi lau khô nước mắt, bước thật vững trường thi, đừng vì chuyện của mà phân tâm.
Trước lúc , từng với Cao Triều:
Ba năm ở Quốc Tử Giám là những ngày tháng vui vẻ nhất trong đời lời đó, nay cũng dành cho ngươi.
Ẻo lả, chúng sẽ gặp !
Ngu : Thanh Sơn hạ bút.
Giọt lệ to như hạt đậu rơi xuống, thấm ướt cả trang thư.
Thấy đều đang , Tĩnh Bảo gượng : “Hôm nay mới tên ngốc đó văn thế, đến nỗi đây !”
Cố Trường Bình xoa đầu nàng, dịu giọng: “Vào thôi!”
Tĩnh Bảo khịt mũi, hỏi: “Thưa , còn gì căn dặn nữa ?”
“Nhớ kỹ!”
Cố Trường Bình : “Ta năm tử, cuối cùng chỉ ba trường thi. Hai tuy ở đây, nhưng hồn vẫn ở đây. Các ngươi thể phụ , nhưng phụ họ!”