Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 343: Chia làm hai bước
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:57:58
Lượt xem: 186
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tiên sinh, để , để !”
Tiền Tam Nhất tăng tốc độ nhanh nhất thể, một hết khiến miệng khô lưỡi rát, nước, chỉ thể l.i.ế.m môi một cái, tiếp: “Tiên sinh, mau nghĩ cách đưa chúng ngoài, chúng còn tham gia kỳ thi xuân, kịp mất !”
Cố Trường Bình cúi đầu Tĩnh Bảo: “Chuyện tiếp theo, ngươi nghĩ kỹ ?”
Ánh mắt Tĩnh Bảo tối sầm : “Nghĩ , bó tay hết cách.”
Quách Kiều Nhi c.h.ế.t là thật.
Vụ án mạng nhiều chứng kiến cũng là thật.
Bọn họ mặt tại hiện trường, là nghi phạm hàng đầu, cũng là thật!
Ba ngày thì đủ để gỡ tội, tham gia kỳ thi xuân thì đúng là khó như lên trời.
Phải đây?
Trong lòng nàng chợt cảm thấy buồn bã, cúi đầu : “Tiên sinh, thật xin !”
Cố Trường Bình gì, chạm nhẹ tay Tĩnh Bảo, lạnh ngắt. Hắn cởi áo choàng lớn phủ lên nàng: “Đêm lạnh, ngươi khoác tạm .”
“Tiên sinh, còn thì ?” Tiền Tam Nhất ở bên cạnh mở to mắt mong chờ.
Cố Trường Bình thèm liếc qua, chỉ Tĩnh Bảo, hạ giọng : “Nhất định sẽ cách đưa ngươi ngoài. Việc ngươi cần trong ba ngày tới là điều chỉnh tâm trạng, chuẩn sẵn ghế trận.”
“Thật sự thể ?”
Ánh mắt Tĩnh Bảo kinh ngạc. Việc gần như là điều thể!
Cố Trường Bình trả lời, chỉ nàng dịu dàng.
Ánh mắt như một ngọn lửa,thiêu đốt nàng, khiến cả ngũ tạng đều rực cháy, Tĩnh Bảo chút chịu nổi.
Nàng bỗng kiễng chân, bất chấp tất cả mà ghé sát tai thì thầm một câu: “Tiên sinh, thích , thích, thích!”
“Đến giờ !” Tiếng bước chân vang lên, là cai ngục đang tới.
“Được!”
Cố Trường Bình giúp nàng chỉnh áo choàng, xoay rời khỏi ngục, đầu .
Tĩnh Bảo chỉ cảm thấy mắt nóng lên, cay xè đến đau nhói.
“Này…” Tiền Tam Nhất ló nửa khuôn mặt đầy tò mò qua: “Giữa các … là chuyện gì thế?”
Tĩnh Bảo xoay lau nước mắt.
Tiền Tam Nhất bám theo: “Sao thấy giống như…”
“Ngươi câm miệng cho !” Tĩnh Bảo hổ tức giận.
Tiền Tam Nhất im bặt trong chốc lát, nhịn mở miệng.
“Xin Tĩnh Thất, nhịn , chỉ hỏi một câu thôi, tại đưa áo choàng cho mà đưa cho ngươi?”
Ngực Tĩnh Bảo phập phồng mấy cái: “Vì ngươi hèn!”
Tiền Tam Nhất: “…”
Tiền Tam Nhất: “Không hèn, mà là giữa hai chút…”
“Tiền Tam Nhất!”
Tĩnh Bảo đá cho một cái: “Ta cắt đứt với ngươi!”
Tiền Tam Nhất móc một lượng bạc: “Cầm lấy, đừng cắt. Đã là cả đời!”
“Ngươi…”
Tĩnh Bảo nghiến răng: “Hai lượng!”
Tiền Tam Nhất trợn trắng mắt đến tận trời, lục lọi trong n.g.ự.c moi thêm một lượng, đặt tay Tĩnh Bảo.
“Ngươi xem, cưng chiều ngươi bao! Mau, cho rốt cuộc ngươi và là chuyện gì?”
Tĩnh Bảo hồn , tức đến mức ném cả bạc đầu .
Cái gì mà ?
Chỉ là một cục… phân chó!
Cố Trường Bình trở về phủ, lúc Tề Lâm và Cố Dịch vẫn về.
Chưa kịp đẩy cửa thư phòng, bên trong .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-343-chia-lam-hai-buoc.html.]
Thẩm Trường Canh khoác áo choàng, đang uống , hai hàng lông mày nhíu chặt: “Cuối cùng cũng sống trở về.”
Cố Trường Bình đẩy cửa bước , thắp đèn lên, mới phát hiện sắc mặt Thẩm Trường Canh cực kỳ khó coi: “Vì chuyện của mấy đứa Tĩnh Thất ?”
Thẩm Trường Canh đặt chén xuống, thở dài: “Dạo gần đây đêm nào cũng ngủ yên, luôn cảm giác sắp chuyện xảy , ngờ là mấy tên nhóc đó!”
“Ta cũng ngờ tới!”
Cố Trường Bình xuống bên cạnh, Thẩm Trường Canh rót cho một chén : “Ngươi tính thế nào?”
“Chưa !”
Cố Trường Bình cảm thấy lạnh, dậy thêm mấy khối than lò sưởi: “Ta nghĩ, bằng giá cũng đưa bọn họ ngoài.”
“Trùng ý !” Thẩm Trường Canh : “Ta đây nửa ngày, đầu óc rối tung cả lên, nghĩ nghĩ vẫn lối . Tử Hoài, việc khó thật!”
“ là khó!” Cố Trường Bình , xoa tay: “ cách.”
Ánh mắt Thẩm Trường Canh sáng lên: “Ngươi chủ ý ?”
Cố Trường Bình ánh mắt sắc bén: “Cũng hẳn là chủ ý, đang chờ tin của mấy , chắc cũng sắp về .”
*
Vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo lập tức đến.
Người đầu tiên trở về là Cố Dịch.
Hắn trầm mặt : “Gia, phía Biên Sa bất ngờ phát binh, Đại tướng quân dẫn quân trận, thua trận. C.h.ế.t ba nghìn, thương năm nghìn, đại tướng quân cũng thương, tin tức chắc giờ cung.”
Đại tướng quân là cha của Từ Thanh Sơn, Từ Nghị.
Kiếp , Từ đại tướng quân cũng thua trận ở Biên Sa nhưng về kinh, mà gửi tấu chương về triều, xin cấp lương thảo, đợi thời cơ tái chiến.
Nửa năm , Từ Nghị bệnh c.h.ế.t trong trướng, một đời chiến thần cứ thế ngã xuống.
“Chả trách Hầu phủ đóng chặt.” Cố Trường Bình thở dài: “Lão hầu gia gì?”
Cố Dịch buồn bã trả lời: “Lão hầu gia , sóng lớn cuốn cát, đời đời , cũng đến lúc .”
Tây Bắc là trọng địa phòng thủ biên cương của Đại Tần, Định Bắc Hầu trấn thủ hơn mười năm, Từ Nghị cũng trấn thủ mười mấy năm, dựng nên bức tường thành vững chắc của Đại Tần.
cũng sẽ già.
Cố Trường Bình hiểu, lão hầu gia định đưa Từ Thanh Sơn biên ải rèn luyện, giống hệt kiếp .
Từ Thanh Sơn xuất chinh biên cương, trong một đêm trưởng thành. Chỉ trong năm năm, tiêu diệt ba bộ tộc của Biên Sa, trở thành bức tường thành mới của Đại Tần.
Sau đó cưới vợ là Diệp Quân Chỉ. Hai vợ chồng đều nóng nảy, sống với như đ.á.n.h trận, ba ngày cãi lớn, hai ngày cãi nhỏ.
Về sống đến đầu bạc răng long thì… đầu Cố Trường Bình rơi, nên cũng chẳng rõ!
“Gia, con về !”
Lời của Tề Lâm cắt đứt dòng suy nghĩ của Cố Trường Bình: “Nói mau!”
“Phủ Tuyên Bình Hầu và Tiền Thị lang đều điều tra gì, hai bên trong nhà cuống đến phát điên. Thị lang Tiền bạc cũng thể đưa đại lao Hình bộ, chẳng ai dám nhận.”
Một chuyến đến Hình bộ, Cố Trường Bình đoán , với bản lĩnh của Thịnh Vọng cũng chỉ tranh thủ một khắc đồng hồ. Nếu ai đón , tuyệt đối thể chuyện như .
Điều càng chứng tỏ nhà họ Vương là kẻ giật dây bộ vụ việc.
“A Nghiễn , về ?” Hắn hỏi.
Cố Dịch thò đầu ngoài: “Gia, vẫn !”
Cố Trường Bình dậy, hiên.
Trời bắt đầu mưa, từng giọt rơi xuống lá cây. Dưới ánh sáng mờ tối, Cố Trường Bình cúi đầu thật lâu nhúc nhích, ai thấy trong mắt là lưỡi d.a.o sắc bén đến nhường nào.
Không rõ bao lâu, mới cất lời: “Việc chia hai bước.”
Thẩm Trường Canh, Tề Lâm, Cố Dịch vô thức lưng , sợ bỏ lỡ bất kỳ một chữ nào.
“Bước một, trong vòng ba ngày điều tra rõ nguyên nhân cái c.h.ế.t thực sự của Quách Kiều Nhi. Bước hai…”
Cố Trường Bình xoay , ánh mắt rơi lên Thẩm Trường Canh: “Bước hai, ngươi là then chốt!”
“Ta?” Thẩm Trường Canh chỉ mũi : “Sao là ? Cố Trường Bình, ngươi định gì?”
“Ta …”
Trong mắt Cố Trường Bình lóe lên hàn quang, như đom đóm giữa đêm tối: “Diễn một vở kịch lớn cho nhà họ Vương!”