Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 349: Đến tiễn ta sao
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:58:04
Lượt xem: 215
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ánh mắt như khiến cảm xúc mãnh liệt như núi đổ biển trào ập tới, Tĩnh Bảo nghĩ: Mình nên chạy tới nhào lòng ?
Hay là quỳ xuống tại chỗ, cảm tạ ân tình của ?
Còn đang tính toán thì Tiền Tam Nhất “a” một tiếng, như tên rời dây cung lao tới, ôm chầm lấy Cố Trường Bình.
“Tiên sinh! Tiên sinh! Ta ngay là thất hứa mà! Tiên sinh, đợi ngày đợi đêm, cuối cùng cũng đợi đến !”
Cố Trường Bình liếc mắt Tề Lâm: “Đưa về Tiền gia!”
“Tiên sinh, còn hết! Ngài , chuột trong ngục to đến thế nào, từng con từng con... Ê, đừng kéo , còn với ! Ta còn than khổ với !”
Ngươi mà cũng đòi than khổ?
Tề Lâm mạnh mẽ tay ném thẳng xe ngựa.
Tiền Tam Nhất kiên cường bò dậy, rướn cổ hét to: “Tiên sinh! Tĩnh Thất lừa hai lượng bạc, ngài giúp đòi , coi như hiếu kính ngài...”
“Ai lừa ngươi hai lượng bạc chứ, chuyện đó...” Tĩnh Bảo nghiêng đầu hắt xì một cái: “Tiên sinh, ngài đừng bậy, là ...”
“Lại đây!” Cố Trường Bình ngắn gọn.
Tĩnh Bảo vội vàng bước tới ô, dịch sang bên một chút, sợ mùi khó chịu.
“Sợ ?” Cố Trường Bình cố ý hỏi.
Tĩnh Bảo vội nhích sát : “Người Tĩnh gia chúng ? A Nghiễn ?”
Tóc mai Cố Trường Bình như thấm mực: “Ta đến đón ngươi, nên bảo họ đợi ở phủ!”
Tĩnh Bảo xe ngựa đang xa: “Chúng bộ về ?”
“Chỉ còn cách cái !”
Cố Trường Bình chỉ con ngựa lớn bên cạnh, nhét cán ô tay Tĩnh Bảo, phi lên ngựa, đó duỗi tay .
Tĩnh Bảo: “...”
“Không dám ?”
Cố Trường Bình nhướng mày, liếc nàng bằng khóe mắt, mang theo vẻ nửa như đùa, nửa như dò xét.
“Ai dám?”
Tĩnh Bảo bước loạng choạng, dứt khoát ném ô, mượn lực tay , cũng leo lên lưng ngựa.
Ngựa tung hai vó lên cao, nàng hoảng hốt ôm chặt lấy .
Dù mặc áo bông dày, Cố Trường Bình vẫn cảm nhận thể nàng run rẩy, bất giác cả chấn động, vai cũng hạ xuống.
“Ôm chặt!”
Hắn quát lớn một tiếng, hai chân thúc bụng ngựa: “Lên đường!”
Ngựa lao vút , Tĩnh Bảo nhắm mắt .
Nàng tiếng gió, tiếng mưa, còn cả tiếng tim đập.
Khoảnh khắc , nàng cuối cùng cũng hiểu tại mê luyến đến thế.
Vì cũng giống như tấm lưng rộng mà nàng đang ôm chặt lấy, dù gió mưa lớn thế nào vẫn thể cho nàng... Dựa !!
Tĩnh Bảo cứ ngỡ chỉ tim đập thình thịch, nào ngờ trong lòng Cố Trường Bình cũng ngổn ngang trăm mối, đủ để một bài "văn bát cổ".
Chỉ là bài văn vẫn còn trong bụng, dám để thoát một chữ.
Hắn chợt nhớ đến kiếp , khi ăn mì ở Lầu Ngoại Lâu, nàng bên trong quầy chuyện với vài .
Lúc đó, trời đột nhiên đổ tuyết, nàng lao ngoài, mái hiên, ngơ ngác trời.
Hắn trả tiền xong, lướt qua bên cạnh nàng.
Nàng gọi .
“Cố đại nhân, ngài ngày tuyết rơi thì nên gì nhất ?”
Hắn đầu , khó hiểu nàng.
“Là nên cùng thích dạo trong tuyết.”
Ánh mắt nàng rủ xuống, thoạt vẻ lạnh lùng, nhưng trong mắt bừng sáng: “Bởi vì, cứ mãi... là đến bạc đầu!”
“Bởi vì...” Cố Trường Bình giấu nỗi chua xót sâu trong đáy mắt.
Kiếp ... liệu còn cơ hội dạo trong tuyết cùng nàng nữa ?
...
Gió mưa đêm lạnh, rét buốt thấu xương.
Tĩnh Bảo xuống ngựa, lạnh đến mức xương cốt cũng run rẩy: “Tiên sinh, ...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-349-den-tien-ta-sao.html.]
“Không cần!”
Cố Trường Bình ngẩng đầu A Man đang đợi ở cửa: “Giúp nàng tắm nước nóng, ăn một bát canh an thần, cho nhiều t.h.u.ố.c , để nàng ngủ tới khi tự tỉnh, đừng với nàng bất kỳ lời nào.”
“Vâng, đảm bảo thành nhiệm vụ!”
“Tĩnh Văn Nhược!”
“Có!”
Cố Trường Bình cao xuống: “Trước khi thi, cần ôn sách nữa, kiến thức đều ở trong bụng , tự tin lên!”
Tĩnh Bảo túm lấy tay : “Tiên sinh... khi thi, ngài đến tiễn ?”
Giọng nàng mềm mại, thấy sự khẩn cầu. Cố Trường Bình nhẹ nhàng rút tay về, để một chữ: “Có!”
...
Tắm!
Thay đồ!
Húp canh an thần!
Tĩnh Bảo chạm đầu xuống gối, kịp vùng vẫy ngủ say.
Hai A Man và A Nghiễn một canh trong, một canh ngoài, rời nửa bước.
A Man khuôn mặt nhỏ gầy một vòng của Thất gia, thầm nghĩ: Ai dám bói chuẩn? Nhìn , quả nhiên là đại hung!
Ngoài hai họ, trong viện còn Lục Hoài Kỳ.
Lục Hoài Kỳ xin nghỉ phép với cấp , khỏe, thu dọn đồ đạc Tĩnh phủ ở.
Một thấy cô đơn, còn gọi cả tỷ phu Ngô Thành Cương đến.
Ngô Thành Cương tới, Tĩnh Nhược Tố yên ở nhà, cũng thu dọn đồ đạc về nhà đẻ ở vài ngày.
Lúc , quyến Hầu phủ, Phó phủ lượt đến thăm, Tĩnh Nhược Tố lấy phong thái của Lục gia, đầu tiên mời họ uống chén , đó khách khí tiễn .
Muốn gặp A Bảo? Đừng mơ!
Còn Lục thị ?
Trời sáng lên Tây Sơn, xảy chuyện lớn kỳ thi xuân thế , bà cầu bồ tát thêm nữa, thêm ít dầu đèn nữa.
Hiện tại, chỉ còn tới mười hai canh giờ là đến lúc thi.
So với sự yên tĩnh của Tĩnh phủ, phủ Cẩm Hương Bá thì đúng là gà bay ch.ó sủa.
Diệp Quân Chỉ để một phong thư, mang theo nha cận, một đường xuôi Tây Bắc, đuổi theo Từ Thanh Sơn!
Cuối thư nàng : “Đây là đàn ông chọn, sống c.h.ế.t cùng , ai cũng ngăn !”
Diệp thị tức giận, thưởng cho bốn đứa con trai mỗi một cái đầu gối: “Vô dụng! Đến ruột mà cũng trông , sinh mấy đứa các ngươi để gì?!”
Bốn con trai xưa nay đều là con hiếu, thế lập tức quỳ xuống.
trong lòng cũng oan uổng lắm!
Trời mưa, gả chồng, chân mọc , bọn họ thể gì?
“Còn mau phái đuổi theo!”
Tứ công tử nhà họ Diệp vội vàng dẫn đuổi theo, một đuổi lập tức năm trăm dặm, đường quan đạo mênh mông, còn thấy bóng dáng nhà ?
Bốn thương lượng một hồi, bèn đến phủ Định Bắc Hầu đòi .
Tới thì tới , nhưng trong lòng cứ thấy yên, nghĩ nghĩ , chuyện thì liên quan gì đến nhà họ Từ?
Là Từ Thanh Sơn ép nhà họ theo ?
Bốn lủi thủi về nhà, Diệp thị mắng thêm một trận, chỉ còn trông chờ Cẩm Hương Bá cứu mạng.
Cẩm Hương Bá vẫn cách trị Diệp thị, dịu dàng dỗ dành, mài mực.
Con gái đuổi nữa, nhưng thư thì nhất định cho vợ chồng Đại tướng quân, xin họ vì tình xưa nghĩa cũ mà cho tìm.
...
Cố Trường Bình tắm xong, lau khô tóc, một bộ cẩm bào sạch sẽ, bước ngoài.
“Gia, ngài ?”
Tề Lâm đuổi từ phòng tắm: “Bao nhiêu ngày ngủ ngon, mắt đỏ ngầu , ở nhà nghỉ ngơi chút !”
Dưới mắt Cố Trường Bình thâm , thản nhiên liếc Tề Lâm: “Đi tìm một .”
“Ai cơ?”