Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 348: Vô tri đến thế

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:58:03
Lượt xem: 199

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Là thích nàng!”

Cố Trường Bình , điềm tĩnh : “Lần giấu ngươi nữa!”

“Ta thà ngươi giấu còn hơn!”

Cao Triều cũng nghiêng đầu, vẻ mặt đau lòng: “Ngươi nhất định chọn lúc mà đ.â.m một d.a.o tim ? Có hợp lẽ ?”

Cố Trường Bình : “Ngươi yếu đuối đến thế.”

Cao Triều: “Ngươi cũng coi trọng quá đấy!”

Cố Trường Bình: “Ta luôn coi trọng ngươi.”

Cao Triều nghiến răng: “Vậy... vì ngươi bỏ mặc chuyện của ? Vì mỗi gọi, ngươi đều tới?”

“Ta từng , xem ngươi như .”

Cố Trường Bình hờ hững : “Từ nhỏ ngươi theo lớn lên, gọi một tiếng ca ca, nên thể để ngươi ấm ức .”

“Ngươi gọi một tiếng , thì nhận chắc?”

“Gọi là ở , nhận là ở ngươi.”

nàng bây giờ là nam nhân, khi cả đời cũng chỉ thể nam nhân!”

Khóe môi Cố Trường Bình nhếch lên: “Ngươi lo xa quá , chuyện quan trọng bây giờ với nàng, mà là chuyện của phủ Trưởng Công chúa nhà ngươi.”

“Ta…”

“Mẹ ngươi từ trong cung trở về ?”

Ánh mắt Cao Triều tối sầm : “…vẫn .”

Cố Trường Bình sải bước xuống bậc thềm, đầu , ánh mắt lạnh lùng : “Bà sinh ngươi, dưỡng ngươi. Nơi đó là chứ? Ngươi sốt ruột ?”

Lời chẳng gì đặc biệt, nhưng dấy lên sóng to gió lớn trong lòng Cao Triều.

Ngoài đình, mưa rơi lộp độp, từ chỗ thể thấy những giọt mưa xéo nghiêng đập xuống phiến đá xanh, in lên từng dấu dày đặc.

Hắn sốt ruột!

So với bất kỳ lúc nào, đều sốt ruột hơn cả!

*

Đêm khuya.

Vương Hoàng hậu vén màn trướng, khoác áo dậy: “Bên Hình bộ tin gì ?”

Thị nữ cận giúp nàng treo màn, đỡ nàng dậy, hạ giọng : “Bẩm nương nương, của Tĩnh phủ và Tiền phủ giao nộp chứng cứ, Hứa Thành Long của Nhất Phẩm Đường áp giải đến, Quách Thống lĩnh đích thẩm vấn mặt tất cả tiến sĩ và giám sinh.”

“Đã khai ?”

“Đã khai !” Thị nữ thở dài: “Quách Thống lĩnh lập tức lệnh cho Hình bộ thả .”

“Hình bộ thả ?”

“Không thả cũng .”

“Những giải tán ?”

“Bẩm nương nương, vẫn .”

“Họ còn gì nữa?” Thị nữ đưa chén ấm lên: “Nói là Hình bộ cho thể nho sinh trong thiên hạ một lời công đạo.”

“Cho thì cho !”

Vương Hoàng hậu thị đẩy nắp , nhạt: “Chỉ là tìm một kẻ thế mạng, thích hợp sẵn!”

Mắt thị nữ đảo một vòng: “Trương Trường Thọ?”

“Kẻ vốn là của Tào tặc, Tào tặc c.h.ế.t, giữ gì?” Hoàng hậu điềm nhiên: “Điều lo là… Cố Trường Bình!”

“Cố Trường Bình?” Thị nữ kinh hãi: “Nương nương lo gì chứ, bây giờ còn là gì !”

“Nếu thật sự là gì, thì sóng gió từ ? Khắp thiên hạ mấy ai thể kích động các và học trò ở Quốc Tử Giám? Phủ Tuyên Bình Hầu bản lĩnh đó; Tiền Thị lang cũng , chỉ !”

“Ý nương nương là… tất cả đều do giật dây?”

“Việc tính toán để cứu hai học trò của chỉ là phần phụ!”

Vương Hoàng hậu thị nắm lấy tay thị nữ: “Ta chỉ sợ… mục tiêu của là bổn cung!”

Sau lưng còn Tô cô nương đang chờ phục vị nữa!

“Vậy nương nương cần để Quốc công gia…”

“Không !”

Vương Hoàng hậu thị dứt khoát cắt ngang: “Đây là kỳ thi mùa xuân đầu tiên khi hoàng thượng đăng cơ, vô cùng quan trọng, nếu xảy chuyện, lòng chắc chắn yên. Truyền lời ngoài, bảo bọn họ chùi sạch cái mông, ai nên bỏ thì bỏ !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-348-vo-tri-den-the.html.]

“Tuân lệnh!”

“Khoan !”

“Trưởng công chúa giờ khỏi cung ?”

“Bẩm nương nương, trưởng công chúa , vẫn ở tẩm điện của tiên thái hậu.”

“Hừ!”

Vương Hoàng hậu thị giơ tay xoa thái dương: “Mụ già mượn công lao của tiên thái hậu để nhắc nhở hoàng thượng rằng: ngai vàng của ngươi, ngai vàng của cha ngươi, đều là do tiên thái hậu và bà dốc sức mưu tính mà !”

Thị nữ : “Vậy hoàng thượng mềm lòng ?”

“Hoàng thượng vốn là mềm lòng!”

Vương Hoàng hậu thị im lặng một lúc: “Rết trăm chân, c.h.ế.t vẫn cứng, nhân cơ hội lật đổ phủ công chúa, , cứ từ từ mà tính!”

“Hoàng cô cô!”

Trưởng công chúa đầu , thấy Lý Tòng Hậu mặc long bào vàng sáng, hai tay chắp lưng bà, vội chống đệm dậy: “Thần, tham kiến hoàng thượng!”

Lý Tòng Hậu nàng thật lâu, hiệu cho cung nữ trong điện lặng lẽ lui xuống.

“Hoàng cô cô cũng cho rằng trẫm là hôn quân, xứng long ỷ ?”

Trưởng công chúa thở dài: “Hoàng thượng, năm xưa tiên đế tay với nhà họ Cố ?”

“Thần cường quân yếu, kiềm chế.”

“Dưới giường thể để kẻ khác ngon giấc.” Trưởng công chúa : “Từ khi tiên đế đăng cơ, ràng buộc tứ bề, hành động đều như con rối nhà họ Cố và Thái hậu giật dây. Ta và mẫu hậu thấy cũng cảm thấy ấm ức.”

Lý Tòng Hậu hít sâu một .

“Bây giờ nhà họ Cố sụp, Thái hậu cũng mất, tiên đế để cho một Đại Tần thể tự quyết đoán việc. Không ngờ, nhà họ Cố đổ , thêm nhà họ Vương.”

“Hoàng cô cô!”

Lý Tòng Hậu phần kích động: “Nhà họ Cố nắm binh quyền, còn nhà họ Vương thì gì chứ? Chỉ là những chức vụ hữu danh vô thực thôi! Hoàng hậu là vợ cả của trẫm, sinh Thái tử, nàng sẽ hại trẫm, nhà họ Vương sẽ hại trẫm!”

Trưởng công chúa thể tin nổi, sắc mặt dần dần tái nhợt, xanh mét, đó trắng bệch, mỏng như tờ giấy.

Lúc , nàng cuối cùng hiểu vì lúc sắp c.h.ế.t tiên đế còn phế bỏ .

Hóa ngây thơ đến !

Mềm lòng đến !

Vô tri đến !

Nàng thở dốc mấy , : “Thần và phò mã đều , xin hoàng thượng trách phạt.”

Lý Tòng Hậu chắc như đinh đóng cột: “Nếu tiên đế để cho trẫm một triều chính do trẫm tự định đoạt, thì trẫm hành động nào của trẫm cũng bên cạnh chỉ trỏ. Trẫm chừng mực, sẽ một minh quân.

Trước lăng tiên đế lạnh lẽo, hoàng cô cô là tay chân ruột thịt duy nhất của tiên đế, xin đến lăng ở cùng ngài một thời gian!”

“Trẫm giữ Cao Triều . Các chức vị tam phẩm trở xuống ở Tam tỉnh Lục bộ, cứ để chọn, miễn là vui.”

Một bên áp xuống, một bên nâng lên, quả đúng là đạo vua.

Trưởng công chúa im lặng hồi lâu, siết giọng : “Thần, tuân chỉ!”

Lý Tòng Hậu rời , đến cửa điện thì dừng chân.

“Vụ phản kháng ở Quốc Tử Giám, trẫm phái Quách Trường Thành xử lý. Nếu hai vị giám sinh đó oan, nhất định trả trong sạch cho họ. Hoàng cô cô, trẫm kẻ phân rõ trắng đen!”

Trái tim trưởng công chúa c.h.ế.t lặng.

Hoàng thượng ơi!

Người chẳng lẽ vẫn ? Hai vị giám sinh đó, vốn là oan mà!

Trong đại lao Hình bộ, “cách” một tiếng, cửa lao mở .

“Hai vị công tử, khổ các ngài . Đại nhân đại lượng, đừng so đo với bọn tiểu nhân chúng . Ăn lương nhà nước, còn nuôi gia đình, chẳng ai chủ cả!”

Đã hèn mọn đến mức , Tĩnh Bảo và Tiền Tam Nhất còn thể gì?

Hai liếc một cái, vội vàng rời khỏi nơi quỷ quái .

Thối quá!

Tĩnh Bảo chui khỏi nhà lao, việc đầu tiên là ngửi tay áo.

Tiền Tam Nhất phía thấy nàng , bực buồn : “Ra là mừng , còn lo thơm với thối gì nữa!”

Theo chân binh vệ qua hành lang dài, vòng qua trung đình, bước qua ngưỡng cửa, họ thấy cách đó mấy trượng một đang .

Cố Trường Bình cầm ô, ánh mắt ô chằm chằm nàng, như báo săn…

 

Loading...