Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 35: Chướng mắt
Cập nhật lúc: 2025-11-10 01:09:58
Lượt xem: 285
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tĩnh sinh?” Cố Trường Bình gọi.
“Học trò mặt!”
Cố Trường Bình cầm bút chu sa, khoanh tròn, lạnh nhạt : “Chữ ngươi cứng cáp thừa, nhưng thiếu phần dũng lực, mang theo vài phần nhẹ lẳng lơ của nữ tử. Dù văn chương đến thì cũng uổng phí.”
Mặt Tĩnh Bảo thoắt cái đỏ rực như than, trong lòng ngấm ngầm kinh hãi, ánh mắt của thật chẳng hạng tầm thường!
“Thưa , con nên mới ?”
Cố Trường Bình rút từ trong tay áo một quyển sách, “bộp” một tiếng ném xuống mặt nàng: “Cầm lấy! Sau cứ dựa theo chữ trong mà luyện, hơn nữa nhất định khổ công mà luyện!”
Tĩnh Bảo vội vàng đưa hai tay đón lấy: “Thưa , đây là chữ của ai ạ?”
Cố Trường Bình đáp gọn: “Của !”
…Trời đất ơi!
Tĩnh Bảo nghiến răng, ngẩng đầu nhíu mày .
Làm gì ai tự đề cử chữ của để học trò luyện theo, quá ngạo mạn!
“Thế nào, chịu ?”
Tĩnh Bảo vội vàng cúi thi lễ thật sâu: “Không ạ… chỉ là chữ của con với khác biệt quá nhiều, trong thời gian ngắn e rằng…”
Cố Trường Bình lạnh lùng ngắt lời: “Mỗi ngày chép ba trăm chữ, nửa tháng giao lên bàn . Nếu tiến bộ, khỏi cần đến học nữa!”
Ba trăm chữ?!
Tĩnh Bảo lảo đảo suýt ngã, cứ như thiên lôi đ.á.n.h trúng đầu.
Cố Trường Bình thấy nàng mặt mày đau khổ thì dứt khoát đặt mạnh chén xuống bàn, gằn giọng quát: “Nếu luyện thì cút khỏi Quốc Tử Giám!”
Tĩnh Bảo lập tức cụp đuôi lui xuống.
Cố Trường Bình liếc qua liếc , thấy nàng một góc thở dài tập chữ của thì nhạt.
là !
Với phận mà bình an ở Quốc Tử Giám, nét chữ đổi. Nếu gặp kẻ tinh mắt thật sự, qua một là phát hiện ngay.
Còn thi khoa cử ư?
Chưa chắc giữ cái mạng nhỏ!
“Học trò cũng luyện chữ của .”
Một giọng lười nhác vang lên, khiến Tĩnh Bảo giật b.ắ.n cả . Nàng ngẩng đầu thì thấy Cao Triều đặt bài văn lên bàn, tủm tỉm: “Phiền ban cho một bản chữ mẫu.”
Cố Trường Bình liếc Cao Triều, đáp, cúi đầu xem bài .
Đọc xong, dùng tay gõ nhẹ vài chữ: “Chữ của ngươi hợp với bút pháp của , tìm bản khác mà luyện.”
“Nếu học trò nhất quyết luyện thì ?” Cao Triều nheo mắt Cố Trường Bình, ánh mắt đầy khiêu khích.
Cố Trường Bình dịu dàng mỉm : “Đối với cung kính, năng thiếu lễ độ, ngạo mạn tự cao. Cao sinh, đó là ‘tôn sư trọng đạo’ của ngươi đấy ?”
Nói nặng đến mức , nhưng Cao Triều vẫn thản nhiên như .
“Muốn tôn trọng , hết phiền cho một lý do khiến tâm phục khẩu phục. Tại Tĩnh… gì đó thì luyện, còn thì ? Rõ ràng chữ của cả hai đều là một đống rác.”
Ai chữ là rác?!
Còn nữa, tên là Tĩnh Bảo, “Tĩnh cái gì đó”!!!
Tĩnh Bảo siết c.h.ặ.t t.a.y giấu trong tay áo, tức đến mức tay run lẩy bẩy.
Cố Trường Bình liếc sang nàng một cái, nhấn từng chữ: “Vì chữ ngươi còn tệ hơn chữ nàng , xứng.”
…Trời ơi!
Cố Tế tửu cũng quá dạy , cái đang mặt là con trai duy nhất của Trưởng công chúa, là cháu của Hoàng đế ?
Hắn mà xứng, thì còn ai xứng?
Đám giám sinh chung quanh nín thở, ai dám lên tiếng, chỉ chờ Cao công tử nổi đóa, đập bàn lật ghế, một trận cho đời.
Nào ngờ, Cao Triều chỉ nghiêng đầu nhạt: “Nếu chữ luyện lên, thể học chữ của ?”
“Có thể.”
“Vậy phiền ba tháng chuẩn sẵn một bản chữ mẫu, khi đó học trò nhất định sẽ đích tới lấy.”
Dứt lời, Cao Triều cúi hành lễ, ánh mắt sững sờ của trở về chỗ , tự nhiên với tay lấy bài văn của Tĩnh Bảo xem.
“Cũng chẳng , ba tháng còn là nhiều đấy!” Hắn tỉnh bơ ngượng.
Tĩnh Bảo giận đến run rẩy.
Chữ nàng thì ?!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-35-chuong-mat.html.]
Đã thế tên họ Cao còn tiện tay lấy bút khoanh khoanh gạch gạch bài của nàng, khoanh xong thì “bốp” một cái ném trở .
Tĩnh Bảo cầm bài lên xem, tức đến hóa đá.
Một bài văn công phu đàng hoàng, mà vẽ lung tung như gà bới, chẳng còn nhận nổi.
Tiên sinh cho luyện chữ thì cứ về luyện chữ, việc gì trút giận lên khác?
Sống thế thì còn thể thống gì nữa?!
Buổi học tối, Tĩnh Bảo cúi đầu luyện chữ. Viết ba trăm chữ xong thì tay tê dại gần như phế.
Lúc đang dọn hộp văn phòng phẩm, Uông Tần Sinh toe toét tới.
Chắc là tới đợi nàng tan học.
Tĩnh Bảo nghĩ đến chuyện sắp , vội : “Tần Sinh, về , đến gặp Thẩm một chút.”
“Đi gì?”
“Tâm sự với .”
Tâm sự chỉ là cái cớ, thật là để năn nỉ . Nàng thật sự ở chung phòng, học chung lớp với con trai Trưởng công chúa .
…Vì như thế sẽ đoản mệnh mất!
Thẩm Trường Canh thấy nàng đến, ngạc nhiên.
Tĩnh Bảo dày mặt quỳ xuống: “Thưa , trong kỳ thi ở Hàn Lâm Viện, học trò đau bụng nên bài , mới nộp một bài văn dang dở.”
Thẩm Trường Canh: “…Cho nên?”
“Cho nên, học trò thấy học vấn của nên giữ ở Chính Nghĩa Đường, mà nên xếp lớp cao hơn. Nếu tin, thể đề kiểm tra học trò!”
Tĩnh Bảo dứt lời thì thấy khóe miệng Thẩm Trường Canh giật giật, nàng bỗng dự cảm chẳng lành.
Quả nhiên…
Thẩm Trường Canh nheo mắt : “Ra đề kiểm tra ? Nếu thì lên lớp, còn nếu … chẳng lẽ ngươi định cuốn gói rời khỏi Quốc Tử Giám?”
Tĩnh Bảo: “…”
Sao ai cũng đuổi thế?!
Thẩm Trường Canh nâng chén uống một ngụm, chậm rãi : “Có tự tin là , nhưng tự tin quá đà thì gọi là ngạo mạn. Tĩnh sinh, ngươi thiên tư thông minh, nổi danh từ sớm, nhưng xưa nay bao nhân tài hủy bởi một chữ ‘cuồng’ đó, ngươi ?”
Tĩnh Bảo vội vàng phân trần: “Tiên sinh , học trò ngạo mạn, chỉ là rõ thực lực của đến .”
Thẩm Trường Canh tất nhiên thực lực của nàng, nhưng để dập bớt cái tính kiêu ngạo đó, lạnh nhạt : “Ngươi thực lực mấy nữa, mà gặp may, cũng vô dụng thôi!”
Thôi !
Câu thì nàng tâm phục khẩu phục.
Vận may mười mấy năm của nàng, dường như cạn sạch. Từ lúc kinh, chuyện gì cũng thuận.
Mặt Tĩnh Bảo xám ngoét, bèn thẳng lý do: “Tiên sinh , học trò ở chung lớp với Cao Triều. Người đó ỷ thế h.i.ế.p !”
“Hắn bắt nạt ngươi thế nào?”
Tĩnh Bảo: “…”
Thẩm Trường Canh: “Sau nếu đậu cử nhân, quan, sẽ còn bắt nạt nhiều hơn nữa. Khi đó ngươi tính ?”
“Con…”
Tĩnh Bảo thấy chẳng còn gì để , đang định cáo từ thì Thẩm Trường Canh đột ngột mở lời: “Nửa năm tới, nếu kết quả của ngươi cao hơn Cao sinh, thì thể lên lớp.”
Tĩnh Bảo ngẩng đầu ngạc nhiên: “Tiên sinh thật ?”
“Thật hơn cả vàng ròng!”
Tĩnh Bảo lập tức quỳ xuống lạy ba cái, liên tục cảm tạ chạy mất.
Nàng khỏi, thì Cố Trường Bình bước từ bình phong , rút trong tay áo một trăm lượng bạc, đặt xuống bàn.
“Nếu Cao Triều thua, bạc thuộc về ngươi, Tĩnh sinh lên lớp. Còn nếu Cao Triều thắng, bạc vẫn là của ngươi, chỉ phiền ngươi một việc.”
“Việc gì?”
“Học trò của ngươi từ đến thì mời về chốn đó. Quốc Tử Giám nơi thể ở.”
Thẩm Trường Canh trừng mắt : “Ngươi với Tĩnh sinh thù oán gì, mà mới Quốc Tử Giám hai hôm, tìm đủ cách đuổi ? Ta thấy nó cũng ngoan ngoãn đấy chứ!”
Cố Trường Bình nheo mắt: “Không oán, thù. Chỉ đơn giản là thấy… chướng mắt.”
Thẩm Trường Canh: “…”
Cái lý do đó cũng luôn hả?