Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 337: Mưu định rồi mới động
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:57:53
Lượt xem: 162
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Quốc Tử Giám, đến cả khí cũng như đông đặc .
Các giám sinh chỉ hận thể đều treo đầu lên xà nhà, lấy dùi đ.â.m xương, đến cả nhà xí cũng như cuốn theo một trận gió xoáy nhỏ.
Ngày mùng một tháng hai, bộ giám sinh tập trung tại miếu Khổng Tử, do tân Tế tửu Thẩm Trường Canh dẫn đầu, mỗi tay cầm một nén hương thơm dâng lên Khổng Tử, cầu xin phù hộ để kỳ thi xuân thuận lợi suôn sẻ.
Dâng hương xong, Thẩm Trường Canh , từng gương mặt trẻ trung, đầy sức sống phía , hắng giọng : “Mười năm đèn sách, mỗi các ngươi đều là một con ốc sên, từ chân tường từng chút từng chút bò lên, qua năm cửa, c.h.é.m sáu tướng, chỉ vài ngày nữa là các ngươi sẽ chạm tới đỉnh tường.
“Mà đỉnh , là đỉnh cao của những kẻ sách trong thiên hạ. Chúc mừng các ngươi, cũng chúc phúc cho các ngươi, đến lúc đề tên bảng vàng, đừng phụ chí khí thanh xuân của chính !”
Các giám sinh xúc động ngập tràn, thần sắc kích động, đồng thanh gọi vang: “Đến lúc đề tên bảng vàng, đừng phụ chí khí thanh xuân!”
“Đến lúc đề tên bảng vàng, đừng phụ chí khí thanh xuân!”
Tan hội sớm, các giám sinh lục tục trở về trai xá, sai tiểu đồng thu dọn đồ đạc.
Theo lệ thường của Quốc Tử Giám, kỳ thi mùa xuân sẽ giảng dạy thêm. Những ai nhà tại kinh thành đều phép trở về, còn ai quê ở xa cũng cần lo lắng, trong Giám vẫn cung cấp đầy đủ như cũ.
Chỉ trong chốc lát, Quốc Tử Giám gần như vắng hoe.
Đến giờ cơm trưa, hôm qua còn rộn ràng ồn ào trong trai đường, giờ chỉ còn vài giám sinh nhà ở nơi xa, gia cảnh nghèo khổ.
Trương Tông Kiệt ăn qua loa rời khỏi nhà ăn, đang đường trở về thì một đột ngột bước từ bên hông, mặc áo gấm thượng hạng.
“Trương công tử, thể mượn một bước chuyện ?”
Trương Tông Kiệt lập tức cảnh giác: “Ngươi là ai?”
“Người nhà họ Vương.”
...
Tại Tùng Hạc Lầu, đông như nêm, một bàn khó cầu.”
Tình cảnh huy hoàng bắt đầu từ lúc tân hoàng lên ngôi, chỉ vì ba chữ “Tùng Hạc Lầu” là do đương kim Thái tử khi xưa đích xuống.
Trong gian phòng hạng nhất mang tên chữ Thiên một.
Trương Tông Kiệt hai mặt, nịnh nọt: “Vương công tử tìm việc gì?”
Vương Uyên chỉ: “Ngồi !”
Trương Tông Kiệt sợ sệt chỉ dám nửa mông.
Vương Uyên lườm khinh bỉ: “Vị là đường ca của , chính mới là gặp ngươi.”
Trương Tông Kiệt lập tức bật dậy, chắp tay thi lễ với Vương Dương: “Bái kiến Vương đại công tử. Có gì xin ngài cứ , đừng khách sáo với .”
“Ăn .”
Vương Dương liếc mắt hiệu cho mỹ tỳ , nàng lập tức tiến lên, một miếng rượu một miếng đồ ăn đút cho .
Trương Tông Kiệt khóe mắt co giật, thầm nghĩ: Người tiền quả là sống sướng, dù cụt cả hai tay cũng chẳng ảnh hưởng gì đến sinh hoạt.
Sợ coi thường, chỉ gắp vài đũa cho .
Cơm no rượu say, Vương Dương ho vài tiếng, bèn tiến dọn sạch đồ ăn, mỹ tỳ dâng hảo hạng lên, khép cửa lui .
Vương Dương mở lời: “Gọi ngươi đến, là ngươi giúp một việc.”
“Ngài cứ !”
“Ta báo thù một .”
“Ai ạ?”
“Cố Trường Bình.”
Trên mặt Trương Tông Kiệt thoáng hiện vẻ kinh ngạc, còn kịp gì thì Vương Dương tiếp: “Ngươi nghĩ cách hẹn ngoài cho .”
“Ta...”
Trương Tông Kiệt lộ vẻ khó xử.
Tuy là học trò của Cố Trường Bình, nhưng Cố Trường Bình từ đến nay vốn chẳng trò chuyện với , còn vì chuyện từng hạ t.h.u.ố.c Tĩnh Thất trong kỳ thi mùa thu mà từng âm thầm cảnh cáo.
Giờ hẹn ngoài đây?
Vương Dương thấy do dự, hai hàng lông mày hình chữ bát dựng : “Sao nào? Không sai khiến ngươi ?”
“Đâu dám, dám!”
Trương Tông Kiệt vội vàng lành: “Ta chỉ hỏi, Vương đại công tử hẹn Cố Trường Bình là định gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-337-muu-dinh-roi-moi-dong.html.]
“Làm gì hả?”
Vương Dương vỗ mạnh hai tay lên bàn, nghiến răng ken két: “G.i.ế.c !”
Nếu tên đó xuất quỷ nhập thần, còn Tề Lâm và Cố Dịch ngày đêm kè kè bên cạnh, tay từ sớm .
Ban đầu còn định ép Cố Trường Bình mặt thông qua nhà họ Tô, nhưng ông lão nhà họ Tô dù cũng là của hoàng đế, lỡ xảy chuyện khi liên lụy đến nhà họ Vương. Bởi thế và Vương Uyên bàn bạc , quyết định tay từ chỗ Trương Tông Kiệt.
Còn lão già Ninh Vương...
Chờ đến khi thúc phụ dâng sớ xin cắt phiên , sẽ tính sổ !
Trương Tông Kiệt đến đây, sợ đến mặt cắt còn giọt máu.
Kỳ thi mùa xuân sắp tới , thêm một chuyện chẳng bằng bớt một chuyện, chuyện g.i.ế.c mà lỡ dính líu đến , e là mười năm đèn sách sẽ uổng phí cả.
Vương Uyên đá nhẹ chân Vương Dương gầm bàn.
Thô lỗ quá!
Cách cũng sai!
Vương Dương đá trả một cái: Ngươi chê thô lỗ thì tự mà !
Vương Uyên hắng giọng: “Trương Tông Kiệt, ngươi Tiền Tam Nhất, Tĩnh Thất bọn họ hiện giờ đang ở ?”
Trương Tông Kiệt kinh ngạc , lắc đầu.
“Theo như , Tiền Tam Nhất, Từ Thanh Sơn, Cao Triều, Uông Tần Sinh hiện giờ đều ở trang viên của Tĩnh Thất.”
“Hả?”
“Hơn nữa, Cố Trường Bình cũng ở đó!”
Vương Uyên ghé sát , nhạt: “Nào, đoán thử xem bọn họ tụ tập ở đó để gì?”
Sắc mặt Trương Tông Kiệt lập tức đổi.
Còn gì nữa!
Tất nhiên là Cố Trường Bình đang bí mật dạy bọn họ ôn thi !
Vương Uyên liếc mắt sắc mặt trắng bệch của Trương Tông Kiệt, từ tốn dụ dỗ: “Theo lý mà , trạng nguyên chắc chắn sẽ là ngươi, tránh cũng tránh . bây giờ thì … Cố Trường Bình tam nguyên liên tiếp, là đầu tiên trong triều Đại Tần, trong các ở Quốc Tử Giám xưng nhì thì chẳng ai dám xưng nhất.”
“Với bản lĩnh của Cố Trường Bình mà âm thầm dạy bọn họ, khác dám , nhưng riêng Tĩnh Thất và Tiền Tam Nhất chắc chắn sẽ trong tam giáp.
“Chậc chậc... lỡ như Cao Triều mà cố gắng thì ngươi ngay cả tam giáp cũng đừng mơ.”
Hắn càng , sắc mặt Trương Tông Kiệt càng u ám, gần như như c.h.ế.t.
“Ngươi và bọn họ giống . Bọn họ tiền thế, gia thế đủ để hiến chức quan, khoa cử chỉ là tô điểm thêm cho . Còn ngươi thì , ngươi chỉ thể dựa việc thi tam giáp, Hàn Lâm viện thì mới lọt mắt hoàng thượng.”
Vương Uyên cầm chén , thong thả nhấp một ngụm: “Nếu thêm sự nâng đỡ từ nhà họ Vương nữa… Trương Tông Kiệt , xem ngươi nắm lấy cơ hội thôi!
Hai tay Trương Tông Kiệt siết chặt thành nắm đấm.
Hắn sách như điên, dậy sớm hơn ai hết, ngủ muộn hơn tất cả, chỉ để tam giáp, đó vinh quy bái tổ, nở mày nở mặt, khiến đám dân làng khinh thường nghèo quỳ rạp chân .
Nào ngờ chỉ một động tác nhẹ nhàng của Cố Trường Bình thôi, đủ khiến giấc mộng của tiêu tan.
Cái thế đạo thật chẳng công bằng gì cả!
Hắn hận lắm!
Trầm mặc hồi lâu.
Ánh mắt Trương Tông Kiệt lóe lên tia lạnh lẽo: “Các động đến Cố Trường Bình, Cao Triều, Từ Thanh Sơn bọn họ chẳng lẽ báo thù ?”
Vương Uyên và Vương Dương liếc , ánh mắt sâu xa rơi lên mặt Trương Tông Kiệt.
Hắn tránh khỏi ánh mắt Vương Uyên: “Cố Trường Bình vốn sống khiêm tốn, kết thù nhiều, nếu c.h.ế.t, sẽ lập tức nghĩ tới mối ân oán giữa Vương đại công tử và mấy hôm . Như là hạ sách.”
Vương Uyên hỏi: “Vậy ngươi kế gì ?”
“Mưu định mới động!”
Trương Tông Kiệt suy nghĩ : “Đã tay thì thôi, tay thì một đòn chí mạng, khiến đối phương bao giờ ngóc đầu dậy .”
Vương Uyên và Vương Dương nên lời.
Kẻ sách mà giở thủ đoạn thì ai cũng chào thua!